Chap 6
"I need somebody to heal
Somebody to know
Somebody have
Somebody to hold
It's easy to say
But it's never the same
I guess I kinda like the way you numbed all the pain"
Tiếng nhạc du dương, giọng hát trầm ấm, pha lẫn nỗi buồn vang lên. Jiyeon ngồi trên sân thượng, lắng nghe từng câu hát cất lên. Cô khép đôi mi lại, tâm trạng thả trôi theo những nốt nhạc.
Cảm giác thật thoải mái. Không gò bó, không ai dòm ngó, không phải để ý đến ai và không bị ai để ý. Cô mệt mỏi với mọi thứ. Kí ức về ngày hôm đó lại ùa về
Flashback
Chiếc Maybach 62s đậu trước một con hẻm nhỏ. Người đàn ông mặc bộ vest xám, chậm rãi hướng về phía con hẻm nhỏ. Những hàng cây đung đưa theo từng bước chân ông. Đứng trước ngôi nhà đơn sơ, ông xoay nắm cửa.
Cô bé xoay đầu nhìn theo hướng cửa, người đàn ông nhìn cô với ánh mắt đầy ôn nhu.
"Ba!"
Cô vừa dứt tiếng gọi, người đàn ông dang cả đôi tay đón cô vào lòng. Người phụ nữ theo tiếng gọi của con mình liền bước ra. Ông tiến lại gần bà, nắm đôi bàn tay bà và nói.
"Đến lúc anh đưa hai mẹ con đi rồi!"
Cả ba bước lên xe, ông đưa hai mẹ con đến trước một căn biệt thự nguy nga, sang trọng ở khu dành riêng cho dân nhà giàu, thượng lưu.
Mở cánh cửa lớn bước vào, người hầu xếp thành hai hàng cúi chào cung kính. Vào bên trong, người đàn ông bế bé gái ngồi trên ghế và nói.
"Sau này đây sẽ là gia đình mới của con!"
Con bé phản đối, khóc nấc lên và chạy ra khỏi nhà. Ông liền quay sang nói với cô bé mà ông đưa về.
"Jiyeon!"
End flashback
Điện thoại rung lên, kéo Jiyeon trở về thực tại. Cô mở hộp thư ra đọc. Là của mẹ gửi.
"Tối nay sẽ ăn cơm với ông bà! Con nhớ về sớm nhé!"
==============
Trong tiết Văn, cả lớp đang chăm chú nghe giảng, Jennie nhìn sang Jisoo thấy cô đã ngủ, nàng khẽ lay nhẹ cô. Cô động đậy, nhưng mắt vẫn không mở, cô nắm lấy tay nàng, nàng chỉ biết im lặng để mặc cô.
Tiếng tin nhắn rung lên, cô ngồi dậy mở lên xem.
"Tối nay đi ăn cơm với anh!"
_From Đầu Đất_
Jennie khẽ nhìn sang, vô tình đọc được nội dung tin nhắn. Nàng không hỏi chỉ im lặng ghi bài.
Giờ ra chơi, Jisoo bước chân ra khỏi lớp, vừa đi vừa gọi điện cho anh.
"Lí do gì lại mời em đi?"
"....."
"Em không muốn."
"....."
"Thôi được rồi!"
Cô hơi miễng cưỡng gật đầu. Bước vào lớp, cô chẳng nói gì, lấy điện thoại ra chơi game. Jennie định hỏi nhưng rồi lại thôi.
Giờ ra về, cô nói với Jennie.
"Cậu về trước đi! Không cần chờ cơm tớ!"
Cô xoa đầu nàng rồi bước ra khỏi lớp. Ra đến cổng, nàng thấy cô bước lên một chiếc xe hơi màu đen thuộc hãng Mercedes. Bỗng trong lòng thấy khó chịu.
==============
Dàn xế hộp đắc tiền dừng trước một nhà hàng sang trọng tại khu Gangnam. Đặt chân xuống là những nam thanh, nữ tú. Họ tỏa ra khí chất cao quý thường thấy ở giới thượng lưu. Người quản lý nhà hàng khi vừa thấy bóng dáng quen thuộc của vị Cựu Chủ tịch, ông ta cúi đầu đầy cung kính, cận trọng nói.
