Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 51

Kim Thái Hanh: “... Tay.”

Điền Chíh Quốc không tha cho hắn: “Không, huynh nói rõ ràng trước đã.”

Bị người ta nắm cằm, đối với Kim Thái Hanh mà nói là một trải nghiệm chưa từng có, dù sao trước kia cũng không có ai ở trước mặt hắn dám lớn gan như vậy, trừ khi là không cần mạng nữa.

Kim Thái Hanh không biểu tình nhìn Điền Chíh Quốc, Điền Chíh Quốc lại không sợ hắn chút nào, thậm chí còn rất hiểu ý hỏi hắn: “Vương gia, phải cho huynh chút thời gian để huynh nghĩ ra cách ngụy biện sao?”

Điền Chíh Quốc không ngốc, ngọc bội đương nhiên là được chủ nhân thưởng, không phải y thì chỉ có Vương gia, vừa nãy y không nhắc tới đơn giản là ghét An Bình Hầu, cũng muốn cho Vương gia chút mặt mũi, bây giờ An Bình Hầu đi rồi y không nhịn được nữa.

Kim Thái Hanh hỏi y: “Không vui?”

Điền Chíh Quốc chậm rãi nói: “Huynh đoán xem.”

Vẻ mặt Kim Thái Hanh không đổi vẫn đặt trên tay Điền Chíh Quốc: “Chỉ là một cái ngọc bội trong kho không thiếu, nếu em muốn có thể tự lấy một cái chơi.”

Điều quan trọng không phải là y muốn lấy ngọc bội chơi, Điền Chíh Quốc nhấn mạnh: “Vương gia, huynh đừng có lươn lẹo.”

Thấy y canh cánh trong lòng, hắn im lặng vài giây sau đó chậm rãi nói: “Việc này bản vương cũng không rõ. Ngày đó bản vương đưa ngọc bội cho Cao Đức, bảo hắn để trong kho, em cũng có ở đó mà, em quên rồi sao?”

Điền Chíh Quốc nhớ lại một chút, đúng là như thế, y nói: “Ừm, ta có ở đó. Nhưng mà...”

Vẻ mặt Kim Thái Hanh tự nhiên nói: “Sau đó bản vương ban thưởng cho hắn, để hắn tự đến kho lấy, chắc hắn chọn trúng cái ngọc bội kia.”

Điền Chíh Quốc liếc nhìn Kim Thái Hanh một cái, không nói gì giống như bị thuyết phục, Kim Thái Hanh kéo tay Điền Chíh Quốc xuống, giọng nói thành khẩn: “Là lỗi của bản vương. Hắn chỉ nói muốn một cái ngọc bội, bản vương không hỏi nhiều, cũng không nhớ tới cái ngọc bội kia, lại càng không biết nó đã chuyền qua tay nhiều người.”

Thật ra lời này từ đầu tới cuối Kim Thái Hanh đều lừa Điền Chíh Quốc, không có câu nào là thật.

Cao quản gia là người như thế nào Kim Thái Hanh quá rõ ràng, cũng bởi vì Cao quản gia háo sắc Kim Thái Hanh mới thưởng ngọc bội kia cho Cao quản gia, hắn biết không đến hai ngày cái ngọc bội kia sẽ xuất hiện trong Hồng Tụ các, dù sao hắn cũng rất chướng mắt cái ngọc bội kia – nó là tín vật của An Bình Hầu và Điền Chíh Quốc.

Vốn tưởng rằng qua một thời gian nữa Kim Thái Hanh sẽ khiến cho An Bình Hầu nhìn thấy, không nghĩ tới hôm nay đúng lúc gã thấy được.

Quá đúng dịp, Điền Chíh Quốc nửa tin nửa ngờ: “Thiệt hả?”

Kim Thái Hanh gật đầu: “Ừm.”

Điền Chíh Quốc vẫn cảm thấy lạ ở chỗ nào đó, nhưng giữa người với người cần có sự tin tưởng, y nói: “... Được rồi.”

Kim Thái Hanh: “Về phủ?”

Điền Chíh Quốc: “Ò.”

Điền Chíh Quốc gật đầu, đi mấy bước thì quay lại nhìn chỗ ca múa vừa nãy, bởi vì xảy ra sự cố nên các cô gái đang quỳ xuống, cô gái múa dẫn đầu đang cúi người, rưng rưng muốn khóc mà gom mảnh vỡ của ngọc bội muốn ghép lại.

