Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 132: Thương lượng ở Từ phủ

Địch Lệ Nhiệt Ba kể lại chuyện của Thanh Ngọc và Thanh Loan cho Mặc Lộc Hàm nghe, Mặc Lộc Hàm xoay người liền phân phó người đi tra xét.

Bất kể cái người giả trang Mặc Lộc Hàm kia là người nào, nữ tử kia đều tuyệt đối không phải là Tô Kiều Hân. Sẽ có người muốn lợi dụng chuyện này tới khích bác hai người, thậm chí là quan hệ của Định Vương Phủ và Từ gia, có thể thấy được người này tuyệt đối rất hiểu Định Quốc Vương phủ cùng với bản thân Mặc Lộc Hàm.

Về phần chuyện bị giả mạo, Mặc Lộc Hàm cũng không lo lắng. Bởi vì thuộc hạ Định Quốc Vương phủ cho tới bây giờ cũng nhận lệnh không nhận người, mặc dù trong trường hợp Vương gia và Vương phi không có ở đây, nhưng tất cả mọi người biết, Định Vương từ xưa đến nay sẽ không tùy ý vượt cấp hướng cấp dưới hạ lệnh gì. Huống chi, nếu những ám vệ kia ngay cả Vương gia nhà mình thật hay giả đều nhận không ra thì cũng không cần giữ lại nữa.

Ngày thứ hai trở lại kinh thành, Địch Lệ Nhiệt Ba liền tự mình đi Từ gia thăm cữu cữu, cữu mẫu.

Chuyện ở thành Vĩnh Lâm mặc dù người bình thường cũng không biết, nhưng lại tuyệt đối không thể gạt được trong cung, còn có những đám quyền quý bọn họ có các con đường tin tức kia.

Hơn nữa Mặc Lộc Hàm hiện nay thân thể bình phục tự nhiên cần đứng dậy gánh vác trách nhiệm của Định Quốc Vương gia, cho nên Địch Lệ Nhiệt Ba cái Định Vương phi này tự nhiên cũng không cần cố ý khiêm tốn nữa.

Vừa mới bước vào Từ phủ, Từ Thanh Viêm giống như gió thổi tới, đi ra ngoài, lôi kéo Địch Lệ Nhiệt Ba chít chít chách chách nói không ngừng.

Thấy vậy, đi theo phía sau hắn ra tới, Từ Hồng Ngạn trên trán gân xanh trực nhảy, "Thanh Viêm!"

Từ Thanh Viêm mặt cứng đờ, cầu cứu hướng Địch Lệ Nhiệt Ba chớp chớp mắt, mới quay đầu hướng Từ Hồng Ngạn cười lấy lòng. "Nhị thúc, đây không phải là cháu thấy Lệ tỷ tỷ trở lại nên mới cao hứng mà. . . . . ."

Từ Thanh Trạch nhàn nhạt nhìn hắn không nói chuyện, Từ Thanh Bách tức giận liếc hắn một cái, nói: "Lệ nhi trở lại chúng ta đều thật cao hứng, nhìn một chút cái phó đức hạnh của đệ kia. Cũng may không phải là ở Vân Châu, bị gia gia và phụ thân thấy không thể không phạt đệ."

Từ Thanh Viêm co cổ, hướng về phía Tứ ca làm mặt quỷ.

Địch Lệ Nhiệt Ba thấy người thân chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, lại cười nói: "Nhị cữu cữu, Nhị ca, Tứ ca các người cũng đừng trách Ngũ đệ nữa. Hồi lâu không thấy, Lệ nhi cũng rất vui."

Từ Hồng Ngạn đánh giá Địch Lệ Nhiệt Ba một phen, mới hài lòng gật đầu, nói: "Xem ra mấy ngày nay ở bên ngoài không có chịu khổ, khí sắc cũng tốt hơn ở kinh thành nhiều."

Từ phu nhân đã tiến lên đây lôi kéo Địch Lệ Nhiệt Ba hỏi han ân cần, lại đau nàng một người ra khỏi nhà ở bên ngoài cực khổ, lại cảm thấy nàng gầy đi không ít, phải bồi bổ lại cho tốt hơn.

