Tôi là Hạnh cái tên của tôi dường như nó có 2 nghĩa bất hạnh và hạnh phúc và tất nhiên tôi muốn chọn hạnh phúc,,,,nhưng đời đâu như là mơ nhà tôi chỉ có bố và anh trai mẹ tôi đã mất sớm còn tôi là cô sinh viên y khoa với sự nỗ lực đi làm thuê để dc đến trường...làng tôi ở ven đường tới sân bay tôi 18 tuổi khi cái tuổi mới lớn nhưng tôi quê mùa và k sành điệu như các cô bạn cùng tuổi...rồi 1 ngày bố tôi gả tôi cho tên cùng làng...nỗi đau khi ngày cưới chú rể bỏ đi theo người khác ...và đến ngày tôi gặp anh khi đang trông trạm y tế ...1 ng đàn ông với nhiều vết chém trên người và trên người có rất nhiều hình xăm ...tôi sẽ dc hạnh phúc hay là bất hạnh khi gặp người này đây ?....(huyền thu)
Tên Hán Việt: Trùng sinh chi tái vi hầu môn phụ (重生之再为侯门妇)Tên khác: Sống lại, lần nữa làm con dâu hầu mônTác giả: Tô Tiểu Lương (苏小凉)Độ dài: 123 chương chính văn + 3 phiên ngoạiEdit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬…
Cô và anh bắt đầu đầy mờ ám nhưng chỉ giới hạn ở "Tình nhân dự tiệc". Trước mặt người khác, cô và anh quấn quýt yêu thương. Nhưng sau lưng họ, cô và anh là hai người xa lạ, xa lạ đến mức chỉ biết tên họ và số điện thoại của nhau.Đến một ngày anh gặp được mặt mộc của cô, đến một ngày cô trông thấy mối tình đầu của mình."Em còn yêu anh ta?" Ánh mắt anh dừng trên mặt cô.Cô gật đầu.Anh điềm nhiên như không, "Được, tôi thành toàn cho em."Từ được đề bạt đến thăng tiến, từ bị bạn thân bán đứng đến tìm được công việc khác, từ vật hy sinh đến gầy dựng sự nghiệp thành công. Cuộc sống của cô dường như đã không còn liên quan tới anh.Rồi một ngày mối tình đầu của cô quay về, cô mới biết hạnh phúc nhìn như mật ngọt chỉ là khế ước.Giang Mạc Viễn nói, "Trở lại bên tôi, tôi có thể cho em cái em muốn."Trình Thiếu Tiên nói, "Thực ra em rất có năng lực, chỉ cần tôi cho em điểm tựa."Cố Mặc nói, "Chúng ta rất giống nhau, vì vậy phải nương tựa đối phương mới đủ ấm áp."Cuộc sống đã định sẵn để cô gặp gỡ hai người. Một người với quãng thời gian tươi đẹp và rung động, một người với năm tháng dịu dàng và ấm áp. Có điều cô không tài nào ngờ nổi, năm tháng dịu dàng và ấm áp kia lại là... một trò chơi thương trường và tình yêu được sắp đặt sẵn.…
Tác phẩm : Xuân Thiên Lai Liễu Tựu Đãng DạngTác giả : Diệp SápThể loại : Hiện đại, ấm áp, oan gia, hài hước, HETình trạng bản raw : 106 chương – HoànEditor: Tiêu Ngân (60 chương đầu), girl_sms(Còn lại)Tốc độ Edit: HoànBản Edit 60 chương đầu mình dùng của Tiêu Ngân, mình đã liên hệ và được sự đồng ý của bạn í cho sử dụng 60 chương đầu cho câu chuyện liền mạch ^^Văn án:Lần đầu tiên gặp mặt đã đặt ‘ngoại hiệu’ cho nàngLàm nàng xấu hổ trước mặt mọi nhân viên…Làm cho phong thái ” cao cao tại thượng” của nàng bị dìm hàng…Làm chết con cá yêu quý của nàng…Có thể nói chỉ có một người mới khiến Phong Uyển Nhu cảm xúc rối loạn, đứng ngồi không yên, vô cùng bực mình trước mọi tình huống… khiến nàng tức giận nhưng lại không thể làm gì được hơn.Không ai khác là Dương Tiểu ThảoRốt cuộc,Một người vừa hậu đậu, vừa suy nghĩ đơn giản, ngây ngây ngốc ngốc…Một người vừa thông minh, vừa xinh đẹp, lại vô cùng lạnh lùng…Lại có duyên phận với nhau!Nhân vật chính:Phong Uyển Nhu x Dương Tiểu Thảo ~ Phong Uyển Tư x Lăng SươngNhân vật phụ: Mẹ của Tiểu Thảo, Lương Nhiên, Vương Oánh Oánh, Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm, Tiêu tổng (Người hay lo chuyện bao đồng ngang ngửa mình =)) ), Hạ Linh Doanh...…
Tác giả :Quân Tử Tại Dã (君子在野)Thể loại :hiện đại , thần quái, kinh dị, quỷ súc ôn nhu công, trinh thám, kiếp trước kiếp này, HE.Couple : Tiêu Úc x Lâm Ngôn.Tình trạng bảng gốc : HoànTình trạng edit : sau bao lêu vất vả ta đã Hoàn gòi a~~~ ^.^Độ dài : 73 chương + 2 phiên ngoạiVăn án :Trong một lần thực tập,Lâm Ngôn đồng học bất hạnh bị quỷ quấn thân ..Từ nay về sau rất nhiều chuyện quỷ dị phát sinh trong cuộc sống của hắn...P/s: Hình ảnh chỉ mang tính chất lừa tềnh ạ ~ https://yeudammonghoa.wordpress.com…
Phòng bên cạnh chuyển tới một mỹ nam kiêu ngạo, tự đại, IQ=max, EQ=0. Ngay từ đầu tiên đã bị hắn đưa vào đồn cảnh sát nên Tô Song Song quyết định thù này không báo không phải nữ tử, không ngờ kế hoạch trả thù rất thuận lợi, thế nhưng hắn lại nói "Cô làm hỏng hôn sự của tôi nên cô phải dùng chính mình để đền..."…