Ngọc bội cũng không phải trộm, còn bị người ta đập vỡ, người bị hại hôm nay là nàng ta, hơn nữa còn rất tai bay vạ gió, nghĩ đi nghĩ lại Điền Chíh Quốc từ từ nhíu mày.

Thấy y không đi, Kim Thái Hanh cũng dừng bước hỏi: “Làm sao vậy?”

Điền Chíh Quốc thở dài nói: “Nàng ấy thật xui xẻo.”

Kim Thái Hanh rũ mắt xuống nhìn Điền Chíh Quốc, thiếu niên khẽ nhíu mày, vẻ mặt vô cùng đồng tình.

Dáng vẻ ấy Kim Thái Hanh không thể quen thuộc hơn nữa, chỉ là người lúc trước được Điền Chíh Quốc nhìn như vậy là hắn, người được Điền Chíh Quốc đồng tình là hắn, hắn cũng vô cùng hưởng thụ.

Không dấu vết nhíu mày một cái, Kim Thái Hanh không muốn chia sẻ những gì có liên quan tới Điền Chíh Quốc với bất kỳ ai, hắn thờ ơ hỏi: “Tiểu bồ tát động lòng trắc ẩn rồi sao?”

Điền Chíh Quốc nhìn hắn, kháng nghị: “Huynh đừng gọi ta như vậy, kỳ cục.”

Kim Thái Hanh cười, thay đổi câu hỏi: “Muốn giúp nàng ta?”

Lần này Điền Chíh Quốc thành thật gật đầu, y do dự nói: “Muốn giúp, nhưng...”

Y còn chưa nghĩ ra nên giúp như thế nào. Ngọc bội vỡ có thể ghép lại nhưng nó lại không còn giá trị nữa, tặng nàng ta cái khác không phải không được, nhưng mà ----- “Ngọc bội không phải ta làm vỡ, ta có thể tặng nàng ta một cái khác, nhưng như vậy giống như ta bồi thường giúp Hầu gia vậy, ta không muốn.”

Điền Chíh Quốc rất xoắn xuýt, ánh mắt cầu viện nhìn Kim Thái Hanh, tràn đầy tin cậy, Kim Thái Hanh nhìn y, bất mãn và không thích trong lòng trong khoảnh khắc đó tan thành mây khói, hắn chậm rãi cười cười.

“Vậy thì giúp nàng ta.” Vẻ mặt Kim Thái Hanh sung sướng nói: “Ai làm vỡ thì để người đó bồi thường.”

Dứt lời, Kim Thái Hanh đi về phía cô gái kia nói với nàng ta vài câu, đưa cho nàng ta một tấm lệnh bài, sau đó trở lại bên cạnh Điền Chíh Quốc, nhìn y một cái ra hiệu y đi theo mình: “Đi thôi.”

Điền Chíh Quốc quay đầu lại nhìn cô gái kia, quả nhiên đã nín khóc mỉm cười rồi, y đuổi theo tò mò hỏi: “Vương gia, huynh nói với nàng ta cái gì vậy?”

Kim Thái Hanh liếc mắt nhìn y một cái, giơ tay nhéo mặt Điền Chíh Quốc, thờ ơ nói: “Mấy ngày nữa em sẽ biết.”

Thế mà còn thừa nước đục thả câu, Điền Chíh Quốc đẩy mấy lần cũng không đẩy tay Kim Thái Hanh ra được, cho nên đành buông xuôi, Kim Thái Hanh cũng học theo Điền Chíh Quốc vừa nãy, nắm mặt y.

Điền Chíh Quốc rầu rĩ không vui nói: “... Vương gia, huynh buông tay.”

Kim Thái Hanh không chỉ không buông tay còn nhéo nhéo mấy cái, hắn ung dung thong thả đánh giá: “Cảm giác không tệ.”

Điền Chíh Quốc: “Vậy ta có nên nói cảm ơn hông?”

Kim Thái Hanh: “Khách sáo vậy làm gì, chỉ cần để bản vương nắm nhiều thêm là được.”

Điền Chíh Quốc chân thành nói: “Vương gia, huynh có thể tự nắm mặt mình, cảm giác cũng không tệ, thiệt đó.”

