Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8

Điền Chính Quốc đi dạo nhưng không có sức lực.

Y đi mấy bước sẽ dừng một chút, ngự hoa viên gì, núi đá lâm viên gì, Điền Chính Quốc đứng từ xa nhìn một chút là đủ rồi, cũng không muốn lê lết tấm thân yếu ớt này đến gần xem.

Uông tổng quản thấy thần sắc y mệt mỏi, vội vã lại gần dò hỏi: “Vương phi, thân thể không khỏe sao?”

Đương nhiên Điền Chính Quốc không thể nói thật, y không muốn mệt, cũng không muốn buồn chán, liền gật gật đầu: “Có chút không thoải mái.”

Uông tổng quản vội vàng dìu y vào đình nghỉ mát nghỉ ngơi.

Ba mặt đình nghỉ mát giáp với hồ nước, lá sen xanh nổi lên mặt nước, Điền Chính Quốc nằm úp sấp trên lan can hóng gió, bây giờ trời còn chưa nóng, đương nhiên gió thổi qua cũng rất thoải mái.

Nhưng mà không biết mùa hè đến phải làm sao bây giờ. Không có máy lạnh, không vui nha.

Y rũ tay xuống, nghiêng đầu gối lên cánh tay, ống tay áo rộng lớn bị gió thổi, lộ ra một đoạn cổ tay nho nhỏ, vốn dĩ là một mảnh trắng như tuyết, nhưng lại bị nặn ra vài dấu tay màu đỏ.

“Này, ngươi...” Kim Từ Quân ngồi xổm cả buổi sáng rốt cuộc bắt được Điền Chính Quốc lạc đàn. Hắn nghênh ngang đi vào đình nghỉ mát, đang muốn huênh hoang một phen, kết quả vừa mới cúi đầu xuống liền sợ hết hồn.

Da dẻ Điền Chính Quốc trắng, mấy vết đỏ kia có thể nói là nhìn thấy mà giật mình, giống như bị ngược đãi vậy, Kim Từ Quân đổi giọng: “Tay ngươi làm sao vậy?”

Nói xong, hắn nghĩ tới gì đó, cảnh giác nói: “Ta chỉ hỏi một chút, không phải là ta làm nha, ngươi đừng có nói lung tung với Ngũ ca của ta... Uông tổng quản, ông cũng phải làm chứng cho ta.”

Không trách hắn phản ứng thái quá, nhưng mà tâm tư Điền Chính Quốc ác độc, hơn nữa hôm qua hắn bị dạy dỗ quá tàn nhẫn, Kim Từ Quân bị ép phải cẩn thận làm người.

“Lão nô bái kiến Lục hoàng tử.” Uông tổng quản hành lễ, cười híp mắt nói: “Lục hoàng tử lo xa rồi.”

Điền Chính Quốc còn đang đau lòng vì mùa hè mất đi thú vui được ngồi trong nhà hưởng máy lạnh, tạm thời không muốn để ý tới Kim Từ Quân, Kim Từ Quân nhịn một hồi lâu, thấy y ủ rũ không vui trong lòng có chút không dễ chịu khó giải thích được, hỏi: “Này, ngươi làm sao vậy, không vui hả?”

Hắn chỉ sợ bị người ta hiểu lầm nên hỏi một chút thôi, tuyệt đối không có ý gì khác.

Điền Chính Quốc chậm rãi liếc mắt nhìn hắn.

Là một thành viên trong đoàn sủng của vai chính, trong truyện Lục hoàng tử là một tên dở hơi, chuyên dùng để điều Kim bầu không khí. Thật ra hắn là một người thật thà, không có mắt nhìn, Điền Chính Quốc không ghét hắn, thậm chí còn cảm thấy chọc hắn cũng hơi vui.

Cũng bởi vậy, tuy rằng không muốn giao lưu với đoàn sủng của vai chính, Điền Chính Quốc vẫn nhìn hắn, y qua loa lấy lệ nói: “Có chút không thoải mái.”

Kim Từ Quân “Ồ” một tiếng, hắn từng nghe Niệm ca nói Điền Chính Quốc bị bệnh tim, Kim Từ Quân tiếp tục hỏi: “Tay ngươi bị sao vậy? Không phải bị người khác ức hiếp chứ?”

