Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 121: Tương phùng

"Sưu ——!"

Một mũi tên lông màu trắng hiện lên kim quang hoa mỹ phá không mà đến, mũi tên của Mặc Cảnh Lê tiến đến trước người Địch Lệ Nhiệt Ba ba thước đụng vào mũi tên bắn nhanh mà đến, rơi xuống đất.

Vũ tiễn kia lại như không hề bị ảnh hưởng, xuyên qua người quân phản loạn đâm vào bộ ngực một người khác.

Ánh mắt người nọ không dám tin nhìn bộ ngực của mình và vũ tiễn không có vào hơn phân nửa tựa hồ không thể hiểu, mình đứng ở phía sau đồng bào làm sao cũng không nghĩ ra được lại có người bắn một mũi tên xuyên qua hắn rồi lại đến mình.

Địch Lệ Nhiệt Ba cũng vì mũi tên kinh thiên này mà thần sắc lóe lên một cái, cũng trong nháy mắt một tay chém đến sau ót một người, xoay người lại đá đến một gã quân phản loạn đang đánh lén.

"Trời ạ......" A Nhị, A Tam cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Mới vừa rồi A Tam nhảy qua lại bị Địch Lệ Nhiệt Ba vứt tới một người chặn lại, suýt nữa liền cho rằng mũi tên kia bắn tới trên người Vương Phi rồi. Lúc này trong lòng chấn động nhưng cũng mồ hôi lạnh cả người vội vàng đi về phía Địch Lệ Nhiệt Ba áp sát vào.

"Kim vũ tiễn? Là Vương gia!" Lưu lại cản ở phía sau, Hắc Vân kỵ thấy trên người thẳng tắp ngã xuống kia lộ ra đuôi tên màu vàng, không khỏi kinh hô lên.

Nơi xa, một mũi tên thất thủ, trong lòng Mặc Cảnh Lê giận dữ. Cầm lên cung tên còn lại chuẩn bị bắn, đột nhiên mặt đất bắt đầu mơ hồ chấn động, tiếng chân như sấm.

Mặc Cảnh Lê cười lạnh một tiếng nói: "Đã sớm chơi đùa rồi, còn muốn nữa chơi một lần sao?"

"Không... Không đúng, Vương gia!" Sắc mặt quân sư trắng như tờ giấy, chỉ vào bụi mù cuồn cuộn nơi xa kêu lên: "Lần này là thật!"

Màu đen Hắc Vân kỵ ùn ùn mà đến, tiếng huýt gió bén nhọn, bày ra ánh lửa màu vàng bắn vào thiên không.

Vốn đã rút lui chiến trường, sau khi Hắc Vân kỵ thấy ánh lửa màu vàng trên không trung đồng thời quay đầu trở về chiến trường. Chẳng biết lúc nào trên sườn núi xung quanh đồng thời xuất hiện toàn bóng ảnh màu đen, dẫn đầu là một người cưỡi ngựa trắng tay cầm trường thương màu bạc, lưu vân màu trắng trên quần áo đung đưa.

Một mặt nạ màu bạc trước mặt che đi một bên dung nhan, nhưng là một bên khác cũng là phi mi nhập tấn, tuấn mỹ vô cùng. Tròng mắt vốn là ôn nhuận lúc này tràn đầy nhuệ khí làm người ta không dám nhìn thẳng, nhẹ nhàng mà rơi vào ở trên người Địch Lệ Nhiệt Ba.

Địch Lệ Nhiệt Ba chỉ cảm thấy trong lòng run lên, đồng thời khẽ thở một hơi.

Nam tử áo trắng nhấc lên dây cương, bạch mã phảng phất như bay lên cao rồi nhảy xuống núi xông vào trong loạn quân.

Một đường hướng đến không người dám ngăn cản, "Hắc Vân kỵ nghe lệnh! Kẻ mưu nghịch phản quốc, giết không tha!" Giọng nói trầm thấp mang theo nội lực truyền khắp toàn bộ chiến trường.

"Dạ, Vương gia!" Bốn phía tiếng vang rung trời.