Biết bọn họ có chính sự muốn nói, Từ phu nhân lôi kéo Địch Lệ Nhiệt Ba nói mấy câu nói liền xoay người đi phân phó phòng bếp chuẩn bị ăn trưa đi, để không gian lại cho trượng phu cùng với các con.

Vào thư phòng ngồi vào chỗ của mình, còn chưa kịp nói gì, Từ Thanh Viêm liền quay tới quay lui, không yên tĩnh, đôi mắt trông mong nhìn Địch Lệ Nhiệt Ba, nói: "Lệ tỷ tỷ, tỷ thật đi trấn thủ Vĩnh Lâm?"

Địch Lệ Nhiệt Ba có chút kinh ngạc nhướng mày, nói: "Ngay cả đệ cũng biết rồi? Xem ra tin tức ở biên thành truyền được quả thật không chậm ."

Từ Thanh Viêm vung phất tay nói: "Lệ tỷ tỷ, tỷ không biết chứ, có chút tin tức đi ở bên ngoài đúng là bí mật, nhưng một khi truyền về tới kinh thành thì cũng không phải là bí mật. Người biết chuyện này thật là không ít đâu, mấy ngày hôm trước đã có người quanh co lòng vòng đánh chủ ý với ta để nghe tin tức tỷ, hừ! Khi dễ Bổn công tử tuổi còn nhỏ dễ lừa gạt sao?"

Từ Thanh Trạch gật đầu, nhìn Địch Lệ Nhiệt Ba nói: "Tiểu Ngũ nói không sai, con đường tin tức có thể đưa đến Toái Tuyết Quan là không nhiều. Nhưng là ở trong kinh thành này nhưng không giấu được bí mật gì."

Địch Lệ Nhiệt Ba phất tay một cái, nói: "Mà cũng vậy thôi, chuyện này ta và Vương gia đã bàn bạc qua. Vốn Định Vương phi có thể điều động Hắc Vân Kỵ cũng không phải là bí mật gì. Ta đi Vĩnh Lâm rốt cuộc ở trên chiến trường rất nhiều chuyện muốn che giấu cũng không che giấu được, làm cho người ta biết rồi cũng không sao."

Từ Hồng Ngạn cau mày nói: "Ý tứ của Vương gia là . . . . ."

Nhìn ngoại sinh nữ trước mắt dung mạo thanh lệ hơi giống tiểu muội, Từ Hồng Ngạn có chút không xác định có phải là ý tứ ông nghĩ đến hay không.

Dù sao tuy nói Lịch đại Định Quốc Vương gia cũng không gần nữ sắc, đối với Vương phi bất kể xuất thân đều hết sức kính trọng. Nhưng Vương phi chân chính nắm giữ qua binh quyền Định Vương phủ thật ra thì cũng chỉ có một người là Khinh Vân Quận chúa từ trăm năm trước mà thôi.

Nếu như Định Vương đối với Lệ nhi. . . . . . Mặc dù cao hứng vì Định Vương xem trọng cùng với tín nhiệm ngoại sinh nữ, nhưng Từ Hồng Ngạn lại hơi lo lắng phần coi trọng này.

Một khi nắm giữ binh quyền Định Quốc Vương phủ, Lệ nhi sẽ cũng không phải là một Vương phi đơn thuần đơn giản như vậy. Đến lúc đó đối mặt với thị thị phi phi chỉ sợ cũng không phải là ông có thể giúp đỡ được.

Địch Lệ Nhiệt Ba nhìn Từ Hồng Ngạn, nghiêm mặt nói: "Lệ nhi hiểu lo lắng của cậu, nhưng là. . . Từ hôn lễ ngày đó bắt đầu, Lệ nhi cũng đã cùng Định Vương phủ cột vào cùng nhau. Có một số việc nếu như không cách nào tránh khỏi. . ., như vậy không ngại đón đầu mà lên. Hai người thì tốt hơn một người một chút."

Từ Hồng Ngạn không nhịn được than thở, mấy ngày nay động tĩnh của Hoàng thượng trên triều, mặc dù ông vẫn chẳng quan tâm nhưng cũng không phải là thật không hiểu được.