Hắn không nói, Điền Chính Quốc cũng quên mất. Điền Chính Quốc cúi đầu, cổ tay y đỏ một mảnh, nhìn có vẻ đau nhưng thật ra y không có cảm giác gì, Điền Chính Quốc lắc đầu một cái: “Không có.”

Kim Từ Quân không tin, không bị ức hiếp sao y lại rầu rĩ không vui mà nằm úp sấp ở đây.

Ngày thường tuy rằng Kim Từ Quân không nên thân, nhưng rất có tinh thần trượng nghĩa, vì vậy cứng rắn nói: “Niệm ca nói, ngày ấy ngươi hẹn huynh ấy đến bên hồ, ngươi đã sớm có âm mưu.”

“Ta thấy ngươi cũng không ngốc.” Kim Từ Quân nhìn Điền Chính Quốc buồn bực nói: “Hỏi ngươi nửa ngày ngươi cũng không nói đã xảy ra chuyện gì, tuy rằng bổn hoàng tử cũng không thích ngươi, nhưng ta là người công tư phân minh, nếu ngươi thật sự bị ức hiếp, ta vẫn có thể bất đắc dĩ ra mặt giúp ngươi.”

Điền Chính Quốc: “...”

Cảm ơn ngươi nha.

Thụ chính có biết ngươi là tên hai mặt như vậy không?

Suy nghĩ một chút, Điền Chính Quốc nói chi Kim: “Là Vương gia nắm không cẩn thận.”

Kim Từ Quân an tĩnh vài giây, biết nghe lời phải mà đổi giọng: “... Ngươi coi như không có chuyện gì xảy ra đi.”

Vừa rồi hắn còn là ánh sáng chính đạo, vừa nghe đến Kim Thái Hanh thì liền biến thành chim cút sợ hãi, Điền Chính Quốc không nhịn được cười ra tiếng.

Kim Từ Quân cũng cần mặt mũi, hắn có chút thẹn quá hóa giận, thở phì phì mà ngẩng đầu trừng người, kết quả đối diện với đôi mắt cười mệt mỏi của Điền Chính Quốc, thế là bản thân tắt hết lửa.

Đáng ghét, thật là xinh đẹp.

Vốn dĩ đã lớn lên đẹp như thiên tiên rồi, cười lên còn đẹp hơn nữa.

Không, không được.

Hắn không thể bị mỹ sắc mê hoặc.

Mỹ nhân chân chính là Niệm ca của hắn, người đẹp lòng cũng lương thiện, trong ngoài đều tốt, Điền Chính Quốc chỉ có vẻ bề ngoài, y là mỹ nhân giả tạo.

Kim Từ Quân cố gắng giãy giụa.

Qua nửa ngày, Kim Từ Quân mới sừng sộ lên, kỳ quái mà tiến vào đề tài chính: “Này, ngọc trai tước ta đưa ngươi thế nào?”

Điền Chính Quốc: “?”

Ngọc trai tước? Cái gì tước?

Vẻ mặt y mờ mịt, Kim Từ Quân nhắc nhở: “Là ngọc trai hình chim tước, nhìn giống trân châu quý báu.”

Điền Chính Quốc: “Hả?”

Kim Từ Quân nhịn rồi lại nhịn: “Hôm qua Ngũ ca ta đưa cho ngươi. Không phải huynh ấy đưa toàn bộ quà cưới đến chỗ ngươi sao, ngọc trai tước của ta cũng được đưa qua mà.”

Điền Chính Quốc rơi vào trầm mặc.

Y nên nói như thế nào, mấy rương quà cưới kia quá nhiều, đến cái danh sách y còn chưa đọc xong, càng đừng nói là ngọc trai tước gì đó, Điền Chính Quốc không chú ý tới.

Nhưng mà xuất phát từ lễ phép xã giao, Điền Chính Quốc rất phối hợp nói: “Ta nhớ ra rồi.”

Vẻ mặt Kim Từ Quân đầy mong đợi nhìn y, ánh mắt thúc giục không thôi, Điền Chính Quốc lại không nói tiếp đoạn sau, Kim Từ Quân không cam lòng mà ám chỉ y: “Ngươi không có gì muốn nói sao?”

