Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

cam dong.,.

câu truyện 1:

Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu

chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét

lớn: "Tôi ghét người". Từ khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu

hoảng hốt quay về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu

được từ trong rừng lại có người ghét cậu.

Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Giờ thì con hãy

hét thật to: "Tôi yêu người". Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng

lại: "Tôi yêu người". Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: "Con ơi,

đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận

điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù

ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con

câu truyện thứ 2

Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể

hả con?"

Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người

nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất

nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục

suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."

Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi

mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học

được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn

nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."

Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ

chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của

mẹ."

Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì

thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng

đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm

đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối.

Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.

Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố

khóc như tôi.

Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời

chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ

nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.

Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ,

phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."

Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"

Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa

vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc

sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để

mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."

Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải

là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác

câu truyện thứ 3

Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.

Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên

bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề

ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo

lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi

mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.

Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp

tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu

hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được

mẹ mình nói chuyện với cô giáo.

"Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.

Người mẹ trả lời, "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên.

Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là

tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống

người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng

thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con

tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không

chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều

mình đã làm."

Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng

tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành

cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.

câu truyện thứ 4:

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như

sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông.

Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác

phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của

các họa sỹ nổi tiếng.

Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền

lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của

mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.

Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như

mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu

chuyện xảy ra...

Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã

mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là

khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con

mình.

Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng

con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người.

Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta

báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến

trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về

từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu

vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.

Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể

hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở

trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai

tay cầm một bọc lớn.

Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con

bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết

đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu

được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không

phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng

cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."

Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn

treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước

mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có

được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."

Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài

năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất

xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm

nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi

bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và

những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác

phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên

và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu

tiên sẽ là bức chân dung này..."

Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta

không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"

Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"

Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"

Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"

Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"

Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá

cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán

với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là

hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và

tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý

không?"

Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!"

Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt

đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến.

Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta

sẽ dừng tại đây!"

Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ

các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi

bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây,

NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC

BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!"

HÃY THẮP LÊN MỘT QUE DIÊM

Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn giả nồi tiếng -

ông John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang

diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói :

- Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận

động này.

Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller

nói tiếp:

- Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm

đang cháy thì hãy hô to "Đã thấy!".

Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!".

Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích:

- Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm cũng sẽ

chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.

Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang

lên :

- Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên !

Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.

Ông John Keller kết luận :

- Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến

tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình

thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi

trường sống vắng bóng của chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống

chung không tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi

con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ

nhau, áp bức bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.

Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những hành

động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương

xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que

diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những

hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua tan bóng tối của những

đau khổ và cái ác

HẠNH PHÚC VÔ BIÊN

Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung 1 phòng tại bệnh viện.

Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày 1 tiếng để thông phổi. Giường ông

ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng, người kia phải nằm suốt ngày.

Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa

công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.

Mỗi chiều khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian

để tả cho người bạn cùng phòng nghe những gì ông thấy được ngòai cửa

sổ. người kia, mỗi chiều lại chờ đợiđược sống traong cái khỏanh khắc 1

tiếng đó-cái thời gian mà thế giớ của người đó mở ra sống động bởi những

họat động và màu sắc bên ngòai.

Cửa sổ nhìn ra 1 công viên với 1 cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn

trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình

nhân tay trong tay nhau đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những

cây cổ thụ sum suê tỏa bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành

phố ẩn hiện.

Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia

có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình 1 bức tranh sống động.

1 chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả 1 đòab diễu hành đi ngang qua.

Du' ko nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong

tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.

Ngày và đêm trôi dần....

1 sáng, khi mang nước đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông

bên cửa sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến

mang ông đi. 1 ngày kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến

bên cạnh cửa sổ. Cô y ta đồng ý để ông được yên tĩnh 1 mình. Chậm chạp

gắng sức, ông nhổm dậy bằng 2 cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngòai.

Oâng căng thẳng nhìn ra cửa sổ.Đối diện ông chỉ là 1 bức tường xám xịt.

Oâng hỏi cô y tá điều gì khiến người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã

mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô y tá cho biết rằng

người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta cũng ko thấy được bức tường

nữa. Cô nói : "Nhưng ông ta muốn khuyến khích ông can đảm lên".

Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất

chấp hòan cảnh riêng của mình. Nỗi khổ được chia sẻ sẽ vơi nửa, nhưng

hạnh phúc được chia sẻ sẽ nhân đôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #lee