Từ khi Lê Vương bắt đầu khởi binh, Hoàng thượng liền lựa chọn dựa vào ba nhà Liễu, Vương, Vân. Thậm chí có thể nói không có chút nào che dấu việc mượn cớ diệt trừ Lê Vương đảng, để chèn ép triều thần ngày trước thân với Định Vương Phủ.

Những năm này, trên triều đình, vì Hoàng thượng hoặc sáng hoặc tối sắp xếp không ít người, hiện nay hai nhà Vương, Vân đột nhiên quật khởi thay thế Địch gia, thậm chí có khuynh hướng vượt xa Hoa gia.

Biến đổi hơn chính là không biết xảy ra chuyện gì, ba nhà Liễu, Vương, Vân đã vụng trộm kết thành một phe. Vốn là ba cổ thế lực tách biệt cũng không thể trở nên như thế trong nháy mắt được, nhưng hiện tại chỉ chớp mắt rốt cuộc người của Hoàng thượng lại đỗ Trạng nguyên.

Muốn nghĩ những động tác này của Hoàng đế thật là vì đối phó Lê Vương, chỉ sợ Từ Thanh Viêm cũng sẽ không tin tưởng. Từ Hồng Ngạn tự nhiên cũng hiểu, Hoàng đế căn bản không đặt đệ đệ kia của mình ở trong mắt, mục tiêu chân chính của hắn vĩnh viễn cũng là Định Vương Phủ.

Giọng nói của Từ Thanh Trạch vẫn lãnh mạc, nhìn Địch Lệ Nhiệt Ba, trong mắt mang theo nhàn nhạt ấm áp, "Nếu Lệ nhi có năng lực này, tiếp quản cũng không sao."

Từ Hồng Ngạn bất đắc dĩ gật đầu, trìu mến nhìn Địch Lệ Nhiệt Ba, nói: "Đại cữu cữu của cháu trước đó vài ngày tới trong thư cũng nói ra, nếu cháu có thể dẫn người xuất hiện ở Vĩnh Châu thì ông ấy ước chừng cũng đoán được ý tứ của Định Vương. Chẳng qua sau này một mình cháu phải ngàn vạn cẩn thận mới được. Trong nhà chúng ta, trừ cháu ra, tất cả ba ca ca đều là người đọc sách, chỉ sợ cũng giúp không được cái gì."

Từ Hồng Ngạn không phải là võ quan cũng không tỏ vẻ ông sẽ hiểu rõ võ tướng. Võ tướng khác với quan văn, đặc biệt là danh tướng tung hoành sa trường, bọn họ cũng sẽ không cần biết ngươi là cái thân phận địa vị gì. Không thể phục chúng mà nói, chính là nữ nhi của Hoàng đế bọn họ cũng sẽ không phục ngươi.

Địch Lệ Nhiệt Ba gật đầu, cười yếu ớt, nói: "Nhị cữu cữu yên tâm đi, lần ở Vĩnh Châu này, Vương gia mang về cho cháu một Giáo Úy cũng khá lắm dưới trướng tướng quân Mộ Dung, còn có một thống lĩnh Hắc Vân Kỵ, đều bắt đầu theo ta từ lúc trấn thủ Vĩnh Lâm. Đều coi như là người quen, cũng không cần lo lắng nhiều như vậy, về phần những thứ khác, sau này hãy nói là được, đây cũng chỉ là nhất thời."

Từ Hồng Ngạn lúc này chân mày mới mở ra, gật đầu nói: "Vẫn là Vương gia suy nghĩ chu đáo."

Từ Thanh Viêm cười nói: "Sớm biết Lệ tỷ tỷ có thể thống lĩnh Mặc gia quân, tại sao Tam ca còn tự mình chạy đến quân doanh, trực tiếp đi theo Lệ tỷ tỷ không phải là được sao?"

Từ Hồng Ngạn trừng mắt liếc hắn một cái nói: "Nói bậy, Thanh Phong tiểu tử kia nếu ở trong quân doanh không có tiền đồ còn không phải cản trở Lệ nhi? Nếu chính hắn có tiền đồ thì ở tại nơi nào cũng giống nhau?"

