Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 119: Tập kích ban đêm

Quân sư nào dám thừa nhận, chẳng qua là nói: "Có lẽ cũng chỉ là Định Vương lưu lại dự phòng Nam Chiếu. Dù sao năm đó Định Vương đánh trận ở Nam Chiếu hết sức lợi hại."

Nếu không phải hoàng gia lúc đó lo lắng Thiếu tướng quân Định Vương Phủ danh tiếng quá hiển hách, chiến công quá cao, mạnh mẽ ra lệnh lui binh. Chỉ sợ hiện tại Nam Chiếu đã sớm không tồn tại rồi.

Cừu hận của Nam Chiếu đối với Định Vương đương nhiên không cần phải nói, Định Vương chỉ sợ cũng nhìn Nam chiếu hiện nay tro tàn lại cháy như cái đinh trong mắt.

Mặc Cảnh Lê khinh thường bĩu môi, "Mặc Lộc Hàm tự xưng dụng binh như thần, đánh một năm cũng không thể bình định Nam Chiếu. Bổn vương dùng thời gian không quá nửa tháng liền quét ngang Vĩnh Châu. Nhiều nhất lại dùng nửa năm bình định thì cả phía Nam sông Vân Lan ở trong tầm tay!"

"Vương gia anh minh." Quân sư cười nói, vừa không để lại dấu vết lau mồ hôi.

Lần này có thể thuận lợi như vậy tuyệt đối do ông trời cũng đang giúp bọn họ. Kể từ sau khi Mộ Dung Thận trấn thủ Toái Tuyết quan, Hoàng đế đã dùng các loại biện pháp tiêu giảm binh lực Vĩnh Châu, Thái thú Vĩnh Châu lại càng không biết mệt luôn tìm Mộ Dung Thận phiền toái. Cho nên mới đưa đến phòng ngự Vĩnh Châu trống không.

Mà bọn họ lần này lại càng xuất kỳ bất ý đột nhiên xuất thủ lúc này mới một đường thuận lợi. Sau này đợi đến triều đình kịp phản ứng, chỉ sợ sẽ không thuận lợi như vậy.

Nhưng Vương gia nói không sai, chỉ cần diệt Mộ Dung Thận, Toái Tuyết quan, phía Nam sông Vân Lan quả thật sẽ trở thành vật trong túi bọn họ.

"Khởi bẩm Vương gia! Quân đội phía tây gặp tập kích!" Ngoài trướng, binh sĩ cuống quít cao giọng bẩm báo.

Mặc Cảnh Lê ngẩn ra, chợt đứng dậy đi ra ngoài trướng hướng nơi xa nhìn lại, quả nhiên thấy phía tây một mảnh ánh lửa ngất trời, "Vô liêm sỉ! Làm sao thành Vĩnh Lâm có thể còn binh lực để rút ra đánh lén?"

Quân sư ở phía sau đi theo ra ngoài, thấy tình hình phía tây cũng là sửng sờ, vội vàng nhắc nhở: "Vương gia..."

Mặc Cảnh Lê lạnh lùng nói: "Phái người đi qua tiếp viện!"

"Vương gia, nhìn bên!" Các tướng lĩnh vội vã chạy tới la hoảng lên, phía đông đại doanh cũng đồng thời sáng lên ánh lửa, một người sợ hãi nói: "Đông Doanh cũng gặp tập kích rồi!"

Quân sư ánh mắt chợt lóe, trầm giọng nói: "Vương gia! Thành Vĩnh Lâm căn bản không có bao nhiêu binh mã. Nếu như muốn đồng thời tập kích hai cánh như vậy trong thành nhất định trống không, nếu như bây giờ chúng ta nhân cơ hội công thành. . . . . ."

Mặc Cảnh Lê chợt xoay người lại nhìn hắn, "Ngươi cảm thấy hai tiểu tử thành Vĩnh Lâm kia có lá gan này, bỏ không Vĩnh Lâm tới đây tập kích ban đêm?"

Hắn không quen Vân Đình và Hạ Thù nhưng cũng không coi là xa lạ, nghe nói là hai Giáo Úy trẻ tuổi nhất – thủ hạ của Mộ Dung Thận.

Hai Giáo Úy mới có hai mươi tuổi, cứ cho bọn hắn có lá gan lớn cũng không dám bất kể Vĩnh Lâm mà bí quá hoá liều. Huống chi, chỉ cần không phải ngu ngốc cũng biết, cho dù tập kích ban đêm thành công cũng căn bản không thể nào đánh lui mười mấy vạn đại quân, ngược lại mất không binh lực trấn thủ thành Vĩnh Lâm.

