Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 16: Giận Dỗi (1)

Khang's POV 

Lên cấp ba, hầu hết tôi đều gặp lại mấy bọn bạn cũ từ hồi cấp hai, mỗi tội là khác lớp, bố mẹ thấy tôi với thằng Minh báo quá, bàn bạc với nhau tách tôi với nó học riêng, còn mỗi thằng Khôi với mấy thằng khác là học cùng. 

Ánh mặt trời ấm áp ngoài cửa sổ xuyên qua khe cửa, gió thu thổi những phiến lá vàng rụng xuống, thế là, tôi miễn cưỡng bầu bạn với những cơn mơ màng lúc nào không hay. 

Mái dài mềm mại quệt qua cổ tôi ngứa ngứa, tôi khó chịu mở mắt ra xem thằng *** nào lại dám nghịch ngu, con bé sườn mặt trắng nõn, lưng thẳng tắp đang chăm chú ghi bài, tôi chống cằm nheo mắt, nắng chiều muộn buông xuống tràn ngập cả căn phòng, cô ngồi ngược sáng, vài tia nắng chiếu vào sau lưng cô, quấn quanh áo sơ mi của cô, lông mi mềm mại, xinh đẹp rũ xuống. 

Tôi hít sâu vài giây, con bé này xinh theo kiểu sạch sẽ, đơn thuần lại vô hại, rất lâu sau này tôi mới biết rằng, vẻ đẹp thuần khiết đó giống như ánh trăng, không nguy hiểm nhưng day dứt, thường xuyên hành hạ tôi trong suốt những năm tháng trưởng thành. 

Con trai có thể bị thu hút bởi một cô gái nào đó trong tích tắc, đương nhiên cô gái đó phải cực kì xinh đẹp, mà con bé trước mặt tôi thì xinh vãi, tôi lấy chai nước dưới ngăn bàn uống một ngụm lớn, tim đập như trống trong ngực, thế này thì hỏng hết danh dự. 

''Nhìn cái gì, Trần Diệu Anh'' Khôi nháy mắt với tôi, nở cụ cười trêu chọc. 

''Trần Diệu Anh'' Tôi lẩm bẩm 

''......'' Tên cũng đẹp nữa

***

Thứ năm câu lạc bộ họp thành viên mới, tôi khẽ bước lên cầu thang tới phòng họp, bên trong chật kín người, nhìn đâu cũng toàn thấy gái, mùi son phấn, nước hoa nồng nặc khắp phòng. Mấy đứa con gái thấy tôi đi vào thì chợt im bặt, có đứa thì công khai nhìn trực diện, có đứa thì kín đáo liếc mắt. Nhìn quanh chẳng khác nào cái động bàn tơ, toàn nhện cái.

Hình như hôm nay tóc hơi bết !!!

''Bạn cho gái trúng tuyển hơi nhiều đấy nhé''

Minh thấy tôi ngồi xuống thì tiến tới cười khẩy nói nhỏ.

Thằng chó này!

''Không phải mày tuyển à?''

Tự dưng một trận nước hoa nồng đậm từ đâu sộc vào khoang mũi tôi, Ngọc Linh tiến tới tự nhiên ngồi xuống

''Tớ ngồi đây với Khang nhé?''

Rõ ràng lúc phỏng vấn tôi đã cố tình gạch nó ra khỏi danh sách rồi mà, sao nó lại lù lù ở đây được.

Khánh Minh?

''Mày được lắm, thằng chó này'' Tôi nghiến răng

''Này này, bố mày đấm đấy''

Mái tóc dài xoăn sóng xõa ra hai bên, khuôn mặt được trang điểm tinh xảo, đôi mắt híp được kẻ xếch lên của Ngọc Linh làm đầu tôi tự dưng hiện lên khuôn mặt trắng nõn như phấn của ai kia.

''Xinh đấy'' Khánh Minh đá chân tôi nhếch mép

Tôi lấy chân dẵm lên giày của Khánh Minh, thật ra con bé này cũng xinh nhưng không phải gu tôi, con trai như bọn tôi thật ra cũng có gu của riêng mình mà, đéo phải con nào xinh cũng húp hết đâu, thật ra cũng có thằng như thế thật nhưng đéo phải tôi.

Buổi họp kết thúc vẻn vẹn trong khoảng hơn ba mươi phút, loanh quanh cũng chỉ có việc giới thiệu tên tuổi, chọn ban làm nhiệm vụ. Ban kỹ thuật của Khánh Minh đông vãi, nhìn nó vã mồ hôi với mấy đám con gái xung quanh làm mấy anh chị cứ đứng cười mãi. Tôi nhìn nó cũng đỡ cay phần nào. Chụp kèm vài tấm ảnh gửi cho Huệ cũng vui.

Tôi tính đẩy danh sách điểm danh cho Minh mà cứ bị Ngọc Linh làm phiền, dáng vẻ ưỡn ẹo lấy lòng làm tôi khó chịu vãi. 

''Năm nay được chung ban với cậu, thích thật đấy''

''Tớ.... thật ra.... tớ''

Nó vừa nói vừa ngồi lên bàn lắc nhẹ thân người, cái váy ngắn cũn bị kéo lên hở đùi non, cổ áo sơ mi để mở một cúc. Vãi cả *** nó đéo để ý đây là hội trường à? Còn công khai đứng gạ tôi ngay ở đây nữa, mẹ chứ hoảng vãi ***. 