Trong nháy mắt, toàn bộ chiến trường phảng phất như có một loại ngưng trệ. Tất cả mọi người đã lúc này đã quên thương lâm kiếm vũ trên chiến trường, chỉ có thể dại ra nhìn nam tử áo trắng trong loạn quân. Một cái tên ở trong lòng miêu tả sinh động......

"Mặc Lộc Hàm... Làm sao có thể?" Mặc Cảnh Lê tàn bạo trừng mắt trước một màn này, trong đôi mắt đều lóe lên tia ánh không thể tin tưởng, "Đánh trống cho ta, giết!"

Đông đông đông!

Tiếng trống trận trầm trọng vang lên, phảng phất đập vào lòng của mỗi người. Quân phản loạn trong lòng run run hướng nam tử áo trắng đánh tới. Bọn họ đối mặt... Là Chiến thần bất bại Đại Sở!

Mặc Lộc Hàm nhướn mi, giống như khinh thường. Ngân thương trong tay vẽ ra một đường hình cung màu bạc làm cho người ta kinh diễm, đầu mũi nhọn mang theo thành từng đóa hoa máu diễm lệ. Trên sườn núi vô số vũ tiễn đan vào thành một tấm lưới tên chói mắt.

Hắc Vân kỵ thiện xạ nổi tiếng thiên hạ, đối mặt vũ tiễn ùn ùn kéo đến như vậy đừng nói là đánh trả, quân phản loạn ngay cả dũng khí giơ lên cung tên cũng biến mất không còn một mống.

Còn có đại quân khổng lồ từ phía sau lưng, gần như chỉ trong chốc lát, mười mấy vạn đại quân mơ hồ có xu thế tan tác.

Mặc Lộc Hàm vừa xuất hiện, Địch Lệ Nhiệt Ba liền lui về trong thành Vĩnh Lâm. Cùng Hắc Vân kỵ dọn dẹp quân phản loạn mới vừa đánh vào trong thành liền vẫn đứng ở trên cổng thành nhìn tình cảnh dưới thành.

Tuy nhiên ánh mắt cũng không tự chủ được tập trung đến trên người nam tử áo trắng như tuyết kia. Áo trắng thương bạc, oai phong như rồng bay. Hắn đến làm cho quân phản loạn rối rít tránh lui, căn bản không dám tới giao chiến.

Địch Lệ Nhiệt Ba từng nghe Từ Thanh Trần đánh giá qua, lúc thiếu niên Mặc Lộc Hàm như một loại lửa chói mắt, sau thành thanh niên Mặc Lộc Hàm thay đổi quá lớn, lại trầm tĩnh như nước hàm chứa gợn sóng làm cho người ta kinh tâm.

Mà Mặc Lộc Hàm bây giờ... Như một thanh danh kiếm tuyệt thế trải qua thiên chuy bách luyện, ẩn tàng ngàn năm mới xuất thế ngang trời. Gió mang sát khí bên trong từng bước san bằng, mà ẩn chứa trong đó bóng ảnh trải qua vô số thử thách cùng với tôi luyện vẫn tao nhã như cũ dẫn tới thế nhân phải ghé mắt.

"Định... Định Vương?" Cả người Vân Đình vô lực tựa vào tường, không kịp lau khô sạch sẽ vết máu có trên mặt mà nhìn về phía bóng ảnh tung hoành ở dưới thành.

Hạ Thù đứng ở bên cạnh hắn, trên mặt tất cả đều là ý vị nhẹ nhõm cùng với đắc ý, "Đích thực là như vậy."

"Nói như vậy... Nói như vậy là viện binh của chúng ta đến? Chúng ta trấn thủ được thành Vĩnh Lâm rồi?" Giọng nói của Vân Đình mang theo chút mùi vị hư ảo, trong lúc nhất thời phảng phất không biết là cảnh trong mơ hay là thực tế.

A Tam hì hì cười một tiếng, vỗ vỗ bờ vai của hắn an ủi: "Chúc mừng, Vân Giáo Úy. Trở về ngươi sẽ được thăng quan."