" Ý tứ của Vương gia là......" Quân sư cau mày nói.

"Phái thám tử đi thăm dò! Trương tướng quân, Lý tướng quân, tăng viện Đông Doanh và Tây Doanh!"

"Dạ! Vương gia."

Trên một ngọn núi cách đại doanh Lê Vương không xa, Địch Lệ Nhiệt Ba cúi đầu vừa ý nhìn khói lửa sáng rực dưới chân núi, tiếng chém giết từng trận từng trận vang lên.

Hạ Thù và A Nhị, A Tam cùng nhau đi theo bên cạnh Địch Lệ Nhiệt Ba, nhìn một màn dưới chân núi.

"Viện quân tới!" Một ngón tay Hạ Thù chỉ một đống nhân mã trên con đường dưới chân núi đang nhanh chóng đi về phía Tây Doanh.

Địch Lệ Nhiệt Ba bộ dạng thuận theo, cười yếu ớt: "Phía Tây Doanh sắp kết thúc chưa? Cho người dẫn bọn họ xoay vài vòng."

Hạ Thù cười nói: "Dĩ nhiên, nếu bàn về địa hình, vẫn là người địa phương chúng ta hàng năm đóng ở đây quen thuộc hơn một chút. Phía Đông Doanh bên kia chỉ sợ cũng sắp không chống đỡ được rồi."

Địch Lệ Nhiệt Ba nói: "Người bên kia giao cho bọn họ tự mình giải quyết. Để cho ám vệ chuẩn bị, ta không muốn Mặc Cảnh Lê lại có thể phân ra nhân mã để tới tăng viện." Ăn nhiều là sẽ bị mắc nghẹn chết.

A Tam cười nói: "Vương Phi yên tâm, ám vệ đánh giặc không được nhưng quấy rối tuyệt đối là thành thạo!"

"Quân phản loạn tuyệt đối sẽ không nghĩ đến, sẽ có người từ phía sau giết tới." Trời tối đen như mực rất thích hợp để ám sát, nhân tiện cho chó cắn chó, liều một lần ngươi sống ta chết đi.

Phải cảm tạ Lê Vương còn chưa kịp thay hình đổi dạng, quân phản loạn không chỉ có binh khí ngay cả trang phục đều không khác quân trấn thủ Vĩnh Lâm lắm.

Về phần trong sơn cốc đen thui kia có thể hay không thấy kí hiệu của đất phong Lê Vương, vậy thì phải xem vận khí của bọn hắn rồi.

Địch Lệ Nhiệt Ba thỏa mãn gật đầu, "Đi thôi, chúng ta đi qua xem một chút."

Bốn người lên tuấn mã ở cách đó không xa, trong đêm tối lặng yên không một tiếng động hướng một chỗ khác của đỉnh núi chạy đi. Có thể đoán được nơi đó sẽ diễn ra một cuộc chiến càng vô cùng đặc sắc hơn nữa.

Một đêm này không người nào ngủ được, cho đến sắc trời dần tỏ rạng chiến đấu mới dần dần ngừng nghỉ. Kết quả để cho sắc mặt Mặc Cảnh Lê vốn âm trầm lại càng thêm đen như mực.

Hai cánh quân cộng thêm nhân mã phái đi tăng viện gần ba vạn chết và tổn thương gần bảy tám phần. Còn thi thể đối phương lưu lại vẫn chưa tới ba nghìn. Về phần Đông Doanh ở phía sau trong sơn cốc cơ hồ hoàn toàn là người của mình.

Nếu như còn đoán không ra xảy ra chuyện gì thì hắn chính là ngu ngốc! Một buổi tối hao binh tổn tướng hơn hai vạn, chủ tướng hai Doanh còn có hai vị tướng quân phái đi tăng viện đều bỏ mình, đây đối với quân đội Lê Vương vốn là sĩ khí dâng cao quả thực là đả kích kinh người.

Chẳng biết lúc nào, trong quân đội Lê Vương quân thế nhưng lặng lẽ truyền lưu lên tin tức Định Vương cùng Hắc Vân kỵ của hắn đang ở thành Vĩnh Lâm, gần như tất cả binh lính đều sợ hãi.

Định Quốc Vương phủ và Hắc Vân kỵ tuyệt đối ở trong lòng từng người lính đều có lực uy hiếp vĩnh viễn cũng không thể dao động.

Mà lúc này thành Vĩnh Lâm quả thật một mảnh vui sướng, lần đại thắng này để cho Vân Đình liền bước đi cũng vui vẻ.