''Tự dưng muốn mời cậu đi ăn tối nhưng lại sợ thành bữa tối của cậu''

''.....''

''Dạo này hình như tao bị viêm gan B nên kiêng ăn thịt chó''

''À à mày nhá, tao chụp tao gửi cho Diệu Anh'' Thằng chó Minh từ đâu nhảy ra trước, giơ máy lên cười lớn, tôi nhíu mày nhìn tư thế ám muội trong bức ảnh của tôi với Ngọc Linh khẽ chửi thề. 

''*** ** xóa ngay'' 

''Đéo đấy''

''À thế thì tao cũng gửi cho Huệ cái này'' 

Điện thoại hiện lên ảnh của thằng Minh với mấy chục đứa con gái trong hội trường, mặt nó biến sắc, tay phải đã giật lấy điện thoại trong tay tôi nhấn nút xóa, tôi cũng lấy điện thoại của nó xóa sạch ảnh. 

Thế quái nào vẫn đến tai của Diệu Anh, tôi cảm giác cô nàng đang thích tôi rồi thì lại gặp đủ thứ chuyện rắc rối. 

''Diệu Anh?'' Tôi nhíu mày nhìn cô, Diệu Anh cứ vậy lạnh lùng rời khỏi lớp không để ý đến tôi

''Sao? Sướng quá nhỉ, nó có thèm care đâu mà làm như thật'' Đức nhìn tôi, hai mắt ti hí dán chặt vào thẻ học sinh của tôi khinh thường, khóe môi treo lên nụ cười nhạt.

''Biến cho bố mày'' Tôi gằn giọng 

Thằng chó này nó mà biết sợ thì đã chẳng phải nó, nó định nhảy lên túm cổ tôi thì thằng Khôi lao đến, tay vỗ vai thằng Đức cười trừ 

''Âý, bớt nóng tí, cô sắp vào lớp rồi mà'' 

Cả tiết toán không thấy Diệu Anh vào, lồng ngực tôi khó chịu khô hanh, tức giận cứ vậy tăng lên ngùn ngụt. 

Tôi rời khỏi lớp, trong lòng lạnh lẽo tối tăm như đáy biển. 

''Sắp thi rồi định lên đây tử tự à?'' Minh đứng đằng sau nói vọng về phía tôi, nó cầm giấy nhớ ghi nguệch ngoạc lên giấy vài thông tin cá nhân của tôi. 

''Mày làm cái gì đấy?'' 

''Trần Hoàng Duy Khang, giới tính nam, 16 tuổi.....'' 

''Đéo cần phải ghi đâu, cả trường này ai mà chẳng biết tao'' Tôi nhảy lên lan can, ngửa đầu đón gió, đầu thu gió mát, hương thơm hoa gạo thoảng bay, không nghe thấy tiếng lá rụng lả tả, chỉ ngửi thấy hương thơm thoang thoảng. 

''Vãi, mày định tự tử thật à? Nhảy xuống đi'' Minh kéo áo tôi giật lại, tôi cười lớn gạt tay nó ra. 

''Lên đây, ở dưới có mái tôn mà'' 

''Nhưng mà cũng sợ vãi'' Minh rụt rè bước lên, dáng ngồi hơi hèn, chân dài thả xuống ngồi im cùng tôi hơn tiếng đồng hồ.

''Sao? Xuống mà dỗ bạn'' 

''Mày thông tin ở đâu mà nhanh thế?''

''Huệ bảo'' 

''....'' Huệ thì chịu rồi!

''Đéo biết nữa, rối vãi ***'' 

Tôi là con một, từ nhỏ lại được bố mẹ nuông chiều, đòi cái gì cũng được bố mẹ đáp ứng, đương nhiên tôi cũng không phải thể loại hư đốn như thằng Đức nhưng cái thói công tử đã ăn sâu vào máu, muốn sửa cũng không phải chuyện gì dễ dàng. 

Tôi cũng có sĩ diện của riêng tôi, dù sao cũng thấy mất mặt vãi ***, Diệu Anh cứ như cơn gió, cầm không được bắt cũng chẳng xong, hôm qua tươi cười ngọt ngào với tôi, hôm sau lại giội cho tôi một gáo nước lạnh, cứ cảm giác sắp được cô thích rồi lại thấy cô đi với thằng *** nào bên trường Vinh. Tôi cũng tự ái bỏ mẹ, ngã xưng trán lên không oán trách gì lên lớp lại bị bơ. 

''Thế mày định tính sao?'' 

''Đéo biết'' 

''Thôi đang nóng, để từ từ rồi giải quyết'' 

Trên sân thượng giữa trưa, ánh nắng hắt loang lổ lên áo sơ mi, lá thu phiếm vàng rụng xuống, thế là, tại sân thượng đầy gió, tôi thả chân xuống, nhắm mắt ậm ừ, có lẽ tôi nên cần thời gian suy nghĩ thêm. Tính tình tôi cũng nóng nảy, không kiểm soát được tính khí của chính mình, sợ lúc nóng giận làm tổn thương cô. 


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com