"Thưa ngài, phòng đã được chuẩn bị!"
Lão ông gật đầu nhẹ, hướng về phía căn phòng. Theo sau là vị Chủ tịch của tập đoàn KJ, cùng người phụ nữ trung niên. Gây chú ý nhất có lẽ là phong thái của cô thiếu nữ theo sau vị Chủ tịch. Không những thế, vẻ ngoài của cô còn làm biết bao người xao xuyến. Chỉ với áo sơmi trắng phẳng phiêu, kết hợp với quần tây đen vừa vặn tôn lên đôi chân thon thả, cùng với túi xách màu beige làm điểm nhấn. Phong cách ấy toát lên khí chất băng lãnh bên trong người con gái ấy.
Căn phòng V.I.P được chuẩn bị khá cầu kì, nhưng cũng có một chút nét truyền thống, mang lại cảm giác ấm cúng của bữa ăn gia đình. Chiếc bàn dài và rộng được đặt ở giữa gian phòng, những bức tranh được trang trí tạo nên tính nghệ thuật cho căn phòng. Phía bên phải có một kệ trưng bày các chai rượu champagne quý và đắt đỏ.
Sau khi mọi người đã yên vị tại chỗ ngồi, cánh cửa mở ra với hình ảnh của hai cô cậu học sinh trường D&G High. Hai người họ cuối chào rồi bước vào.
Jisoo tiến gần về phía ông Dehan_ cựu Chủ tịch. Ông ôn nhu xoa đầu cô và cười nói.
"Jisoo càng lớn lại càng xinh giống mẹ!"
Vừa dứt lời, gương mặt cô bỗng trầm hẳn đi cũng như bầu không khí đang bao trùm cả căn phòng. Cô bình tĩnh ngồi xuống cạnh ông nội.
"Doyoung con cũng ngày càng điển trai hơn rồi"
Ông cụ nhìn anh và nói. Anh ngại ngùng mỉm cười. Lúc này ông nói thêm.
"Jiyeon! Đây là anh Doyoung, con trai lớn của bác hai!"
Jiyeon theo lời ông liền hướng mắt về anh. Cô hơi sửng sốt.
*Là anh ta?*
Thấy Jiyeon im lặng, anh lên tiếng chào hỏi.
"Chào em!"
Jiyeon hơi khựng lại nhưng cũng theo phép chào lại. Không khí buổi ăn diễn ra khá ấm áp. Ai ai cũng cười nói, chỉ có Jiyeon và Jisoo chẳng hé nửa lời.
Thừa dịp mọi người trong nhà đều có mặt đầy đủ, ông Manse đột ngột đứng dậy.
"Nhân dịp cả nhà hôm nay đều ở đây, con muốn thưa với ba mẹ một chuyện!"
Nhìn về phía ông cụ, ông lại nói tiếp.
"Như mọi người đã biết Jiyeon chính là con của em cùng Heesun, nên em muốn cả Đại Hàn này biết, con bé chính là Đại tiểu thư của tập đoàn KJ, con bé sẽ mang họ Kim!"
Mọi người đều khá bất ngờ nhưng cũng không phản ứng. Anh lo lắng nhìn sang Jisoo, cô vẫn bình tĩnh tiếp tục phần ăn của mình. Ông lại nói tiếp.
"Và sau đó sẽ cho Heesun một danh phận rõ ràng!"
Ngay sau lời ông là một tiếng nói đều đều vang lên.
"Là Kim phu nhân ư!?"
Jisoo chất giọng đầy mỉa mai nói với ông. Con ngươi rực lửa nhìn ông.
Mọi người đều im lặng sau tiếng nói của cô. Cô cười như khong cười nói với ông.
"Mẹ tôi mất chưa đầy một năm, ông đã đưa họ về. Nay lại còn muốn người phụ nữ này thay thế vị trí của bà ấy. Trừ khi tôi chết!"
Cô kích động đứng dậy ra khỏi nói đó. Anh vì thế cũng chào trưởng bối rồi chạy theo. Kim lão gia tức giận đứng dậy.
"Chuyện này không cần bàn nữa!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com