Kim Thái Hanh lười biếng: “Thiệt không?”

Khóe môi hắn khẽ nhếch, giọng nói trầm thấp êm tai: “Nhưng vi phu lại thích cảm giác sờ mặt phu nhân hơn.”

Điền Chíh Quốc: “???”

Điền Chíh Quốc: “...”

Bị danh xưng “phu nhân” này làm kinh sợ, Điền Chíh Quốc yên lặng một lúc lâu mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, sâu kín nói: “Vương gia, huynh thù dai quá à.”

Nắm mặt của hắn, Vương gia liền trả lại, không cẩn thận gọi một tiếng “phu quân”, Vương gia liền dùng “phu nhân” trả lại, Điền Chíh Quốc chậm rãi nói: “Huynh không thể rộng lượng một chút sao?”

Kim Thái Hanh nhìn Điền Chíh Quốc, cười như không cười: “Bản vương đối với em còn chưa đủ rộng lượng?”

Điền Chíh Quốc lắc đầu một cái: “Rộng lượng chỗ nào?”

Kim Thái Hanh cũng không nói gì, chỉ cười nhẹ: “Tham lam.”

Cậy sủng mà kiêu còn không tự biết, còn oán giận hắn không đủ rộng lượng.

Đúng là bị hắn chiều hư.

Trở về vương phủ, Cao quản gia đang đợi bên ngoài.

“Vương gia, Vương phi.”

Hắn cung kính gọi, sau khi xe ngựa dừng lại, mành xe được vén lên, Điền Chíh Quốc lại bị Kim Thái Hanh ôm xuống xe ngựa, y níu vai áo hắn, nhìn Cao quản gia nhớ tới gì đó, nói với Cao quản gia: “Quản gia, ngươi...”

“Đi trước soi đèn.”

Kim Thái Hanh không mặn không nhạt sai bảo một câu, Cao quản gia cười với Điền Chíh Quốc một cái, cầm đèn lồng chạy chậm đi trước vài bước, Điền Chíh Quốc cũng không nghĩ nhiều tiếp tục nói: “Quản gia, chuyện là...”

“Có gì nói sau đi.”

Vẻ mặt Kim Thái Hanh không thay đổi, lại lần nữa ngắt lời Điền Chíh Quốc, y kỳ quái hỏi hắn: “Sao lại nói sau?”

Kim Thái Hanh thờ ơ nói: “Em muốn nói gì với hắn?”

Điền Chíh Quốc nhỏ giọng trả lời: “Hoa nương kia không phải người quen của quản gia sao, hôm nay nàng ta chịu một trận tai bay vạ gió như vậy, có phải quản gia nên đến an ủi một chút không?”

Kim Thái Hanh: “...”

Là hắn nghĩ nhiều.

Trầm mặc một chút, Kim Thái Hanh nở nụ cười, vẻ mặt ôn hòa: “Bây giờ nói với hắn chỉ khiến hắn phân tâm, chút nữa lúc hoa nương kia được đưa về bản vương sẽ nói với hắn, hắn có thể trực tiếp đi gặp nàng ta.”

Hình như cũng có lý, Điền Chíh Quốc “Ò” một tiếng không nói gì nữa, Kim Thái Hanh nhìn Điền Chíh Quốc vài lần, chậm rãi nói: “Em cũng thật thiện tâm.”

Điền Chíh Quốc buồn bực: “Vương gia, mỗi lần huynh nói như vậy đều giống như đang chê cười ta.”

Kim Thái Hanh dù bận vẫn ung dung hỏi: “Sao lại nghĩ vậy?”

Điền Chíh Quốc lẩm bẩm: “Không biết tại sao nhưng ta cảm thấy như vậy.”

Kim Thái Hanh cười một tiếng, giọng điệu khoan thai: “Đương nhiên bản vương sẽ không cười em, em càng thiện tâm thì bản vương càng vui mừng, dù sao -----“ Có thể thiện tâm với hắn hơn nữa hắn cầu còn không được.

Đến Lương Phong viện, Điền Chíh Quốc được đặt trên giường nhỏ, Kim Thái Hanh không quay đầu dặn dò Cao quản gia: “Bản vương dẫn về một đầu bếp, ngươi đi sắp xếp cẩn thận.”

Cao quản gia đáp: “Dạ, Vương gia.”

