Chương 26
Dựa theo lời giải thích của Tưởng Khinh Lương, Điền Chính Quốc muốn há miệng nói “ngươi nói đúng”, nhưng mà y hé miệng rồi lại không thể thốt nên lời.
Đối phó với giang tinh, hoặc là phớt lờ, hoặc là phải trở nên giống hắn, trước đó Điền Chính Quốc không muốn để ý tới hắn, thế nhưng bây giờ Điền Chính Quốc hoàn toàn thay đổi chủ ý, y quyết định dùng gậy ông đập lưng ông.
Điền Chính Quốc nghiêm túc nói: “Ngươi là xà nhà trong điện Thâm Xuân hả, thảo nào... lớn lên thành một cây cột.”
Tưởng Khinh Lương không giải thích được nói: “Ngươi mới là xà nhà.”
“Nếu ngươi không phải, vậy ngươi có tận mắt thấy trong điện Thâm Xuân xảy ra chuyện gì không.” Điền Chính Quốc nói: “Làm sao ngươi biết là Vương gia tự tay sát hại mẫu phi của huynh ấy, còn muốn hỏa thiêu thi thể của bà ấy?”
Tưởng Khinh Lương cất cao giọng nói: “Ta biết thì sao.”
Điền Chính Quốc chậm rãi nói: “Thiệt không đó, ta không tin.”
Ngữ khí của y rất bình tĩnh, cũng không có vẻ gì là giả vờ, Tưởng Khinh Lương nghe vậy nổi nóng, hắn tức giận nói: “Mặc kệ ngươi có tin hay không, sự thật là như vậy. Ngu mỹ nhân bởi vì... một số nguyên nhân, đối xử với Vương gia không quá tốt, đại khái là Vương gia đã sớm hận Ngu mỹ nhân.”
Điền Chính Quốc suy nghĩ một chút, vẫn nói: “Thiệt không đó, ta không tin.”
Tưởng Khinh Lương: “...”
Hắn buồn bực hỏi Điền Chính Quốc: “Ngươi có thể nói câu khác không?”
Điền Chính Quốc liếc hắn một cái, như ước nguyện của hắn: “Ngươi nói là sự thật, lại dùng hai chữ “đại khái”, điều này nói rõ chính ngươi cũng không chắc chắn, chuyện mà ngươi cũng không chắc có thể tính là sự thật sao? Ngươi không cảm thấy bản thân mình rất mâu thuẫn hả?”
Tưởng Khinh Lương: “?”
Hắn trợn mắt há mồm nhìn Điền Chính Quốc, đến nửa ngày mới nói: “Rốt cuộc là ngươi đang làm loạn cái gì?”
Điền Chính Quốc kỳ quái nói: “Ngươi mới làm loạn đó, trong lời nói nhiều lỗ hổng như vậy, ta có lòng tốt chỉ ra cho ngươi thôi.”
Tưởng Khinh Lương táo bạo hỏi y: “Ta còn phải cảm ơn ngươi?”
Điền Chính Quốc: “Nếu như ngươi muốn nói cảm ơn, cũng có thể.”
Tưởng Khinh Lương: “...”
Hắn hoàn toàn á khẩu không trả lời được.
Qua một hồi lâu, Tưởng Khinh Lương mới buồn bực nói: “Bây giờ ta đã biết huynh đệ ta muốn cho ta ăn đòn như thế nào, nói câu nào cũng khiến người khác nổi nóng.”
Điền Chính Quốc suy tư vài giây, tiếp tục tổn thương Tưởng Khinh Lương: “Thiệt không đó, ta không tin.”
Tưởng Khinh Lương: “...”
Ta hận!
Hít sâu mấy hơi, Tưởng Khinh Lương thật sự bị Điền Chính Quốc vặn vẹo đến khó chịu, hắn nhịn không nổi, nói với Điền Chính Quốc: “Được thôi, ta nói cho ngươi biết chuyện này là ta có thể chắc chắn tính chân thật của nó.”
Dứt lời, Tưởng Khinh Lương do dự không biết nên nói từ đâu, kết quả dư quang thoáng nhìn thấy bộ dáng Điền Chính Quốc như có lời muốn nói, lúc này cả giận: “Ta mặc kệ ngươi có tin hay không, trước tiên ngươi cứ ngậm miệng lại nghe ta nói!”
Điền Chính Quốc chớp mắt, “Ồ” một tiếng, thật ra lần này y không muốn tổn thương Tưởng Khinh Lương nữa, chỉ là chậm chạp ý thức được một vấn đề.