Vân Đình bỏ qua lời của hắn, mở trừng hai mắt trông mong nhìn Địch Lệ Nhiệt Ba, đáng tiếc Địch Lệ Nhiệt Ba đang ngó chừng dưới thành không đếm xỉa tới hắn.

Lần này trận chiến cũng không có duy trì thời gian quá dài, không quá nửa canh giờ quân phản loạn bắt đầu rút lui về hướng phía đông.

Nhìn quân phản loạn thối lui như thủy triều, Vân Đình á khẩu không giải thích được, "Này... Này có ý gì?"

Những thứ quân phản loạn này là chuyên chọn quả hồng mềm để nắm sao? Hắn đang nhìn thấy cái gì? Rất nhiều người căn bản cũng không có giao chiến với Hắc Vân kỵ liền bỏ chạy rồi, vậy mấy ngày theo chân bọn họ liều chết liều sống là có ý gì?

A Tam cười nói: "Vân Giáo Úy, đừng khó chịu quá. Đừng nói viện quân đến, chính là Vương gia chúng ta một người đứng ở đằng kia, chỉ sợ những tên kia cũng không dám đến gần một bước. Cái này sao... Gọi là khí thế. Người khác không học được."

Chính là Định Vương hoàn hảo không tổn hao gì đứng ở cửa thành Vĩnh Lâm cũng đủ để cho đại đa số người bị hù dọa mất mật, còn đánh cái gì?

"Ta lúc nào mới có thể có cái khí thế này?" Vân Đình lẩm bẩm nói.

"Từ từ sẽ đến, nếu như ngươi khi mười lăm mười sáu tuổi là có thể trảm hai mươi viên tướng, phá tan ba mươi vạn kẻ địch, hiện tại cũng sẽ có cái khí thế này." A Tam không có chút thành ý mà an ủi hắn.

Địch Lệ Nhiệt Ba lười nghe bọn hắn nói nhảm, xoay người chuẩn bị đi xuống thành lâu, lại bị Mộ Dung Duẫn Nhi không biết lúc nào đã trở lại một tay túm lấy nàng.

Địch Lệ Nhiệt Ba cau mày, "Duẫn Nhi, làm sao ngươi lại trở lại?"

Mộ Dung Duẫn Nhi hừ nhẹ một tiếng, nhìn một cái người dưới thành cười nói: "Định Vương mang theo viện binh tới, ta không trở lại thì chính là người ngu. Không đúng... Là ngươi đem ta trói đi, ta căn bản cũng không có đi!"

Địch Lệ Nhiệt Ba như không có việc gì, phất tay một cái nói: "Cái này nói sau, ta đi xuống trước."

"Ai ơ..." Mộ Dung Duẫn Nhi vội vàng túm lấy nàng, vừa đi xuống vừa nói: "Ngươi đến cùng có phải là nữ nhân hay không hả? Phía dưới đó chính là Định Vương ... Định Vương đấy! Hơn nữa còn là phu quân của ngươi, ngươi không định đổi lại một bộ quần áo khác đi nghênh đón hắn sao? Ngươi xem một chút ngươi bây giờ đang mặc thành cái dạng gì? Nếu là Dĩnh nhi và Mịch nhi ở chỗ này không niệm kinh chết ngươi cũng không được."

Địch Lệ Nhiệt Ba không nhịn được vẻ mặt hắc tuyến, Duẫn Nhi tính cách sảng lãng ra sao, quả nhiên vẫn còn là một cô bé, lúc này lại còn có sức lực để ý những vấn đề này, "Duẫn Nhi, nơi này là chiến trường."

"Chiến trường thì sao? Trận chiến không phải là đánh xong rồi? Định Vương tới cho dù là quân phản loạn đi nữa cũng đánh trở về, thiếu một mình ngươi cũng không chết được. Đi theo ta!"

Nói xong cũng không để ý mặt Địch Lệ Nhiệt Ba đang cứng ngắc bất đắc dĩ, kéo người chạy về hướng địa điểm đặt chân dưới cổng thành cách đó không xa.

Động tác Mộ Dung Duẫn Nhi nhanh nhẹn đích thực thích hợp làm nhân viên chữa bệnh và chăm sóc trên chiến trường.