Đầu óc Điền Chính Quốc mơ hồ: “Nói cái gì?”

Đương nhiên là khen nó đến nở hoa!

Lòng hư vinh của Kim Từ Quân không được thỏa mãn, hắn hít sâu một hơi, lại bắt đầu thối mặt sĩ diện: “Ngươi nhà quê như vậy, trước đây chưa từng thấy thứ đồ tốt như thế chứ gì?”

Ngọc trai tước kia Điền Chính Quốc chưa từng thấy, không biết nên so sánh như thế nào, chần chờ vài giây, y thành thật mà nói: “... Ngươi nói đúng.”

Kim Từ Quân: “?”

Chần chờ, mẹ nó, ngươi lại dám chần chờ!

Đừng nói thiên tiên, lần này có là thiên vương lão tử thì Kim Từ Quân cũng nổi lên sát tâm.

“Ngươi có biết ngọc trai tước này khó nuôi như thế nào không.” Tâm tình Kim Từ Quân kích động: “Ngư dân bỏ tượng chim tước vào con trai, phải đợi thật nhiều năm mới có thể nuôi nó thành ngọc trai tước, khắp thiên hạ chỉ có mấy viên!”

Điền Chính Quốc: “Ừ, thì ra là như vậy, ta biết rồi.”

Kim Từ Quân: “...”

Cảm giác bị lừa gạt ngay mặt.

Kim Từ Quân càng nghĩ càng giận, hắn thật vất vả mới lấy được bảo bối đưa qua, kết quả đối phương hoàn toàn không biết nhìn hàng, khen cũng không biết khen một chút, còn dám qua loa với hắn.

“Ngọc trai tước cũng không tính là đồ tốt, vậy ngươi nói xem cái gì mới tốt?” Kim Từ Quân căm tức không thôi: “Thôi, coi như ngươi chưa từng thấy bảo bối như ngọc trai tước, ta còn có thứ tốt hơn cả nó.”

“Ngươi chờ đó!”

Nhịn nửa ngày, Kim Từ Quân nghiến răng phun ra ba chữ, trong nhà hắn có nhiều bảo bối như vậy, hắn không tin không có món nào đưa cho Điền Chính Quốc mà không khiến tên nhà quê này mở rộng tầm mắt.

Lòng hiếu thắng chết tiệt của hắn!

Kim Từ Quân khí thế hung hăng đi mất, hoàn toàn quên luôn hắn ngồi xổm ở đây đợi Điền Chính Quốc để làm gì, cuối cùng không những không sờ được ngọc trai tước, thậm chí còn sắp về nhà tìm bảo bối đưa cho y.

Điền Chính Quốc thở dài, không thuận theo hắn thì hắn tức giận, thuận theo hắn vẫn tức giận, Lục hoàng tử là con cá nóc thành tinh hả, cả ngày đều tức giận.

Điền Chính Quốc không quan tâm nữa, lặng yên ngồi hóng gió, thời gian trôi qua cũng đã lâu, chuẩn bị trở về, nhưng hôm nay y thật xui xẻo, tiễn đi một Kim Từ Quân thì lại đụng phải An Bình Hầu.

Điền Chính Quốc: “...”

Haizzzz, xui ghê.

Y vốn định làm bộ không nhìn thấy, đi ngang qua luôn, nhưng An Bình Hầu gọi y lại: “Vương phi.”

Điền Chính Quốc không thể làm gì khác hơn là dừng lại chào hỏi gã: “Hầu gia.”

Thần sắc An Bình Hầu phức tạp nhìn y.

Lúc ở chỗ Hoằng Hưng Đế, gã thế mà thất thần vì Điền Chính Quốc, cũng không tiếp tục kiên trì nhờ Hoằng Hưng Đế tứ hôn cho gã.

Gã nghĩ, là hổ thẹn đi.

Nếu là lúc trước, thấy gã Điền Chính Quốc sẽ căng thẳng cúi đầu, cẩn thận dựa sát vào gã, làm gã vui lòng, bây giờ thái độ vừa lễ phép vừa xa cách với gã, như hai người khác nhau.