"Đừng cao hứng quá sớm, đợi đến khi Mặc Cảnh Lê làm rõ ràng sự thật, đến lúc đó chỉ sợ ai cũng không ngăn được đại quân của hắn." Địch Lệ Nhiệt Ba bất đắc dĩ nói.

"Nếu không chúng ta đánh lén mấy lần nữa?" Vân Đình hưng phấn nói.

"Ngươi cho rằng thủ hạ Lê Vương đều ngu ngốc sao, bị đánh lén một lần thì lần sau còn có thể để đắc thủ nữa à? Nói không chừng người ta hiện tại đang chờ ngươi đi tự chui đầu vào lưới đấy." Hạ Thù tức giận trắng mặt nhìn hắn một cái.

Địch Lệ Nhiệt Ba gật đầu nói: "Hạ Thù nói đúng. Lần này chúng ta đúng là binh hành hiểm chiêu. Vạn nhất Mặc Cảnh Lê kịp phản ứng trực tiếp tập kích bất ngờ Vĩnh Lâm, đến lúc đó cho dù chúng ta có thể giết hai ba vạn quân phản loạn đi nữa cũng cái được không bù nổi cái mất."

Vân Đình cũng dần dần từ trong hưng phấn phục hồi tinh thần lại, nhanh chóng cắn đầu ngón tay, "Vậy phải làm thế nào? Chết tiệt, viện quân của triều đình rốt cuộc lúc nào mới có thể đến a?"

"Vương Phi." A Tam cầm lấy một bức thư hàm đi vào, Địch Lệ Nhiệt Ba gật đầu đối với hai người nói: "Các ngươi lui ra trước đi."

Vân Đình, Hạ Thù hai người lên tiếng cáo lui, Địch Lệ Nhiệt Ba từ trong tay A Tam nhận lấy phong thư mở ra, vừa nhìn, đầu tiên là vui mừng, rất nhanh sau đó sắc mặt xụ xuống.

A Tam có chút kỳ quái nhìn thần sắc Địch Lệ Nhiệt Ba biến hóa, không biết trong đó viết cái gì để cho Vương Phi luôn luôn bình tĩnh khác thường như thế.

Qua một hồi lâu, mới thấy Địch Lệ Nhiệt Ba đập thư lên trên bàn, nói: "Truyền lệnh xuống, bắt đầu từ hôm nay toàn quân đề phòng!"

"Vương Phi, tại sao?"

Địch Lệ Nhiệt Ba nói: "Mặc Cảnh Lê rất có thể ở trong vòng hai ngày này mạnh mẽ tấn công Vĩnh Lâm."

A Tam không giải thích được, dựa theo dự tính của bọn hắn, mấy ngày gần đây quân phản loạn căn bản sẽ không hành động mới đúng.

Địch Lệ Nhiệt Ba nhìn thoáng qua tin tức trên bàn, nói: "Trong vòng ba ngày Viện quân sẽ tới sông Vân Lan, qua không được bao lâu nữa Mặc Cảnh Lê cũng sẽ nhận được tin tức kia. Nếu như hắn không vào lúc này mạnh mẽ tấn công Vĩnh Lâm đợi đến viện quân vừa đến hắn càng không có cơ hội."

A Tam gật đầu, "Cho nên... Chỉ cần chúng ta sống quá ba ngày nay là tốt rồi......"

"Chỉ sợ ba ngày nay sẽ không dễ dàng trôi qua như vậy."

Ở bên trong đại quân Lê Vương, Mặc Cảnh Lê nhìn chằm chằm mật thư mới vừa đến trong tay dường như muốn trừng nó ra cái lổ thủng.

Một hồi lâu mới cả giận nói: "Tốt... Tốt cho một Hắc Vân kỵ, Bổn vương cũng muốn biết trong thành Vĩnh Lâm rốt cuộc là cao nhân phương nào!"

Trên mật thư viết rõ ràng, Mặc Lộc Hàm mười ngày trước còn vào cung gặp Mặc Cảnh Kỳ, cho dù hắn lúc ấy liền rời kinh cũng tuyệt đối không thể ở trong thời gian ngắn như vậy tới Vĩnh Châu.

Cho nên mấy ngày nay ngăn cản ở phía trước con đường của hắn căn bản cũng sẽ không phải là Mặc Lộc Hàm người tàn phế kia. Mà Hắc Vân kỵ... Trừ hai nghìn Hắc Vân kỵ trong thành Vĩnh Lâm kia, cơ hồ lục soát khắp cả Vĩnh Châu cũng không có thấy nửa bóng dáng Hắc Vân kỵ.