Địch Lệ Nhiệt Ba nhìn y phục và vật phẩm trang sức thật chỉnh tề bày ở trước mặt, không nhịn được ở trong lòng tán tưởng.

Không tới nửa canh giờ, nàng từ trên đường đi Toái Tuyết quan chạy trở lại, lại còn tìm đủ những thứ vật phẩm trang sức, ở thành Vĩnh Lâm căn bản không dễ dàng tìm được này, sau đó lúc trước còn tại lúc chiến đấu không có kết thúc lên thành lâu chặn lại mình. Thật là được huấn luyện nghiêm chỉnh.

"Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút. Thay trang phục thật tốt rồi chúng ta đi nghênh đón Định Vương điện hạ."

Mộ Dung Duẫn Nhi cầm quần áo ở trên bàn nhét vào trong tay Địch Lệ Nhiệt Ba, đẩy vào phòng trong thay quần áo. Mình thì tới loay hoay vật phẩm trang sức trên bàn.

Thành Vĩnh Lâm nhỏ nên thứ tốt khó tìm. Huống chi hôm nay mắt thấy muốn chết lại càng không ai mở cửa làm ăn. Nàng chạy rất nhiều chỗ mới tìm được những thứ đồ này đấy.

Địch Lệ Nhiệt Ba bất đắc dĩ ôm quần áo tiến vào phòng trong, nếu không đi nàng sợ Mộ Dung Duẫn Nhi sẽ xông tới xé quần áo của nàng giúp nàng thay.

Ngoài thành, trên chiến trường đã an tĩnh lại, lưu lại một bộ phận người quét dọn chiến trường, phân phó Phượng Chi Dao dẫn dắt Mặc gia quân vào thành tiếp nhận phòng ngự. Mặc Lộc Hàm mới giục ngựa vào thành, bên trong cửa thành thành Vĩnh Lâm, tướng sĩ còn dư lại đều sắp hàng hai bên đường đón chào, Mặc Lộc Hàm nhìn lại một cái nhưng không có thấy bóng ảnh hắn muốn gặp.

Phượng Chi Dao cỡi ngựa đi theo bên cạnh Mặc Lộc Hàm, tò mò thấp giọng hỏi: "Vương Phi đâu rồi?"

Mới vừa rồi ở bên ngoài hắn nhìn rõ ràng, Định Quốc Vương phi ở trong loạn quân kia thủ khởi thủ lạc, thủ đoạn giết người đoạt mệnh cùng Mặc Lộc Hàm quả thực... quá xứng đôi.

Đồng thời Phượng Chi Dao đã ở trong lòng nhắc nhở mình, sau này trêu chọc ai cũng không nên trêu chọc Vương Phi. Nữ nhân biến thành như vậy... Thật sự là quá kinh khủng.

"Ách... Ta biết Vương Phi đi đâu rồi." Phượng Chi Dao chỉ chỉ phía trước mở miệng nói.

Mặc Lộc Hàm theo phương hướng của hắn nhìn lại, hai cái bóng ảnh một cao một thấp xuất hiện ở bên đường phố.

Thiếu nữ áo đỏ cao gầy vẻ mặt đang hưng phấn lôi kéo một nữ tử áo xanh đi về phía bên này. Mặc Lộc Hàm nhìn chăm chú khóa lại nữ tử thanh nhã nhỏ nhắn xinh xắn kia.

Mới vừa rồi trên chiến trường, nữ tử một thân trang phục màu đen, tư thế oai hùng, sát phạt lãnh mạc, hiện tại, quả thật mang theo nụ cười nhàn nhạt bất đắc dĩ, quần áo nhanh nhẹn, váy dài bồng bềnh.

Tóc đen mềm mại vén lỏng lên, cài một cành trâm minh châu lưu tô. Động tĩnh dịu dàng giống như khuê nữ tao nhã nhất .