Điền Chíh Quốc cũng không để trong lòng mà Kim Thái Hanh đã đuổi khéo Cao quản gia đi, sau đó đứng dậy đi tắm, Điền Chíh Quốc lấy cửu liên hoàn ra nghịch, một lát sau có người trở lại.

“Vương phi.”

Cao quản gia như có tật giật mình mà nhỏ giọng: “Ngài muốn nói với nô tài việc gì vậy?”

Hầu hạ Kim Thái Hanh mấy năm đương nhiên biết vừa rồi Kim Thái Hanh ngắt ngang như vậy là không muốn Điền Chíh Quốc nói chuyện với hắn.

Cho nên trước đó Cao quản gia tránh đi, không để Điền Chíh Quốc bắt chuyện với mình, chỉ có điều bây giờ không giống lúc trước, qua một thời gian như vậy Cao quản gia biết rõ Vương gia đối với Vương phi là hữu cầu tất ứng, Vương gia còn phải dụ dỗ Vương phi chứ nói chi là những người hầu như họ.

Vương phi có chuyện muốn nói với hắn, vậy dĩ nhiên là phải nghe đàng hoàng. Cho dù lén lút Vương gia cũng phải nghe.

Vương gia nói chút nữa sẽ nói với Cao quản gia để hắn đừng phân tâm, Điền Chíh Quốc hỏi hắn: “Ngươi đã làm việc xong hết chưa?”

Cao quản gia cười ha hả nói: “Hết rồi, đương nhiên hết.”

Điền Chíh Quốc do dự một chút, nói tóm tắt sự việc xảy ra tại điện Thừa Đức hôm nay, sau đó nói với Cao quản gia: “Ngọc bội bị vỡ rồi, nàng ta hình như rất buồn.”

Cao quản gia sững sờ, không nghĩ tới Điền Chíh Quốc sẽ nói những chuyện này với mình, vội vàng nói: “Làm phiền Vương phi đã nói cho nô tài biết, nô tài sẽ đi thăm nàng ta.”

Sợ Cao quản gia lo lắng, Điền Chíh Quốc lại bổ sung: “Ngươi cũng đừng lo quá, Vương gia nói sẽ giúp nàng ta.”

Ngày thường Vương gia cũng không tốt bụng như vậy, nhưng để hắn ra tay thì Cao quản gia dùng ngón chân nghĩ cũng biết là có liên quan đến Vương phi, trong lòng hắn khá là cảm kích cười híp mắt chờ Điền Chíh Quốc nói tiếp.

Nhưng chờ rồi lại chờ Điền Chíh Quốc không lên tiếng nữa, chỉ cúi đầu chuyên tâm nghịch cửu liên hoàn của mình, Cao quản gia chần chừ vài giây không nhịn được hỏi: “Vương phi, còn chuyện khác không?”

Điền Chíh Quốc mờ mịt hỏi: “Hả? Còn chuyện gì nữa?”

Vương phi muốn nói chuyện với hắn, còn bị Vương gia ngắt lời mấy lần, chuyện này giống như là Vương gia có việc gạt Vương phi chứ không phải chỉ là Vương phi muốn nhắc nhở hắn việc Hồng Ngọc hôm nay bị thiệt thòi.

Cao quản gia gãi đầu một cái, uyển chuyển nhắc nhở: “Vương phi, ngoài chuyện đó ra, có phải là ngài muốn nghe từ nô tài chuyện gì không?”

Điền Chíh Quốc lắc đầu một cái: “Không có.”

Cao quản gia nhìn y vài lần, luôn cảm thấy Điền Chíh Quốc còn mờ mịt hơn cả mình, trong lòng Cao quản gia thấy kỳ lạ âm thầm nghĩ không biết liệu mình có hiểu sai ý hay không, nhưng dáng vẻ của Vương gia hắn không thể quen thuộc hơn.

Nếu Vương gia có chuyện lừa Vương phi thì bộ dáng luôn khí định thần nhàn, vẻ mặt không thay đổi như thế.

Vương phi nói không có Cao quản gia cũng không tiện hỏi thêm, thật ra hắn cũng nghĩ tới việc Vương gia lừa Vương phi, nếu Vương phi thật sự hỏi thì hắn cũng không tiện nói ra, còn phải phối hợp che giấu giúp Vương gia, Cao quản gia nghĩ vậy lại thở phào nhẹ nhõm.

