Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Lựa chọn

-Izuku : Đúng vậy cô ấy chỉ là người bình thường trước khi tôi đến Nhật bản. Giờ đây cô ấy mang họ Midoriya !

-Viện trưởng :...xem ra lời đồn là thật, một kẻ ngông cuồng sẵn sàng tuyên chiến với thế giới...

-Izuku : Nếu ông định hỏi rằng vì cô ấy mà tuyên chiến với Trung Quốc thì có đáng hay ko, thì ông nên nghĩ rằng Trung Quốc vì quốc bảo của bản thân mà tuyên chiến với tôi có đáng hay ko !

    Cậu đứng dậy cầm lấy chiếc mặt nạ được để trên mặt bàn. Cậu cúi xuống đặt lên trán cô một nụ hôn. Trái tim cậu như bị bóp nghẹt khi thấy khuôn mặt của cô có phần nhợt nhạt, thiếu sức sống :

-Izuku : Cô ấy còn bao lâu ?

-Viện trưởng : Tối đa 24h

   Cậu quay người trở về nhà của cô và cậu

=======================
   Về đến nhà, cậu tiến vào phòng thay đồ. Chiếc áo măng tô của cậu được treo ngay cạnh nơi mà bộ đồ anh hùng của cô thường để. Cậu cười nhẹ rồi cầm lấy chiếc áo của mình :

-Izuku : Có vẻ cuộc sống không cho phép mày được nghỉ ngơi sớm rồi...

    Cậu khoác chiếc áo măng tô của mình và đeo chiếc mặt nạ lên, một giọng nói AI vang lên :

-Usagy : Buổi tối tốt lành, Unchained-sama

-Izuku : Liên lạc với No.2, một cánh cổng đến Thượng Hải ngay bây giờ !

-Usagy : Vâng thưa ngài

Cậu đút tay vào túi áo nhưng một thứ gì đó đã khiến cậu ngạc nhiên :"Một mảnh giấy ?". Cậu khá bối rối vì bình thường trong túi áo cậu luôn trống, thứ duy nhất để vào túi áo chắc chỉ có tay của cậu. Cậu mở ra và thấy những đong chữ viết tay nắn nót :

   Ara ? Anh quyết định làm gì đó sao Unchained ? Liệu điều anh sắp làm là vì gì nhỉ ? Em không tin anh sẽ mặc chiếc áo này chỉ để đi dạo phố hoặc ra đường...Hình ảnh của anh gắn liền với chiếc áo này và chiếc mặt nạ mà. Một Unchained ngông cuồng chưa bao giờ sợ hãi hay nhún nhường. Hãy nhớ rằng sau khi đá đít tất cả những người đáng bị vậy thì hãy quay trở về nhé... Đừng cho em hi vọng rồi biến mất...Xin anh...

P/s : anh có một giọng ca tuyệt vời đấy, hãy hát cho em một bài mỗi khi anh có thể nhé ❤️
                      Rumi Midoriya

Cậu mỉm cười với bức thư ngắn ngủi của cô. Cậu gấp gọn nó lại và để vào túi áo trong của mình. Cậu tự hỏi rằng bức thư này liệu có phải do cô sử dụng giác quan thứ sáu của phụ nữ để viết hay không, hay đơn thuần chỉ là sự quan tâm của cô mỗi khi cậu chuẩn bị làm gì đó...

Cậu hừ nhẹ nhưng nụ cười vẫn không thể biến mất khỏi khuôn mặt cậu :

-Đồ ngốc, một thế giới mà không có em là một thế giới vô sắc mà thôi...

Đột nhiên một cánh cổng mở ra sau lưng cậu. Một luồng gió bão lùa qua cánh cổng khiến tà áo cậu tung bay trong gió. Cậu nhìn thấy khung cảnh sau cánh cổng, một thành phố rực rỡ trong cơn giông bão.


Cậu bước qua cánh cổng và để mặc cho cơn giông thổi vào mình :

-Izuku : Trung Quốc à, ta đã quay trở lại rồi đây !

=======================
Cậu vừa đi trên phố, vừa nhún nhảy theo điệu nhạc dưới cơn mưa trong ánh mắt đàm tiếu của mọi người xung quanh. Nhưng họ đâu biết giờ phút này cậu đang đắm chìm vào âm nhạc.

=======================
Trong khi đó tại bệnh viện

Nezu, Hawks và Ryukyu đang ngồi để trông chừng Miruko vì chỉ có một người có thể khiến tên tội phạm có thêm Kosei Virus...All For one...

Có vẻ cô là mục tiêu của All For One. Nezu có thể hiểu được rằng hắn làm vậy để kích động Unchained, nhưng hắn đâu biết kể từ khi cô mang họ Midoriya thì tất cả những kẻ có ý đồ với cô chỉ có một kết cục...chết.