Hiển nhiên Địch Lệ Nhiệt Ba cũng nhìn thấy Mặc Lộc Hàm, khẽ ngơ ngác một chút dừng bước lại. Mặc Lộc Hàm giục ngựa tiến lên, tuấn mã tuyết trắng khoan khoái dưới sự điều khiển của chủ nhân chạy đến trước mặt Địch Lệ Nhiệt Ba, còn thân thiện lấy đầu dui dụi vào nàng.

"Nhiệt Ba......" Mặc Lộc Hàm nhàn nhạt mỉm cười, cúi người hướng Địch Lệ Nhiệt Ba vươn tay ra.

Địch Lệ Nhiệt Ba giơ tay lên cầm tay hắn đưa tới, một trận lay động, Địch Lệ Nhiệt Ba bị lôi kéo lập tức ngồi ở trước người Mặc Lộc Hàm.

Sau đó tuấn mã tuyết trắng ở trong lúc Mộ Dung Duẫn Nhi trợn mắt hốc mồm liền rời đi, lưu lại thiếu nữ áo đỏ với vẻ mặt dại ra, hồi lâu mới thấp giọng lầu bầu nói: "Qua sông rút cầu ... vậy mà ngay cả chiến mã Bổn cô nương cũng không chưa được chạm tới a, hẹp hòi......"

Nơi xa trên lưng ngựa, Phượng Chi Dao nhìn một đám tướng sĩ khô khan cùng Hắc Vân kỵ tò mò nhún vai xuống ngựa. Được rồi, làm người thủ hạ chính là không phải là chuyên môn dùng để ở thời điểm chủ tử không rảnh xử lý phải thay chủ tử xử lý một chút chuyện tình sao?

Hai người một ngựa xuyên qua thành Vĩnh Lâm, ra khỏi thành một đường chạy băng băng. Tuấn mã không hổ là tuấn mã, trong nháy mắt liền nhìn thấy Toái Tuyết quan ở xa xa trong tầm mắt.

Địch Lệ Nhiệt Ba cúi đầu nhìn cánh tay xiết bên hông có chút đau, thấp giọng nói: "Mặc... Lộc Hàm, chúng ta đi đâu?"

Mặc Lộc Hàm cúi đầu nhìn nàng một cái, rốt cục ghìm chặt dây cương tung mình xuống ngựa. Địch Lệ Nhiệt Ba cũng chuẩn bị xuống ngựa theo, cúi đầu xuống thì thấy nghênh đón nàng là Mặc Lộc Hàm vươn ra đang mở rộng hai cánh tay.

"Xuống đây."

Thấy hắn kiên trì như vậy, Địch Lệ Nhiệt Ba chỉ đành phải tùy ý để hắn ôm mình xuống ngựa. Rúc vào trong lồng ngực có một chút lạnh, chẳng biết tại sao Địch Lệ Nhiệt Ba chỉ cảm thấy an tâm và buông lỏng, trên mặt truyền đến hơi thở cực nóng làm cho nàng có chút luống cuống.

Ngẩng đầu, hơi thở thanh nhã từ trên người nam tử trước mặt ập đến, Địch Lệ Nhiệt Ba kinh ngạc trợn to hai mắt.

Nam tử hôn như cuồng phong bạo vũ, ở trong lúc Địch Lệ Nhiệt Ba thất kinh giật mình mà cuốn sạch hết mọi thứ. Thân thể nhỏ nhắn xinh xắn bị khóa thật chặt vào trong ngực, đầu ngón tay hơi lạnh nhẹ nhàng nâng lên kiều nhan luống cuống của nàng. Đôi môi dịu dàng lưu luyến ở trên cánh môi đỏ tươi của nàng.

Nụ hôn của Mặc Lộc Hàm cũng không ôn nhu, thậm chí hơi thô bạo. Mang theo chút ít chuyên chế cùng với tức giận không khỏi cạy mở đôi môi Địch Lệ Nhiệt Ba ra, khiến cho hàm răng nàng buông lỏng ra thăm dò vào trong đó, câu dẫn cái lưỡi luống cuống thơm tho cùng hắn bắt đầu dây dưa.

"A......" Địch Lệ Nhiệt Ba khẽ cau mày, muốn giãy dụa.