Cao quản gia thuận miệng nói: “Lúc Vương gia ném ngọc bội cho nô tài, nô tài cũng nghĩ liệu lúc Hầu gia nhìn thấy có phải là không tốt lắm không, nhưng mà...”

Có đồ tốt mà không lấy thì quá ngu.

Điền Chíh Quốc nghe thấy hai chữ quan trọng, từ từ ngẩng đầu lên: “Vương gia ném cho ngươi?”

Cao quản gia phát hiện được một chút không bình thường, chần chừ hỏi: “Vương phi, làm sao vậy?”

Điền Chíh Quốc suy tư vài giây, không yên lòng nghịch cửu liên hoàn: “Sao ngươi không lấy cái ngọc bội khác?”

Cao quản gia cực kỳ thận trọng trả lời: “Nô tài phát hiện ngọc bội kia chất ngọc rất tốt, Vương gia lại không thiếu đồ tốt, nên không đổi.”

Điền Chíh Quốc: “...”

Y im lặng một chốc, nhẹ nhàng đặt cửu liên hoàn xuống, sâu kín nói: “Quả nhiên Vương gia gạt ta. Huynh ấy nói trước đó là tự ngươi vào kho lấy, huynh ấy không biết.”

Trong lòng Cao quản gia lộp bộp một tiếng, âm thầm nghĩ toang rồi.

Hình như hắn đã hãm hại Vương gia.

Không bao lâu sau, Kim Thái Hanh trở về phòng.

Hắn mặc một thân trường bào sẫm màu, tóc vẫn còn nhỏ nước, trên vai và vạt áo bị ướt, Kim Thái Hanh đẩy cửa vào phát hiện không có Điền Chíh Quốc mà chỉ có Cao quản gia đang nơm nớp lo sợ đứng một bên, hắn nhướn mắt: “Vương phi đâu?”

Cao quản gia chột dạ đáp: “Dạ đi rồi.”

Kim Thái Hanh nhìn hắn như đang hỏi lý do, Cao quản gia nhắm chặt mắt: “Vương phi nói ngài lừa y, còn lừa hai lần, đêm nay ngài... ngủ một mình đi.”

Kim Thái Hanh: “...”

Cao quản gia đứng trong bóng tối nhìn hắn vài lần, nuốt nước miếng nói: “Vương gia, ngài còn dặn dò gì không? Nếu không còn, nô tài cáo lui.”

Kim Thái Hanh ngoài cười nhưng trong không cười hỏi hắn: “Ngươi muốn đi đâu?”

Dù sao cũng chết, chết sớm siêu sinh sớm, Cao quản gia lấy dũng khí nói: “Vương phi bảo nô tài đi gặp Hồng Ngọc. Y còn nói, còn nói nếu Vương gia không cho nô tài đi, hoặc trách tội nô tài, y sẽ -----“

Kim Thái Hanh: “Em ấy sẽ làm gì?”

Cao quản gia chậm rãi nói: “Sẽ để ngài ngủ một mình cả đời, sau này ngài chết cũng không đưa tang cho ngài.”

Kim Thái Hanh: “...”

Một ánh mắt như đao phóng về phía Cao quản gia, Kim Thái Hanh cũng không biết là bị tức đến bật cười hay thế nào, môi đỏ khẽ nhếch nhưng khí tức lại vô cùng lạnh lẽo.

Cảm giác ngột ngạt quá mạnh, Cao quản gia không dám thở mạnh, không biết qua bao lâu Kim Thái Hanh mới từ từ nói: “Cút đi.”

Cao quản gia hành lễ vội vã bỏ chạy, chỉ lo Vương gia đổi ý bắt hắn ở lại sau đó dạy dỗ một trận.

Nhưng mà cũng may, thiếu chút nữa Cao quản gia nghĩ mình đã chết rồi.

Dựa vào cây to dễ tránh gió, Vương phi đúng là cây to mà. Trong lòng Cao quản gia tấm tắc lấy làm lạ, cũng phát hiện ra một chuyện, địa vị của Vương phi từ từ được nâng lên, nghiễm nhiên đã trở thành người nói lời có sức nặng nhất trong vương phủ rồi.

Phủ Kim Vương của bọn họ, chắc mấy ngày nữa sẽ đổi tên thành phủ Kim vương phi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #vui#về