Đột nhiên chiếc loa phát thanh trong phòng vang lên, một điệu nhạc và giọng hát của cậu phát ra từ đó :

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video. Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Wait a second, let me catch my breath
Remind me how it feels to hear your voice
Your lips are movin', I can't hear a thing
Livin' life as if we had a choice
Anywhere, anytime
I would do anything for you
Anything for ya
Yesterday got away
Melodies stuck inside your head
A song in every breath
Sing me to sleep now
Sing me to sleep
Oh, won't you sing me to sleep now?
Sing me to sleep
Remember me now, time cannot erase
I can hear your whispers in my mind
I've become what you cannot embrace
Our memory will be my lullaby
Sing me to sleep now
Sing me to sleep
Oh, won't you sing me to sleep now?
Sing me to sleep
Any-anytime
I would do-do-do-do-do
Time away
Yesterday-day-day-day
Any-anytime
I would do-do-do-do-do
Time away
Yesterday-day-day-day...

Cả ba người nhận ra rằng thứ âm nhạc của cậu dường như được tạo ra cho những tình huống cụ thể vậy...họ nhận ra rằng một nụ cười dần hiện lên trên khuôn mặt của cô. Hawks chỉ chẹp miệng :

-Hawks : Tch ! Cậu ta chỉ đang dùng auto tune mà thôi !

-Ryukyu : Cậu chỉ ghen vì cậu cũng thích Miruko mà thôi~~~

-Hawks : .... Cậu ta xứng đáng hơn tôi nhiều...Một người đàn ông có thể bảo vệ người phụ nữ của bản thân cho dù phải đối mặt với cả thế giới như cậu ta thì tôi còn kém xa lắm...

=======================

Sau một hồi đi bộ thì trước mặt cậu là một khu vực có quân đội canh gác :"Haizz trông khác gì hoàng cung của thời phong kiến không cơ chứ". Cậu thản nhiên bước vào toà nhà quốc hội, những người lính canh gác thì không thể lại gần cậu trong bán kính 10m. Những viên đạn được xả vào người cậu thì dừng lại ở không trung. Lúc nãy bóng lưng của cậu tựa như một tôn thần linh đối với những người lính đằng sau vậy :

-Người lính 1 : Chiếc áo đó, cái mặt nạ đó, sự ung dung nhưng toả ra áp lực kinh hoàng này...

-Người lính 2 : Hắn ta đã quay trở lại...

-Người lính 3 : Unchained !

-Người lính 2 : Nhanh ! Báo cho mọi người rằng hắn đang ở đây ! Báo động đỏ !

Ngay lập tức những tiếng còi báo động rú lên. Cơn giông bão, tiếng sấm và còi báo động tạo nên một khung cảnh kinh hoàng cho bất cứ ai nhìn vào.

Cậu mở cánh cửa bước vào trong. Có vẻ đang diễn ra một cuộc họp quan trọng. Không khí trong phòng ngưng trọng lên. Cậu bỏ mặc những người xung quanh và tập trung vào người đàn ông trung niên đang đứng phát biểu trên bục :

-Izuku : Đã lâu không gặp, rất vui được gặp lại ngài thưa thủ tướng Xi Jinping~~~

-Xi Jinping : Unchained...ngươi đến đây làm gì ?

-Izuku : Uhm chỉ là đến lấy quốc bảo "Nước mắt của Độc Long thôi"~

-Xi Jinping : Cậu biết rằng chúng tôi không thể giao thứ đó ra mà đúng chứ ? Ngay cả Liên Hợp Quốc cũng lăm le nó!

-Izuku : Từ bao giờ mà tôi ngang hàng với Liên Hợp Quốc vậy Xi Jinping ? Ông đang COI THƯỜNG TÔI !?

Ngay lập tức cả thành phố Thượng Hải cũng phải run rẩy. Một cơn địa chấn xuất hiện, tất cả những người trong phòng nhanh chóng chạy ra khỏi toà nhà chỉ còn lại cậu và thủ tướng.

-Xi Jinping : Tôi không thể giao nó ra nhưng cậu định dùng cho người phụ nữ của mình đúng chứ ?

-Izuku : Tình báo của mấy người đúng là nhanh thật~ nếu đã biết thì việc dài dòng thế này là ông đang khiêu khích tôi sao !? Hay ông tin tưởng rằng quân đội của mình đủ mạnh để chống lại tôi ?

Lúc này thủ tướng Trung Quốc nở một nụ cười quỷ quyệt. Với tình báo về Unchained mà ông thu thập được thì ông mở lời và đưa ra một đề nghị hào phóng đối với bất cứ ai nhận được :

-Xi Jinping : Sao cậu không để Miruko chết nhỉ ? Chúng tôi sẽ tìm cho cậu những người phụ nữ đẹp hơn cô ấy. Chúng tôi sẽ cung cấp cho cậu một khối tài sản khổng lồ ! Sao nào ? Chỉ cần từ bỏ quốc bảo của chúng tôi và để một con đàn bà mới quen được 1 tháng chết thôi mà ! Quả là một món hời đúng chứ~~~

To be continue...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com