Từ Thanh Viêm nháy mắt nói: "Cháu chỉ cảm thấy có Tam ca ở đây, tốt xấu gì cũng là người của mình, Lệ tỷ tỷ cũng yên tâm một chút chứ sao."

Địch Lệ Nhiệt Ba cười nói: "Bây giờ nói những thứ này hơi sớm. Hiện tại cháu không quản được chuyện của Mặc gia quân. Huống chi, tính tình Tam ca thế kia, nếu biết bởi vì cháu mà huynh ấy mới vào được Mặc gia quân, chỉ sợ đã sớm chạy trốn rất xa, không nên vì chính mình hơn người mà tính toán như vậy."

Nhớ tới cái tính tình kia của nhi tử nhà mình, Từ Hồng Ngạn cũng không khỏi được cười một tiếng, rồi lại tựa hồ hết sức hài lòng, nói lời thấm thía với Địch Lệ Nhiệt Ba: "Tuy nói Vương gia tín nhiệm cháu, nhưng cũng phải nhớ được là, rất nhiều chuyện phải công và tư rõ ràng cho tốt. Vô luận hoàng gia hay những người khác, kiêng kỵ nhất chính là người ngoài có công ca. Lệ nhi hiểu không?"

Trong lòng Địch Lệ Nhiệt Ba ấm áp, gật đầu nói: "Lệ nhi hiểu, đa tạ cậu dạy bảo."

Thấy Địch Lệ Nhiệt Ba tiếp thu lời của mình, Từ Hồng Ngạn vui mừng gật đầu, nhẹ giọng thở dài. Lệ nhi cùng với tiểu muội nhu nhược thông minh của mình kia thế nhưng thật không giống nhau, mặc dù Lệ nhi cũng không họ Từ, nhưng ông vẫn có một loại kiêu ngạo và vui mừng vì nhà chúng ta có một nữ tử như vậy. Tin rằng phụ thân thấy Lệ nhi như vậy cũng có vạn phần vui mừng.

Địch Lệ Nhiệt Ba lại đem chuyện tình của mình đi Nam chiếu cùng với Từ Thanh Trần cẩn thận nói một lần, Từ Hồng Ngạn không đồng ý, cau mày nói: "Đưa bản thân mình vào hiểm cảnh, Thanh Trần cũng hơi quá mức mạo hiểm."

Từ Thanh Bách trái lại, nửa điểm cũng không lo lắng an nguy của đại ca, cười nói: "Nhị thúc yên tâm đi, đại ca đã có lúc nào mà làm chuyện không có nắm chắc? Lệ nhi không phải là cũng nói sao, cho dù nàng không đi Nam Cương thì đại ca cũng vẫn nắm chắc có thể thoát thân được."

Từ Thanh Viêm gật đầu lia lịa, nói: "Tứ ca nói rất đúng, Lệ tỷ tỷ, Thánh nữ Nam Cương kia trông rất xinh đẹp sao? Tại sao nàng ta bắt đại ca rồi lại không thương tổn huynh ấy? Ngay cả bức cung đều không có, sẽ không phải coi trọng đại ca đi?"

Không thể không nói, trên mức độ nào đó, Từ Thanh Viêm đã đoán đúng được chân tướng.

Địch Lệ Nhiệt Ba trừng mắt nhìn, có chút tiếc nuối lắc đầu, nói: "Ta chưa từng thấy qua Thánh nữ Nam Cương, có lẽ không kém đi."

Từ Thanh Bách nhướng mày nói: "Bản thân ta cảm thấy vị An Khê công chúa kia có ý tứ với đại ca. Nhị ca, ca nói xem."

Từ Thanh Trạch đặt chén trà xuống, lạnh nhạt nói: "Cũng không thể. Đại ca chỉ coi An Khê công chúa là bằng hữu."

Từ Thanh Viêm núp ở phía sau Từ Thanh Bách, hướng về phía Nhị ca nhe răng, nhỏ giọng lầu bầu, "Thật là không hiểu phong tình, thật không biết sao Tần tỷ tỷ chịu được huynh."