Nếu không biết y còn cất giữ ngọc bội, thấy y ở chung với Kim vương, An Bình Hầu sẽ cho rằng rốt cuộc y cũng buông bỏ tâm tư, hoặc là hoàn toàn không còn mơ tưởng nữa.

Đúng rồi, đó chính là Kim vương.

Trước mặt hắn, Thái hậu cũng không chiếm lợi được, chớ nói chi là Điền Chính Quốc. Y sợ hắn, không dám tức giận hay bày ra vẻ mặt gì, đương nhiên càng không dám để lộ tình ý.

Trầm mặc chốc lát, An Bình Hầu thấp giọng hỏi Điền Chính Quốc: “Ngươi đang oán trách ta?”

Chuyện hôn sự với Kim vương lẽ ra là rơi vào trên người Điền Niệm, là An Bình Hầu và Điền Thượng Thư tự ý thay đổi, giữa chừng Đại hoàng tử cũng xuất lực không ít, lúc này mới khiến Hoằng Hưng Đế thả lòng, đổi thành Điền Chính Quốc.

Gã biết trong lòng Điền Chính Quốc có gã, nhưng gã cũng không còn cách nào.

“Không hề.”

Điền Chính Quốc oán trách An Bình Hầu làm gì. Nếu không nhờ gã, Điền Chính Quốc cũng không thể kết hôn với Kim vương, càng không làm cá mặn được, y chân thành nói: “Ta còn đang muốn cảm ơn ngươi đây.”

Đáp án ngoài ý muốn, An Bình Hầu nghe xong, nhíu nhíu mày, lập tức chắc chắn nói: “Trong lòng ngươi oán trách ta.”

Điền Chính Quốc: “?”

Ta không có, thật sự không có.

Điền Chính Quốc kỳ quái nhìn An Bình Hầu một cái, không muốn để ý đến gã nữa, phải đi thôi, nhưng An Bình Hầu lại nắm lấy cổ tay y. Gã mím mím môi.

Ánh mắt vừa nãy của Điền Chính Quốc, lại làm cho gã tức giận khó giải thích được.

Trong sáng như vậy, cũng tràn đầy vẻ không để ý tới gã.

Vô cùng khác biệt với ánh mắt tối tăm lúc trước. Hơn nữa An Bình Hầu cũng không nhìn ra được chút tình ý nào từ trong ánh mắt y, chỉ có ý muốn tránh né càng nhanh càng tốt.

Điền Chính Quốc giãy giụa theo bản năng, An Bình Hầu thấy không thích hợp, tay thuận thế lướt xuống đổi thành nắm lấy ống tay áo của y, cổ tay Điền Chính Quốc lộ ra dấu tay màu đỏ khiến người ta nhìn mà giật mình.

An Bình Hầu ngẩn ra: “Là Vương gia?”

Điền Chính Quốc không để ý tới: “Ngươi buông tay.”

Nếu như lúc trước chỉ là suy đoán, vậy bây giờ An Bình Hầu đã hoàn toàn khẳng định.

Điền Chính Quốc ở Kim Vương phủ không được tốt.

Nghĩ cũng biết, người như Kim vương, tính cách tàn bạo nóng nảy có thể dằn vặt người khác.

Tức giận tiêu tán không lý do, An Bình Hầu áy náy nói: “Gả vào vương phủ, là ta có lỗi với ngươi.”

Điền Chính Quốc: “... Không, ngươi không có.”

Y tê cả da đầu, không biết An Bình Hầu đang làm gì, chỉ cảm thấy cả người khó chịu, thật đáng ghét, nói tới nói lui đều xoay quanh một vấn đề.

Ngươi nói gì cũng vô ích, ta không tin.

Có lẽ Điền Chính Quốc trong truyện sẽ không nổi giận. Nhưng y là Điền Chính Quốc khác, hơn nữa đã từng chết một lần, tiếc mạng, tức giận vì việc không đáng rồi sinh bệnh thì biết làm sao.

Suy nghĩ một chút, Điền Chính Quốc nghiêm túc nói: “Hầu gia không hề có lỗi với ta, thật đó. Vương gia là trăng sáng trên cao, ôn văn nhĩ nhã, không giống trong lời đồn đâu, hắn cũng rất tốt với ta, có thể vào Kim Vương phủ là may mắn của ta.”

