Mười Bốn
"Đôi khi, con đường duy nhất để cứu lấy một người là can đảm bước về phía họ, dù biết rằng chính sự hiện diện của mình có thể làm họ tổn thương. Bởi vì trong thế giới đầy bóng tối này, sự cô đơn mới là thứ giết người nhanh nhất."
------
Sau khi phát hiện sự thật kinh hoàng, Sử Khánh Chi rơi vào trạng thái giằng xé khủng khiếp. Cô tránh mặt Tô Hi Giang một cách có chủ ý, viện đủ lý do từ công việc gia tộc đến những chuyến đi đột xuất. Mỗi lần nhìn thấy Tô Hi Giang từ xa, trái tim cô như bị ai bóp nghẹt. Ánh mắt ngày càng vô hồn của cô gái ấy là lời cáo trạng rõ ràng nhất cho tội lỗi của cô.
Tô Hi Giang nhanh chóng nhận ra sự thay đổi này. Sự lạnh nhạt đột ngột của Sử Khánh Chi khiến cô bối rối và đau khổ. Những tiến triển tốt đẹp trong mối quan hệ của họ dường như tan biến chỉ sau một đêm. Cô cố gắng tìm cách tiếp cận, nhưng mỗi lần như vậy, Sử Khánh Chi lại tìm cớ rời đi, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào cô.
"Chị Khánh Chi có vẻ bận rộn gần đây," Tô Hi Giang thử hỏi Sử Dạ trong một buổi chiều cô đơn.
Sử Dạ nhìn cô với ánh mắt phức tạp. "Chị ấy đang tránh mặt chị." Cậu nói thẳng. "Nhưng không phải vì ghét bỏ chị. Ngược lại, có lẽ là vì quá... quan tâm."
Lời nói của Sử Dạ càng khiến Tô Hi Giang thêm bối rối. Làm sao sự quan tâm lại thể hiện bằng cách xa lánh?
Trong khi đó, Sử Khánh Chi dành cả ngày lẫn đêm trong thư viện, lục lọi mọi tài liệu cổ về "Minh Âm Thể" và "Âm Dương Nhãn". Cô cần tìm một cách để đảo ngược quá trình, hoặc ít nhất là ngăn chặn việc cô tiếp tục hút cạn sức sống của Tô Hi Giang. Nhưng mọi ghi chép đều chỉ ra một kết cục bi thảm: một khi quá trình đã bắt đầu, nó sẽ không thể dừng lại cho đến khi một trong hai người hoàn toàn kiệt quệ.
Bế tắc, cô tìm đến nơi duy nhất có thể có câu trả lời - căn phòng cấm.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Sử Khánh Chi đứng trước cánh cửa gỗ sồi nặng nề. Chiếc khóa cổ bằng đồng xanh lạnh lẽo dưới tay cô. Cô biết, bên trong đó không chỉ chứa đựng bí mật về cái chết của Hà Thanh Vân, mà có lẽ còn là manh mối về nguồn gốc thực sự của chính cô và Tô Hi Giang.
"Cháu nghĩ trong đó có câu trả lời sao?"
Giọng nói lạnh lùng của Sử Phong vang lên từ cuối hành lang. Hắn bước ra từ bóng tối, khuôn mặt lộ rõ vẻ hài lòng khi thấy Sử Khánh Chi đang ở trong trạng thái tuyệt vọng.
"Cháu phải làm gì đó," Sử Khánh Chi nói, giọng đầy kiệt sức.
"Đơn giản thôi." Sử Phong tiến lại gần. "Chấp nhận số phận của mình. Sử dụng sức mạnh mà 'Minh Âm Thể' mang lại để củng cố quyền lực cho gia tộc. Đó là trách nhiệm của cháu."
"Và để Tô Hi Giang chết?" Sử Khánh Chi quay lại, ánh mắt bừng lên ngọn lửa phẫn nộ.
Sử Phong cười nhẹ. "Cô ta chỉ là một công cụ. Và công cụ thì có thể thay thế được."
Trong lúc hai người đang đối chất, Tô Hi Giang đã lén theo dõi từ xa. Cô nghe được từng lời của Sử Phong. "Sử dụng sức mạnh mà 'Minh Âm Thể' mang lại" - câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu cô. Cô chợt hiểu ra lý do thực sự khiến Sử Khánh Chi tránh mặt mình. Không phải vì ghét bỏ, mà vì sợ làm hại cô.
Nhưng thay vì cảm thấy sợ hãi, Tô Hi Giang lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Cuối cùng cô cũng hiểu được sự giằng xé trong ánh mắt Sử Khánh Chi. Và điều đó khiến cô thêm quyết tâm - cô sẽ không để Sử Khánh Chi phải một mình gánh vác gánh nặng này.
Khi Sử Phong rời đi, Tô Hi Giang bước ra từ bóng tối.
"Em biết rồi," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định.
Sử Khánh Chi giật mình quay lại, khuôn mặt biến sắc. "Em... em biết gì?"
"Em biết tại sao chị tránh mặt em." Tô Hi Giang bước lại gần. "Và em muốn nói với chị rằng, em không sợ."
Sử Khánh Chi lùi lại một bước. "Không! Em không hiểu. Mỗi lần chị ở gần em, chị đang..."
"Chị đang giết em." Tô Hi Giang hoàn thành câu nói. "Nhưng nếu xa chị, ai sẽ bảo vệ em khỏi Sử Phong? Ai sẽ giải cứu chúng ta khỏi vòng xoáy định mệnh này?"
Hai người phụ nữ nhìn nhau trong ánh trăng, giữa hành lang tối tăm đầy bí ẩn. Trong khoảnh khắc đó, Sử Khánh Chi hiểu rằng cô không thể một mình gánh vác tất cả. Và Tô Hi Giang cũng hiểu rằng, cô không còn muốn làm một nạn nhân thụ động nữa.
"Chúng ta cần biết sự thật," Tô Hi Giang nói, chỉ về phía căn phòng cấm. "Và sự thật có lẽ nằm ở trong đó."
Sử Khánh Chi nhìn cô, rồi nhìn chiếc khóa trên cửa. Cuối cùng, cô gật đầu. Cô biết, một khi bước qua cánh cửa này, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi. Nhưng có lẽ, đó là cách duy nhất để phá vỡ vòng lặp định mệnh đã trói buộc gia tộc cô qua nhiều thế hệ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com