Hôm nay là ngày giỗ của Ngu mỹ nhân, Vương gia tới chùa Diệu Linh là vì mẫu phi, vậy người của phủ Tướng quân vì sao lại đến?
Huống hồ nhìn thái độ của Tưởng Khinh Lương, có vẻ rất là bất bình thay Ngu mỹ nhân.
Đây là...?
“Nhiều năm về trước, buổi tối ngày Ngu mỹ nhân đi, ta nghe thấy cha mẹ ta nói chuyện”. Tưởng Khinh Lương thấp giọng nói: “Cha ta nói... Bà ấy không phải bị thiêu chết. Trước khi điện Thâm Xuân cháy thì bà ấy đã chết rồi, một con dao găm đâm vào tim, mà lúc tìm được Vương gia... hắn đang cầm một con dao găm, tay đều là máu.”
Tưởng Khinh Lương nở nụ cười châm chọc: “Ta và Vương gia, cũng coi như là họ hàng, bằng không sao ta có thể biết được những chuyện này?”
Điền Chính Quốc khiếp sợ nói: “Họ hàng? Nhưng mà Ngu mỹ nhân không phải là cô nhi sao?”
Tưởng Khinh Lương chậm rãi nói: “Bà ấy là cô cô của ta.”
Điền Chính Quốc: “?”
Đây là tình huống gì?
Điền Chính Quốc mở to hai mắt, đột nhiên nhớ lại có một buổi tối, Vương gia kể với y một câu chuyện xưa.
“Từng có một người con gái, nửa đời trước thuận lợi bình an, cha mẹ yêu thương, nhà chồng che chở.”
Chuyện xưa đó, đã gặp biến đổi lớn, lúc đó Vương gia không kể tiếp, nhưng Điền Chính Quốc có trực giác, người con gái đó chính là nửa đời trước của Ngu mỹ nhân.
Vậy nửa đời sau của bà ấy thì sao?
Điền Chính Quốc cũng từng hỏi Cao quản gia chuyện của Ngu mỹ nhân, lúc đó Cao quản gia cũng kể cho y một ít chuyện.
“Ngu mỹ nhân vốn là cô nhi, trong lúc dâng hương trong chùa Diệu Linh tình cờ gặp được thánh thượng, thánh thượng vừa gặp đã thương, bà ấy bị đưa vào cung, từ đó vinh sủng không ngừng.”
Điền Chính Quốc đột nhiên có một suy đoán đáng sợ.
Thần sắc Tưởng Khinh Lương phức tạp nói: “Lửa trong điện Thâm Xuân không phải Vương gia làm thì còn ai vào đây?”
“Qua nhiều năm như vậy, mỗi lần đến ngày giỗ của cô cô, hắn đến chùa Diệu Linh nhưng xưa nay không chịu cúng tế, đó không phải là chột dạ thì là gì?”
“Bất kể là cái gì cũng không phải là chột dạ.”
Giọng nói Điền Chính Quốc rất nhẹ, ngữ khí lại vô cùng khẳng định, nói: “Vương gia sẽ không ra tay với Ngu mỹ nhân, Vương gia không phải người như vậy.”
Tưởng Khinh Lương không tự chủ được mà lại cãi cùn: “Ngươi nói không phải thì không phải hả?”
“Ừm, ta nói không phải là không phải.” Điền Chính Quốc cây ngay không sợ chết đứng nói: “Ta là Vương phi của huynh ấy, mỗi đêm cùng giường cùng gối, không có ai hiểu Vương gia hơn ta.”
Tưởng Khinh Lương: “...”
Hắn bị nghẹn một chút, nửa ngày không biết nên nói cái gì cho phải, không thể làm gì khác hơn là liếc mắt một cái, sau đó hất cằm: “Vào.”
Điền Chính Quốc không có tâm tình, chuyện y nghi ngờ quá nhiều, muốn trở về hỏi Vương gia, cho nên lắc đầu: “Ta không vào.”
Nói xong, Điền Chính Quốc đi, lại lần nữa bị Tưởng Khinh Lương ngăn cản: “Không được, vừa rồi còn chưa nói tới chuyện của Niệm ca.”
“Đẩy Niệm ca xuống hồ, ngươi nghĩ cái gì vậy?”
Tưởng Khinh Lương buồn bực nói: “Chỉ với cái miệng này của ngươi cũng dễ dàng khiến người ta tức chết, ngươi dùng miệng thôi cũng có thể làm nên chuyện, sao lại còn dùng tay?”
Điền Chính Quốc một lời khó nói hết mà nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Ngươi nói đúng, lần tới ta dùng miệng, không dùng tay.”
