Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Quang Anh về đến nhà cũng đã gần 5 giờ chiều. Ở cửa ra vào ngoài giày của Thanh An còn có một đôi khác, và anh chắc chắn đó là thằng nhóc Trung Hiếu chứ chẳng thể là ai khác, vì vốn nhà của Quang Anh rất ít ai lui đến.

Anh không mấy quan tâm, đi ngang nơi cả hai người kia đang cùng chơi game tiến về phòng của mình, quăng cái cặp lên ghế sofa cũ gần đó, anh với lấy cái khăn tắm ở trên bàn và tiến về phía phòng tắm.

Quang Anh tắm không lâu vì trời bây giờ đã trở lạnh nhiều, anh lại cực kỳ thiếu kiên nhẫn khi đợi nước nóng, anh rời khỏi nhà tắm với lấy khăn choàng tắm được cố định bằng dây chun quấn quanh phần eo.

Tiến đến bàn làm việc, phòng của Quang Anh có nhiều sách vì anh yêu thích sáng tác nên anh phải đọc một số quyển sách cần thiết cho anh. Lấy bao thuốc từ chiếc áo khoác được vắt lên thành ghế lúc nãy, Quang Anh châm lửa và đưa lên miệng rít lấy một hơi.

Anh hoàn toàn không hề biết đây là hành động tự nhiên của bản thân, cứ như rằng chính anh đang không thể điều khiển anh. Tới khi nhận ra bản thân từ khi nào đã châm điếu thuốc và hút nó, Quang Anh lại cảm thấy thất vọng về bản thân, lẽ ra anh nên bỏ nó từ sớm hơn trước khi nó tệ như bây giờ.

Không ổn rồi.

Thở dài đầy chán nản, anh gạt đi điếu thuốc chỉ vừa hút được một ít vào cái gạt tàn. Bước đến phía cái tủ, với tay lấy đại một cái sweater dài tay màu đen, quần jeans rách gối, vào trong thay chúng sau đó trở lại với lấy cái áo khoác vẫn được đặt ở thành ghế mặc vào, Quang Anh ra ngoài.

Bước ra ngoài nhà, hai nhóc Thanh An và Trung Hiếu vẫn đang còn chơi cái game mà chúng vẫn thường chơi mỗi khi Hiếu đến. Anh không nói tiếng nào, mang đôi giày thể thao quen thuộc rồi rời khỏi nhà.

Quang Anh không biết bản thân muốn đi đâu, nhưng anh đã đi đến một cửa hàng tiện lợi trong vô thức, anh mua vài gói bánh và một cốc đen đá, thức uống anh yêu thích.

Lúc này, Quang Anh đi đến công viên ở phía trước cách cửa hàng anh vừa rời khỏi không xa, anh đến đó và ngồi ở hàng ghế đá gần cổng ra vào.

Ở đây có khá nhiều người mặc dù là ngày thường trong tuần, nhưng đa số là trẻ con.

Quang Anh nhìn chúng, chợt nhớ lại bản thân khi xưa vẫn cùng Thanh An vui đùa như thế, vô tư thoải mái và luôn nở nụ cười nhưng từ sau hôm đó, thật khó để tìm lại cậu bé Quang Anh luôn nở nụ cười đáng yêu của mình.

Anh đã ngồi đó trầm tư suy nghĩ không biết bao lâu, chỉ biết khi anh rời khỏi đó trời đã sập tối.

Quang Anh muốn đến một quán cafe nào đó trước khi về nhà vì hôm nay không có ca làm của anh.

Anh đến một quán cafe nhỏ gần trạm xe bus, bước vào liền được chào đón nhiệt tình bằng cái cúi đầu nhưng anh chẳng mấy quan tâm, tiến đến chỗ ngồi trong góc mà ngồi xuống.

Hôm nay anh ra ngoài đã không đem theo điện thoại, Thanh An ở nhà gọi cho anh mấy lần mới biết điện thoại Quang Anh ở trong phòng, sau đó cậu gọi cho Đức Duy, không biết tại sao nhưng Thanh An lại nghĩ có lẽ Duy sẽ biết.

"Duy à, anh Quang Anh có ở chỗ cậu chứ?"

"Ô, anh ấy vừa đến chỗ tớ làm"

"Vậy được rồi"

Đức Duy cúp máy trước, đánh mắt về phía có chàng trai không cao không thấp ngồi ở góc nhỏ của quán.