"Vương gia, hiện tại......" Sắc mặt Quân sư ngưng trọng, "Viện quân sẽ mau tới, nhiều nhất qua nữa ba ngày sẽ đi qua sông Vân Lan. Kính xin Vương gia sớm quyết định."

Rút quân tiến công hướng đông, hay là tiếp tục công phá Toái Tuyết quan hướng Tây cùng Nam Chiếu quân hội hợp.

"Không tiếc bất cứ giá nào, công thành!"

Chiến tranh lần nữa khai hỏa, lần này so với thế công của mấy ngày trước càng thêm kịch liệt. Mặc Cảnh Lê không tiếc rẻ phái ra binh mã tinh nhuệ nhất điên cuồng công thành.

Mặc dù Hắc Vân kỵ đang phụ trợ dưới thành Vĩnh Lâm thì năng lực phòng ngự được đề cao thêm một bước, nhưng như vậy cũng không thể cản được trước thế công điên cuồng, tướng sĩ thủ thành mỏi mệt không chịu nổi, thương vong thảm trọng.

Mà một ngày này, cho đến ban đêm quân phản loạn mới dần dần thối lui lại ở chỗ không tới năm dặm như cũ giằng co cùng với thành Vĩnh Lâm. Mà một ngày này, quân trấn thủ Vĩnh Lâm đã chết, bị thương gần nửa.

Ngay cả buổi tối cũng không thể an ổn nghỉ ngơi còn phải đề phòng quân phản loạn thừa dịp lúc ban đêm đánh lén.

Địch Lệ Nhiệt Ba nhìn tình hình trước mắt cau mày, vung tay lên lệnh cho Hắc Vân kỵ đóng ở trên thành buổi tối, để cho tướng sĩ thủ thành có thể nghỉ ngơi chốc lát.

"A Lệ, chúng ta trấn thủ được thành Vĩnh Lâm sao?"

Trong đêm khuya, Mộ Dung Duẫn Nhi đứng ở trên cổng thành nhìn ra xa, nơi xa, quân doanh quân phản loạn đông nghịt một mảnh làm cho lòng người không khỏi ngưng trọng.

Địch Lệ Nhiệt Ba bên cạnh nhìn nàng, mỉm cười nói: "Sợ không?"

Mộ Dung Duẫn Nhi bẹp miệng, bất mãn nói: "Người nào sợ? Chỉ là... Ta cho tới bây giờ chưa từng thấy nhiều người chết như vậy. Lúc trước phụ thân vốn nói ta trẻ con, hiện tại ta mới biết được ta thật rất trẻ con. Luôn cho là cùng phụ thân ở biên quan ngây người mấy năm thì hiểu biết hơn người khác nhiều lắm. Thật ra thì ta chưa từng ra chiến trường."

Địch Lệ Nhiệt Ba nhẹ giọng an ủi: "Ngươi đã làm rất tốt rồi."

Ngày hôn nay Mộ Dung Duẫn Nhi cũng bận rộn không ngừng, mang theo đại phu trong thành cùng với quân y cường tráng trợ giúp cứu trị binh sĩ bị thương, giúp đỡ vận chuyển lương thực, mũi tên. Cả người đều gầy đi một vòng.

"Tướng quân Mộ Dung nhất định sẽ lấy ngươi làm kiêu ngạo."

Mộ Dung Duẫn Nhi có chút ngượng ngùng, cười nói: "Ta mới không có làm cái gì, A Lệ mới là lợi hại nhất. Nếu như A Lệ là nữ nhi của cha ta, khẳng định cha ta cao hứng đến nằm mơ cũng có thể cười tỉnh."

Địch Lệ Nhiệt Ba thấp giọng cười nói: "Nếu không chúng ta quay lại hỏi Mộ Dung tướng quân có nguyện ý để cho ta với ngươi đổi lại hay không?"

"Mới không cần, phụ thân cưng ta nhất."

Địch Lệ Nhiệt Ba cười khẽ, thấp giọng nói: "Yên tâm đi, chúng ta cũng sẽ không có chuyện gì."

Mộ Dung Duẫn Nhi ngẩn ra, thở dài nói: "Ta không sợ, nếu quân phản loạn thật tấn công vào, tới một người bổn cô nương giết một người, tới hai người bổn cô nương giết một đôi!"

Nhìn Mộ Dung Duẫn Nhi làm ra vẻ bộ dáng hùng dũng, Địch Lệ Nhiệt Ba cũng không nhịn được nữa cười ra tiếng. Thở dài ngẩng đầu nhìn vầng trăng rằm trên trời, một luồng lo lắng dần dần nhuộn lên dung nhan xinh đẹp tuyệt trần của nàng.