Cánh tay kiềm chế ở bên hông nàng càng thêm dùng sức cố chấp giam cầm nàng trong ngực, một cái tay khác nhẹ xoa những sợi tóc sau ót nàng, hơi thở vội vã của nàng cùng hắn dây dưa trao đổi hơi thở lẫn nhau.

Địch Lệ Nhiệt Ba vô lực lôi kéo vạt áo trước người hắn, "Lộc Hàm......"

Tách ra , hai người đều có chút khẽ thở dốc.

Mặc Lộc Hàm cúi đầu, đem cái trán chạm lên cái trán trơn bóng của Địch Lệ Nhiệt Ba, thấp giọng nói: "Nhiệt Ba, nàng hù ta."

Khi hắn chạy tới bên ngoài thành Vĩnh Lâm thấy một màn kia, không người nào có thể biết trong lòng hắn chấn động và sợ hãi như thế nào. Thậm chí ngay cả chính hắn cũng không biết một khắc kia rốt cuộc mình đang suy nghĩ gì, chẳng qua là theo bản năng bắn ra một mũi tên này.

Khi thấy mũi tên kia liên tiếp bắn thủng hai người, mang ra huyết lệ hoa mỹ, đáy lòng chợt đâng lên sự tàn bạo không cách nào ngừng lại. Nếu như không phải là hắn tự chủ kinh người, ngay lúc đó mũi tên thứ hai sẽ bắn về phía Mặc Cảnh Lê.

Nếu như nàng không thể đỡ mũi tên kia... Nếu như nàng không thể đỡ mũi tên kia, hôm nay quân phản loạn tại chỗ một cũng đừng nghĩ muốn sống!

"Nhiệt Ba......"

Trên mặt Địch Lệ Nhiệt Ba đỏ bừng, từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên trên mặt xuất hiện thần sắc quẫn bách, tay chân cũng không biết nên đặt nơi nào.

Nàng... Nàng lại có thể ở ven đường người đến người đi ôm hôn một người nam nhân...... Nhưng nghe được giọng nói mềm mại lại như thở dài của Mặc Lộc Hàm "Nhiệt Ba......", tất cả giãy dụa cùng với khước từ đều hóa thành hư vô.

"Mặc Lộc Hàm, có thể lại nhìn thấy chàng thật tốt." Địch Lệ Nhiệt Ba nhẹ giọng thở dài nói.

Mặc Lộc Hàm cúi đầu, trong con ngươi thâm trầm đều ôn nhuận ấm áp. Bờ môi mỏng ấm áp lần nữa đụng vào bờ môi kiều diễm của nàng, lần này quả thật hết sức ôn nhu triền miên.

"Nhiệt Ba... Ta rất nhớ nàng, thật không nên để nàng đơn độc một người tới Nam Chiếu."

Địch Lệ Nhiệt Ba mỉm cười thản nhiên không nói, không có ý định nói cho hắn biết tách ra lâu như vậy nàng cũng có một chút... Được rồi, không phải là một chút nhớ hắn.

Bạch mã biết điều sớm đã không biết chạy đến đâu rồi, hai người cách Toái Tuyết Quan chỉ có vài dặm, rõ ràng có thể thấy được quan khẩu hùng vĩ. Nhưng Mặc Lộc Hàm cũng không tính lập tức trở về thành Vĩnh Lâm hoặc là đi gặp Mộ Dung Thận, mà là lôi kéo Địch Lệ Nhiệt Ba đến sườn núi bên cạnh cách đó không xa ngồi xuống nghỉ ngơi.

Địch Lệ Nhiệt Ba ngồi xuống dựa vào Mặc Lộc Hàm, thân thể buông lỏng căng thẳng của mấy ngày qua, không khỏi thoải mái, khẽ thở dài một tiếng.

Vừa ngẩng đầu lại thấy thần sắc Mặc Lộc Hàm, khẽ cau mày, "Tại sao? Có chỗ nào không thoải mái hay là bị thương rồi?"