Kim vương là ai, An Bình Hầu sao có thể không biết. Gã và Kim vương ít nhiều gì cũng từng qua lại, biết người kia nguy hiểm tới cỡ nào, nam nhân bạo ngược.

An Bình Hầu nói: “Ngươi không cần như vậy, Kim vương làm người hoang đường, tàn nhẫn hung bạo, hắn là hạng người gì ta rõ ràng hơn ngươi.”

Nhưng mà trăm nghe không bằng một thấy, huống hồ không phải Điền Chính Quốc chưa từng ở chung với Kim Thái Hanh, y không muốn lại đi vào vết bánh xe của An Bình Hầu, lần thứ hai muốn rút tay về: “Hầu gia ăn nói cẩn thận.”

An Bình Hầu nhìn y hồi lâu, chỉ xem như y đang sợ: “Điền Chính Quốc, ngươi...”

“Bản vương có thế nào cũng không sánh bằng Hầu gia, bàn luận dài ngắn sau lưng người khác.” Giọng nói nhàn nhạt của nam nhân truyền đến, thần sắc hắn lười biếng mệt mỏi, không biết đã đến lúc nào, nghe nhiều hay ít.

Sắc mặt An Bình Hầu biến đổi.

Ngừng một chút, Kim Thái Hanh chậm rãi nói: “Hầu gia nói nhiều như vậy, sao lại quên mất rõ ràng ngươi là người làm mai để Tam công tử trở thành Vương phi của bản vương.”

An Bình Hầu cứng họng.

Kim Thái Hanh nhìn gã, giống như có lòng tốt nhắc nhở: “Hầu gia, tay.”

An Bình Hầu buông cũng không xong, không buông cũng không xong, vẫn là Điền Chính Quốc tự mình rút tay áo về, còn cảm thấy xui xẻo.

Đụng phải An Bình Hầu, còn bị Kim Thái Hanh bắt được tại chỗ, có bị Vương gia hiểu lầm hay không?

Nghĩ như vậy, Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh vài lần, ánh mắt trong suốt.

Làm nũng cái gì?

Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc một cái, đương nhiên cũng chú ý tới động tác nhỏ của y, hắn hơi nhướng mày, rốt cuộc lên tiếng: “Bản vương làm người hoang đường, tàn nhẫn hung bạo, sau này Hầu gia phải chú ý một chút.” Kim Thái Hanh chậm rãi nói: “Nếu còn có lần sau, không chừng bản vương sẽ muốn một cánh tay của Hầu gia đó.”

Hắn nói rất bình thản, như đang kể một câu chuyện cười không ảnh hưởng gì, nhưng An Bình Hầu biết, Kim Thái Hanh nghiêm túc. Hắn đang cảnh cáo gã.

An Bình Hầu cúi đầu nói: “Vâng.”

Khóe môi Kim Thái Hanh ngậm ý cười, hồi lâu, hắn mới thản nhiên nói: “Hầu gia không biết nên xưng hô với Tam công tử thế nào sao?”

An Bình Hầu không biết hắn sẽ làm gì, đành không thể chống lại mà trả lời: “... Vương phi.”

“Thì ra Hầu gia biết.” Kim Thái Hanh nhấc mí mắt, cười như không cười nói: “Vậy sao vừa nãy bản vương còn nghe Hầu gia gọi thẳng tên của Tam công tử?”

“Nghe nói Hầu gia may mắn được Bạch tiên sinh dạy dỗ, có mấy phần phong độ đối nhân xử thế, tri lễ càng thủ lễ. Hầu gia gặp Tam công tử, không chỉ gọi thẳng tên húy, còn dây dưa không dứt, đây chính là phong độ quân tử mà Hầu gia nói sao?”

Ý cười của Kim Thái Hanh không giảm, nhưng vẻ mặt lại vô cùng lạnh lẽo.

An Bình Hầu biết Kim Thái Hanh đang cố tình làm nhục gã, nhưng gã không thể phản bác, nếu Kim vương nổi điên thì đến đương kim thánh thượng cũng không thể làm gì, chỉ có thể buông xuôi bỏ mặc chớ nói chi là gã.