Tưởng Khinh Lương: “...”
Đáng ghét, lại bắt đầu rồi!
Hắn tức giận ôm cánh tay, đánh giá Điền Chính Quốc vài lần.
Nói thật, Tưởng Khinh Lương thật sự không có cách nào liên tưởng Điền Chính Quốc với đệ đệ tự ti mang bệnh triền miên trong miệng Niệm ca của hắn, đây cũng là nguyên nhân mà sau khi hắn nghe Điền Chính Quốc nói tên liền khiếp sợ.
Một người tựa thiên tiên như thế, sao lại đẩy người khác xuống hồ?
Tưởng Khinh Lương nghĩ mãi không ra, Điền Chính Quốc lại vội vã muốn đi: “Thật sự ta phải đi.”
Tưởng Khinh Lương: “Ngươi chờ một chút, ta còn chưa nói hết đâu.”
Hắn vừa ngang ngược vừa nói nhiều, Điền Chính Quốc không muốn nghe, y hù dọa Tưởng Khinh Lương: “Ngươi có tin ta cũng đẩy ngươi xuống hồ không?”
“Chỉ bằng ngươi?” Tưởng Khinh Lương hoài nghi liếc y một cái, nhấc cằm lên: “Ngươi đẩy đi, ta đứng đây cho ngươi đẩy. Nếu ta rớt xuống hồ, ta sẽ gọi ngươi là cha.”
Yêu cầu kỳ quái như vậy Điền Chính Quốc chưa từng nghe, người này thật kỳ lạ, y chỉ muốn thỏa mãn vọng tưởng của Tưởng Khinh Lương một chút, Điền Chính Quốc thật sự bắt đầu đẩy một chút, kết quả Tưởng Khinh Lương vẫn không nhúc nhích.
Tưởng Khinh Lương cười nhạo y: “Chút sức lực đó của ngươi mà muốn đẩy ta xuống hồ?”
Điền Chính Quốc trầm tư vài giây, quay đầu nói với thị vệ: “Ném hắn xuống hồ giúp ta.”
Tưởng Khinh Lương: “???”
Thị vệ lĩnh mệnh, cùng nhau tiến lên, tuy rằng từ nhỏ Tưởng Khinh Lương đã tập võ, nhưng thị vệ của Vương phủ cũng không phải ăn chay, lúc này Tưởng Khinh Lương còn choáng váng, cứ như vậy bị ném xuống hồ.
“Ùm” một tiếng, sóng nước lăn tăn, Tưởng Khinh Lương nổi lên mặt nước, hắn tức đến phì cười: “Ngươi chơi xấu.”
Điền Chính Quốc không để ý tới hắn, chỉ chậm rãi hỏi: “Bây giờ có thể bắt đầu nói cái gì đó rồi.”
Tưởng Khinh Lương đầy mặt oán thán nói: “Ta bảo ngươi đẩy, không phải để thị vệ của ngươi đẩy.”
Điền Chính Quốc: “Ngươi nói là ngươi mà rơi xuống hồ sẽ nói mà, cũng không nói là cần tự ta ra tay đẩy ngươi xuống hồ mới được.”
Tưởng Khinh Lương trầm mặc chốc lát, lau nước trên mặt một cái, đưa tay về phía Điền Chính Quốc: “Vậy ngươi kéo ta lên trước, quần áo ướt hết rồi, nặng quá, ta không bơi được.”
Điền Chính Quốc cũng không nghĩ nhiều, thật sự muốn vươn tay kéo hắn, Tưởng Khinh Lương thực hiện được âm mưu nở nụ cười, vừa định dùng sức kéo Điền Chính Quốc xuống thì “ùm” một tiếng, hắn lại ngã vào trong nước.
Tưởng Khinh Lương: “???”
Điền Chính Quốc cũng kinh sợ, y quay đầu lại nhìn, thấy Kim Thái Hanh đến.
“Vương gia...”
Kim Thái Hanh gật đầu, khá là lạnh nhạt nhìn chằm chằm sóng nước nổi trên mặt hồ, không biết đã đến bao lâu, nghe được nhiều hay ít.
Tưởng Khinh Lương “ùm” một tiếng nổi lên mặt nước, nghe thấy Điền Chính Quốc gọi một tiếng Vương gia, trong lòng cả kinh, cố gắng tự trấn định mà nhìn lên.
Banner timviec
Kim Thái Hanh từ trên cao nhìn xuống hỏi: “Nếu bản Vương gia không đến, ngươi định kéo y xuống nước?”
Tưởng Khinh Lương rất oan: “Y ra tay trước, ta cũng muốn lừa gạt y rơi xuống nước.”