Tại một góc thành lâu, Hạ Thù và Vân Đình sóng vai mà đứng, ánh mắt cũng rơi vào trên bóng ảnh mảnh khảnh nơi xa kia.

Địch Lệ Nhiệt Ba một thân nam trang màu xanh nhạt, một đầu tóc đen cũng không có cài trâm mà là được một sợi tơ màu trắng ngà tùy ý vén lên.

Dưới ánh trăng, dung nhan được rắc lên một tầng ánh sáng bạc nhàn nhạt, lộ ra một tia tinh khiết nhưng lại u buồn. Như đóa hoa sen yên tĩnh, hơi thở u nhã như lan, làm cho thiếu nữ áo đỏ như lửa bên cạnh nàng cũng không khỏi nhạt nhòa đi nhiều.

"Nếu như lần này ta còn sống..., ta nhất định phải gia nhập Hắc Vân kỵ!" Vân Đình kiên định nói, gia nhập Hắc Vân kỵ chính là nguyện vọng của hắn, chẳng qua là hiện tại kiên quyết hơn mà thôi.

"Ngày mai nếu như thật sự không trấn thủ được, ngươi hộ tống Vương Phi đi trước. Hướng Giang Bắc đi, qua sông Vân Lan rất nhanh hẳn là có thể gặp được viện binh." Hạ Thù nhàn nhạt mở miệng nói.

Vân Đình trừng mắt liếc hắn một cái nói: "Tiểu gia là người lâm trận bỏ chạy sao?"

Hạ Thù nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn một cái, "Ngươi không biết Vương Phi và Lê Vương có quan hệ như thế nào ư? Nếu ngài ấy rơi vào trong tay Lê Vương sẽ phải có kết quả gì?"

Vân Đình sửng sốt, không khỏi nhìn cô gái nơi xa kia đón gió mà đứng, có chút phiền não gãi gãi đầu nói: "Ta lại không có đủ năng lực hộ tống Vương Phi rời đi, vậy thì ngươi đi đi. Ngươi tương đối có thể khuyên người một chút. Vương Phi thoạt nhìn cũng không giống như người có thể bỏ xuống thành Vĩnh Lâm mà một mình rời đi. Lại nói, ta còn thật không có trông thấy Vương Phi như vậy đấy?"

Hạ Thù gật đầu tán thành, mặc dù chung sống không có mấy ngày, nhưng vị Định Vương Phi còn nhỏ tuổi hơn bọn hắn này hoàn toàn phá vỡ nhận thức của bọn hắn.

Bề ngoài nhu nhược nhưng trong lòng còn kiên cường hơn cả nam tử. Còn có tài trí kia làm cho người ta sợ hãi than, quyết định nhạy cảm như tướng quân, thân thủ lại hơn rất nhiều người có thân thủ mạnh mẽ.

Hạ Thù cảm thấy ngài ấy không phải là một Vương Phi được nuông chiều từ bé, mà là một người quân nhân đã trải qua trăm trận chiến.

"Ngươi nói, nếu như chúng ta đều sống sót thì ta sẽ cầu xin Vương Phi thu ta vào Hắc Vân kỵ, Vương Phi có thể đáp ứng hay không?" Vấn đề giải quyết không được trước hết không nên suy nghĩ, cái này là thói quen của Vân Đình, quay đầu Vân Đình bắt đầu ảo tưởng chính là tương lai tốt đẹp.

Hạ Thù suy nghĩ một chút, cười nhạt nói: "Có lẽ ngươi có thể đi hỏi Định Vương Phi một câu: Hắc Vân kỵ còn thu người không?"

Ánh mắt Vân Đình sáng lên, nhìn bóng ảnh màu xanh nhạt đang nói chuyện cùng với Mộ Dung Duẫn Nhi cách đó không xa nóng lòng muốn thử.

Hạ Thù bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người đi xuống thành lâu, vừa nói: "Đi về nghỉ ngơi đi, đừng quên ngày mai còn có một tràng ác chiến."

Vân Đình mạn bất kinh tâm gật đầu, còn đang do dự là rốt cuộc có muốn hay không nên đi hỏi Định Vương Phi, dù sao không phải là mỗi người đều có cơ hội gặp được chủ nhân Hắc Vân kỵ.

Nhìn một chút bóng ảnh nhu hòa kia dưới ánh trăng, Vân Đình xoay người hướng dưới cổng thành đi tới, nếu như ngày mai còn có thể sống sót, cho dù cầu xin cũng phải cầu xin đến khi Định Vương Phi thu hắn vào Hắc Vân kỵ!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com