Từ Thanh Bách cũng tò mò, nhìn hướng Địch Lệ Nhiệt Ba, hỏi: "Lệ nhi lừa gạt An Khê công chúa rằng muội là vị hôn thê của đại ca, đại ca nói như thế nào?"

Nghe vậy, Từ Thanh Viêm nhất thời hai mắt sáng lên, từ từ ngó chừng Địch Lệ Nhiệt Ba. Địch Lệ Nhiệt Ba có chút bực mình, cắn răng, sớm đã biết sẽ bị đại ca làm cho như vậy, nên hắn căn bản không có viết thư nói chuyện này cho bọn họ, kết quả do chính nàng tiết lộ ra.

Cẩn thận dò xét nhị cữu cữu một cái, nhỏ giọng nói: "Đại ca cái gì cũng không nói. Hơn nữa. . . Đại ca còn lợi dụng cháu để ngăn chặn hoa đào."

Từ Hồng Ngạn bất đắc dĩ lắc đầu, dặn dò: "Thân phận của cháu bất đồng, tra tung tích đại ca của cháu dĩ nhiên là trọng yếu, nhưng danh tiếng cũng phải hơi chút cố kỵ một chút."

"Lệ nhi biết rồi." Từ Hồng Ngạn không có giáo huấn, Địch Lệ Nhiệt Ba đáy lòng thở phào nhẹ nhõm, giòn thanh cười nói, "Đúng rồi, còn không có chúc mừng Nhị ca, Tứ ca cùng Ngũ đệ kim bảng đề danh đây."

Từ Hồng Ngạn lắc đầu, tức giận, trợn mắt nhìn Từ Thanh Viêm một cái. Mặc dù một năm nay, đầu mùa xuân liền mọi chuyện không thuận lợi, nhưng khoa cử mỗi ba năm một lần vẫn là cứ theo lẽ thường cử hành.

Vốn thật cũng không có cái gì, dù sao ai cũng sẽ không cho là Từ gia dạy dỗ nhi tử nổi danh lại có một đứa cháu lạc loài, nhưng ba vị công tử Từ gia đồng thời kim bảng đề danh cũng không tránh khỏi làm cho người ta phải ghé mắt.

Từ Thanh Viêm ủy khuất bĩu môi, nói: "Ta chỉ tùy tiện viết viết nha, ai biết năm nay đề thi đơn giản như vậy. . . . . ."

Ở dưới ánh nhìn chăm chú của người một phòng, Từ Thanh Viêm rốt cục nói không nổi nữa chỉ đành phải chột dạ cúi đầu. Sao hắn có thể nói hắn bị các công tử quyền quý khác chế giễu mấy câu, nhất thời khó chịu liền toàn lực ứng phó đây.

Địch Lệ Nhiệt Ba cười nói: "Cho nên lần này. . . Nhị ca thi được Thám hoa đầu bảng, Ngũ đệ đứng thứ tư, Tứ ca đứng thứ mười chín?"

Từ Thanh Viêm liếc trộm Từ Thanh Bách một cái, càng thêm chột dạ cúi đầu. Hắn dĩ nhiên biết Tứ ca tài hoa tuyệt đối hơn trên mình, Nhị ca cũng tuyệt đối có thể vứt cái gì Trạng nguyên và Bảng nhãn kia mấy con phố xa. Nhưng cũng cố ý thu liễm không để lộ ra tài năng thật thôi, mà mình quả thật là đem hết toàn lực ra cũng chỉ được đứng thứ tư.

Nhìn Từ Thanh Viêm chột dạ, Địch Lệ Nhiệt Ba khuyên nhủ: "Nhị cữu cữu, điều này cũng không có gì. Nếu Ngũ đệ thật thi rớt chỉ sợ mới làm cho người hoài nghi đấy."

Từ Hồng Ngạn cau mày, nói: "Hắn năm nay vốn là sẽ không đi tham gia khoa thi."