Kim Thái Hanh nghe vậy, chậm rãi hỏi Điền Chính Quốc: “Em ra tay với nó?”
Giọng điệu bình thản, nhưng Điền Chính Quốc lại nghe ra được mấy phần không thích, Điền Chính Quốc nhớ tới Tưởng Khinh Lương từng nói Ngu mỹ nhân là cô cô của hắn, như vậy Vương gia cũng coi như là biểu ca của hắn, chắc là Vương gia thật sự không vui.
Điền Chính Quốc vốn định giải thích, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn thẳng thắn nói: “Đúng vậy. Ta không nên...”
“Em đúng là không nên.”
Điền Chính Quốc còn chưa nói hết, Kim Thái Hanh đã nhàn nhạt ngắt lời y.
Tưởng Khinh Lương ở trong hồ vừa nghe, liền đắc ý liếc nhìn Điền Chính Quốc một cái.
Những năm gần đây, tuy rằng Kim Thái Hanh chưa bao giờ thân cận với phủ Tướng quân, nhưng cũng không làm khó dễ phủ Tướng quân.
Vương gia biểu ca này của hắn, chắc là muốn làm chỗ dựa cho hắn rồi.
Đang vui sướng, kết quả một giây sau, Tưởng Khinh Lương nghe thấy Kim Thái Hanh không vui nói: “Nó tập võ từ nhỏ, một thân da dày thịt béo không sợ đau, em không giống nó.”
Kim Thái Hanh cụp mắt hỏi Điền Chính Quốc: “Tay em có đau không?”
Tưởng Khinh Lương: “???”
Hắn bị người ta ra tay, kết quả Vương gia còn sợ Vương phi đau tay?
Còn thiên lý hay không?
Điền Chính Quốc chớp mắt, cũng hơi kinh ngạc.
Kim Thái Hanh nắm tay Điền Chính Quốc, vừa nãy y đẩy Tưởng Khinh Lương một cái, thật sự khiến lòng bàn tay đỏ một mảng nhỏ, Kim Thái Hanh vuốt nhẹ mấy lần, nhấc mắt lên lạnh lùng nhìn về phía Tưởng Khinh Lương.
Tưởng Khinh Lương: “...”
Mẹ nó, có dự cảm không tốt.
Sự thật chứng minh, dự cảm của hắn rất chính xác.
Kim Thái Hanh thờ ơ nói: “Nếu ngươi muốn ở trong nước như thế, còn muốn kéo Vương phi vào trong nước, chi bằng thay bản vương tìm một thứ. Chuỗi tràng hạt bằng gỗ tử đàn của bản vương không cẩn thận làm rơi vào trong hồ này rồi, ngươi tìm giúp bản vương một chút đi.”
Tưởng Khinh Lương: “...”
Hắn muốn nói lại thôi.
Kim Thái Hanh cười như không cười nói: “Làm sao, không muốn?”
Tưởng Khinh Lương không dám không muốn, cũng chỉ có thể trái lương tâm nói: “Không có, ta tìm ngay đây.”
Hắn đang muốn lặn xuống, Điền Chính Quốc vội vàng nói: “Ngươi chờ chút.”
Tưởng Khinh Lương sững sờ, hy vọng tràn đầy mà ngẩng đầu lên, còn tưởng rằng Điền Chính Quốc lương thiện phát hiện, muốn nói gì đó thay mình, nhưng Điền Chính Quốc lại nói: “Ngươi quên mất cái kia rồi sao?”
“Nếu ngươi rơi vào trong hồ, ngươi sẽ nói gì?”
Tưởng Khinh Lương: “...”
Hắn chỉ là một giang tinh vừa bất lực vừa đáng thương, sao lại đối xử với hắn như vậy.
Tưởng Khinh Lương quả thực mất hết cả niềm tin, giật giật miệng, thực sự không mở miệng được, vô cùng khổ sở.
Điền Chính Quốc liếc mắt nhìn hắn một cái, cảm thấy đã đùa đủ rồi, lúc này mới nói: “Được rồi, ta biết ngươi không làm được mà, là ta cố ý đó. Cho ngươi chừa cái tật mồm mép luyên thuyên mỗi ngày.”
Điền Chính Quốc nhìn Tưởng Khinh Lương, nghiêm túc nói: “Sau này không nên nói xấu Vương gia nữa, chỉ có như vậy thôi mà ngươi đã không chịu được, Vương gia còn khó chịu hơn ngươi đó.”
“... Huynh ấy thật sự rất tốt rất tốt.”
Hết chương 26.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com