Trầm mặc chốc lát, An Bình Hầu nói: “Là bản hầu mạo phạm. Mong Vương gia và Vương phi thứ lỗi.”

Kim Thái Hanh giương mắt, cười như không cười nhìn gã, hiển nhiên là chưa đủ.

An Bình Hầu thấy thế, cắn răng giơ hai tay lên cúi người thật sâu, làm một vái chào thật quy củ: “Mong... Vương gia và Vương phi thứ lỗi.”

Kim Thái Hanh liếc mắt nhìn Điền Chính Quốc, ra hiệu y mở miệng.

Điền Chính Quốc: “... Không, không có gì.”

Y đại nhân đại lượng, đương nhiên lựa chọn tha thứ.

Trên thực tế, Điền Chính Quốc cũng không dám không tha thứ, bây giờ tâm tình y rất phức tạp.

Ôi trời ơi An Bình Hầu là công chính đó.

Nhưng mà cá mặn nằm ngang có người làm chỗ dựa, thật vui, thật sự rất vui.

Kim Thái Hanh gật đầu, không thèm nhìn An Bình Hầu lấy một cái, chỉ nói với Điền Chính Quốc: “Hồi phủ thôi.”

Điền Chính Quốc hỏi: “Không cần trở về gặp bệ hạ sao?”

Kim Thái Hanh “Ừ” một tiếng, nhấc chân đi trước, Điền Chính Quốc vội vàng đuổi theo hắn.

An Bình Hầu đứng dậy, trầm mặc nhìn về phía hai người đi xa, vẻ mặt ẩn nhẫn chợt lóe lên một tia tiêu điều.

Kim vương.

Xem ngươi có thể hung hăng tới khi nào.

Về phần Điền Chính Quốc, không trách y lạnh nhạt với ta, là ta có lỗi với y trước.

Ta sẽ cố gắng bù đắp một mảnh thâm tình kia.

Nếu Điền Chính Quốc biết được ý nghĩ của An Bình Hầu, nhất định sẽ trốn khỏi kinh thành ngay trong đêm, thế nhưng Điền Chính Quốc không biết.

......

Hoàng thành không cho xe ngựa đi vào, Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc đi trên đường, y không yên lòng nhớ lại cốt truyện.

Chuyện liên quan tới việc Kim vương qua đời, trong truyện có một đoạn như vậy.

“Buổi tối hôm đó, Kim vương nghỉ ở biệt trang. Lúc nửa đêm, bệnh của hắn tái phát, ho ra máu không ngừng, ngự y đi theo vội vã đến nhưng cũng bó tay hết cách, trời còn chưa sáng, tin Kim vương qua đời đã truyền vào kinh, thiên tử nghe tin tức giận không thôi, chưa đến ba ngày đã chém đầu hơn trăm người.”

Sao lại chém nhiều người như vậy?

Chỉ đơn giản là giận chó đánh mèo, hay là...

Điền Chính Quốc nghiêm túc suy nghĩ, Kim Thái Hanh đột nhiên hỏi y: “Đang nghĩ gì đó?”

Tâm tư bị cắt đứt, Điền Chính Quốc trả lời theo bản năng: “Nghĩ đến ngươi...”

Tin qua đời.

May mà phục hồi tinh thần lại đúng lúc, nửa câu sau Điền Chính Quốc chưa nói ra, Kim Thái Hanh khẽ nhếch mày, rất hứng thú hỏi: “Ồ? Nghĩ đến bản vương cái gì?”

“Có phải là Hầu gia nói.” Kim Thái Hanh nói: “Bản vương làm người hoang đường, tàn nhẫn hung bạo.”

Cái này có gì tốt đâu mà nghĩ, Điền Chính Quốc kỳ quái nhìn hắn: “Vương gia không phải người như thế, sao lại muốn nghĩ như vậy?”

Kim Thái Hanh thờ ơ hỏi: “Ngươi không tin gã?”

Điền Chính Quốc lập tức lắc đầu một cái: “Ta chỉ tin Vương gia.”

Suy nghĩ một chút, y ngẩng đầu lên, chớp mắt mấy lần, khóe môi mềm mại cong cong, đôi mắt cũng cười cong cong: “Giống như lần trước Vương gia tin ta vậy.”

Hết chương 8.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #vui#về