Nói cái này, trong lòng Từ Hồng Ngạn cũng là bất đắc dĩ, Thanh Viêm mới mười bốn tuổi mà Thanh Bách cũng mới chỉ mười sáu mười bảy tuổi. Thân là nam nhi cho dù là nam nhi Từ gia, lại có ai không nghĩ danh dương thiên hạ làm ra một phen công trạng?

Mấy đứa trẻ Từ gia, vô luận là Từ Thanh Trạch trầm ổn hay là Từ Thanh Viêm hoạt bát nhanh nhẹn, nếu như không phải là đang ở Từ gia, tuyệt đối cũng là Kim Bảng Trạng nguyên, tiền đồ tương lai tự nhiên là một bước lên mây tiền đồ vô hạn lượng.

Song lại đang ở Từ gia, bọn họ lại chỉ có thể không có hoài bão, được hưởng hư danh Từ gia nhưng cái gì cũng làm không được. Những thứ này. . . Cũng là bị tiếng tăm vang xa của Từ gia làm liên lụy.

Từ Hồng Ngạn vĩnh viễn đều nhớ được, năm đó thời điểm phụ thân mang theo đại ca từ quan rời kinh, ánh mắt nhìn mình nặng nề mà áy náy. Ông từng có mang một lòng kinh luân tế thế, đáng tiếc hoàng gia không cần bọn họ có hùng tâm hoài bão, hoàng gia chỉ cần ôngở lại vị trí cái chức Ngự sử nhìn như thanh liêm cao quý, kì thực không có chút thực quyền nào này nhằm thể hiện ân đức của hoàng gia cho thế nhân biết.

"Nếu Nhị ca, Tứ ca, Ngũ đệ đều có tên trên Bảng Vàng, phải bị giữ lại ở kinh làm không?" Địch Lệ Nhiệt Ba hỏi.

Từ Thanh Trạch và Từ Thanh Bách còn dễ nói, Từ Thanh Trạch đã hai mươi, tính tình lại càng trầm ổn. Mặc dù Từ Thanh Bách còn nhỏ một chút, quả thật một người mạnh vì gạo bạo vì tiền nhất trong Từ gia. Mà Từ Thanh Viêm tuổi còn nhỏ không nói, tính tình cũng là hoạt bát còn giống như hài tử chưa lớn.

Từ Hồng Ngạn lắc đầu, nói: "Nhị ca và Tứ ca lưu lại, ta đã dâng sổ con cho Hoàng thượng, Thanh Viêm tuổi còn nhỏ quá, mà phụ thân tuổi tác đã cao, cần nó trở về Vân Châu phụng dưỡng phụ thân."

"Hoàng thượng sẽ đồng ý sao?" Chỉ sợ Mặc Cảnh Kỳ nhìn ra, lưu lại Từ Thanh Viêm có tác dụng hơn là lưu lại Từ Thanh Bách.

Từ Hồng Ngạn lạnh nhạt cười nói: "Tiểu Ngũ là nhỏ nhất trong Từ gia, trăm điều thiện hiếu làm đầu. Hoàng thượng không thể không đáp ứng."

Nếu nhị cữu cữu đã nắm chắc, Địch Lệ Nhiệt Ba cũng không hề hỏi nhiều nữa. Chuyển qua quan tâm đến chức vị của Từ Thanh Trạch và Từ Thanh Bách, Từ Thanh Trạch thân là Thám hoa sẽ đưa vào Hàn Lâm viện làm biên tu. Từ Thanh Bách là Tiến sĩ, đưa vào Lễ bộ đợi bổ nhiệm sau. Cũng là chức vị thanh nhàn mà không có thực quyền.

So với Trạng nguyên, Bảng nhãn, Tiến sĩ cùng khoa, phẩm cấp bọn họ là cao nhất, nhưng đồng dạng, quyền lợi của bọn họ là ít nhất . Đặc biệt là Từ Thanh Bách, nhận bổng lộc Lễ bộ thị lang quả thật là chức chờ đợi được bổ nhiệm suông, trời mới biết một năm nào mới được bổ nhiệm đến?

Quan trọng nhất là, tính cách Từ Thanh Trạch và Từ Thanh Bách căn bản không thích hợp với vị trí của bọn họ, đổi một chút còn kém không nhiều lắm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com