Đức Duy tiến đến phía đó nâng giọng với vị trí một nhân viên phục vụ hỏi.

"Anh muốn dùng gì ạ?"

Quang Anh lúc này nhận ra giọng nói có phần quen thuộc, ngước mắt lên liền bắt gặp vẻ mặt tươi cười đáng yêu của người nhỏ hơn.

"À, một đen đá"

"Anh đợi em một lát nhé"

Duy quay đi, lúc này tâm trí anh lại bị đánh bại bởi nụ cười của cậu nhóc ấy, thật đáng yêu và... cũng quyến rũ nữa.

Đức Duy quay trở lại với cái khay có một cốc cafe kèm một tờ note màu vàng, đặt ly cafe lên bàn sau đó mới lấy tờ note đưa vào tay người lớn hơn, sau đó liền nhanh chân chạy trở về quầy pha chế.

Quang Anh khó hiểu nhìn vào tờ giấy.

'Quang Anh đừng hút thuốc nữa nhé!'

Vậy là thằng nhóc Thanh An kia đã nói cho em ấy biết về việc anh hút thuốc? Em ấy nói như vậy nghĩa là quan tâm hay không muốn anh hút thuốc ở nơi làm việc của em ấy đây?

Quang Anh ngưng suy nghĩ, ngồi đó cùng ly cafe của mình đến khi trời đã tối mịt.

Quang Anh đến quầy và thanh toán, và người ở quầy là Đức Duy.

"Ngày mai đến khoa sáng tác gặp anh."

Quang Anh nói và rời đi sau khi thanh toán.

Bỏ lại một Đức Duy đầy khó hiểu.

________

Khi Quang Anh về đến nhà, thằng nhóc Trung Hiếu vẫn ở đây và cả hai đang dùng bữa tối.

"Vào ăn luôn đi anh."

Thanh An nói, rời ghế ăn để lấy chén đũa cho người anh lớn hơn.

Khi cả ba đã bắt đầu tiếp tục bữa ăn, ở bàn ăn chỉ có tiếng nói chuyện của hai đứa nhóc còn lại Quang Anh hoàn toàn im lặng.

Lúc này Thanh An đột nhiên lên tiếng, làm Quang Anh một phen có hơi ngạc nhiên.

"Anh, anh thích Đức Duy hả?"

Quang Anh không trả lời ngay chỉ nhún vai một cái sau đó nói.

"Ừm, mày có ý kiến?"

"ohhh Đức Duy là cậu bạn sexy của An An đó hả"

Thằng nhóc Trung Hiếu lên tiếng liền nhận ngay ánh mắt liếc xéo của người được gọi là An An.

"Nhưng Đức Duy rất ghét thuốc lá đó anh, hãy nghĩ đi sẽ ra sao nếu anh hôn cậu ấy trong khi miệng anh toàn mùi thuốc"

Thanh An nói, và khoé miệng có hơi vương lên như nở một nụ cười.

"Anh sẽ bỏ thuốc từ bây giờ."

Nói xong, Quang Anh rời khỏi bàn ăn với lý do rằng anh đã no vì lúc nãy có ăn bên ngoài.

Quang Anh về phòng của mình suy nghĩ.

Anh là gã trai trẻ nghiện thuốc lá.

Còn Đức Duy lại là cậu nhóc ghét thuốc lá.

Và anh thì thích cậu ấy.

Trong phổi có khói thuốc và trong tim có em.

Anh nên từ bỏ thuốc lá thôi.

Tình yêu thật sự có sức mạnh tác động con người thật lớn, trước đây cho dù nhóc Thanh An có thuyết phục anh bỏ thuốc lá đến chừng nào đi nữa thì anh cũng chỉ gật đầu qua loa vì hút thuốc đã thành thói quen của anh.

Nhưng bây giờ, Nguyễn Quang Anh vì một cậu nhóc đáng yêu nọ đem lòng yêu thích sau đó biết người ta ghét mùi thuốc lá liền bỏ chúng đi.

Nhưng bỏ chúng thật sự rất khó, và tất nhiên là Quang Anh đã ra sẵn kế hoạch A,B,C,... trong đầu của mình về việc bỏ thuốc.



____________

Lời của au gốc: kể từ chap sau sẽ xuất hiện quý ông Nguyễn Quang Anh sến súa và ngọt ngào.

Nari:
hơ hơ hơ, toii là thấy Quang Anh simp lỏ lắm rồi nhé=))) định dụ con nhà ngừi ta à?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com