Mặc Lộc Hàm lắc đầu nói: "Liên tiếp chạy mấy ngày đường, hơi mệt mỏi. Nói đến bị thương......" Mặc Lộc Hàm kéo cánh tay trái của nàng, vén ống tay áo rộng rãi lên, lộ ra vết thương dài nhỏ trên cánh tay, cau mày nói: "Làm sao không băng bó một chút?"

Địch Lệ Nhiệt Ba không nghĩ tới Mặc Lộc Hàm lại thấy được nàng bị thương, lắc đầu cười nói: "Chẳng qua là vết thương nhỏ, đã không chảy máu rồi. Sẽ khỏi nhanh thôi."

"Nói nhảm."

Mặc Lộc Hàm thấp giọng quát lên, lấy ra mấy bình thuốc nhỏ tùy thân, dùng một lọ trong đó, bên trong chất lỏng trong suốt, vì nàng rửa sạch vết thương, mới cẩn thận rắc thuốc bột lên. Sau đó từ trong lòng ngực lấy ra một cái khăn tay màu trắng tự tay băng bó vết thương lại.

Địch Lệ Nhiệt Ba ngắm nhìn cánh tay Mặc Lộc Hàm vừa băng bó xong, mỉm cười nói: "Thật sự không có chuyện gì, hai ngày là khỏi rồi."

Mặc Lộc Hàm giơ tay lên kéo nàng vào trong ngực, vuốt vuốt mái tóc mềm mại của nàng, thấp giọng nói: "Sau này không cho bị thương nữa, nếu không nàng không được đi đâu cả!"

Địch Lệ Nhiệt Ba không nói gì, trường hợp ngoài ý muốn lúc nào cũng đều có, cái này nàng cũng không biện pháp bảo đảm, "Ta sẽ tận lực, một mình chàng ra chiến trường cũng không phải bị thương rất nhiều sao?"

Danh tiếng Thiếu niên Chiến thần không phải là đến không , Mặc Lộc Hàm cũng không phải là thần linh đến trái đất có thiên thần hộ thể đao thương bất nhập.

"Ta với nàng có thể giống nhau sao?"

Địch Lệ Nhiệt Ba ngẩng đầu, không vui hí mắt nhìn hắn, "Chàng đang ở đây kỳ thị nữ nhân?"

Mặc Lộc Hàm bất đắc dĩ, "Ta không có kỳ thị nữ nhân, hơn nữa cho dù ta kỳ thị nữ nhân cũng sẽ không kỳ thị nàng."

Nhiệt Ba của hắn đặc biệt như vậy, nếu như bị bọn họ kỳ thị thì nam nhân khắp thiên hạ đều đi tự sát rồi.

"Vậy là chàng nói ta không giống nữ nhân?"

"Nhiệt Ba." Mặc Lộc Hàm tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng, "Nàng đang tức giận hay là đang làm nũng?"

Địch Lệ Nhiệt Ba sửng sốt, ngơ ngác nhìn nụ cười ôn nhuận của Mặc Lộc Hàm, hận không được nhào tới cắn hắn một ngụm hoặc là đánh mình một trận.

Nàng lại cố tình gây sự với Mặc Lộc Hàm sao? So với Duẫn Nhi còn trẻ con hơn, chắc chắn Duẫn Nhi sẽ không hỏi cái vấn đề trẻ con nhàm chán này!

Mặc Lộc Hàm cười nhạt, ở trong lúc nàng thẹn quá thành giận ôm người trở lại vào trong ngực, "Theo ta ngồi một lát, hơi mệt."

Địch Lệ Nhiệt Ba khẽ nhúc nhích một chút, rất nhanh lại yên tĩnh lại.

Thân thể Mặc Lộc Hàm cũng không khỏe, cũng không thể ở trong thời gian ngắn như vậy đã khôi phục như kỳ tích được. Cho dù hắn hết sức che dấu, nàng cũng không có bỏ qua hai đầu lông mày mỏi mệt cùng với tái nhợt của hắn.

Tựa vào trong lồng ngực của hắn, Địch Lệ Nhiệt Ba vừa không biết đang suy nghĩ cái gì, vừa dần dần chìm vào mộng đẹp.........

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com