Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

7

Hoàn Mỹ không muốn Ánh Nhật chịu cực khổ thêm nữa.Không muốn những người khác hành hạ nàng như mợ cả nên đã thẳng thắn thưa chuyện với cha mẹ mình.

- Ờm...như cha mẹ cũng biết,con từ nhỏ đã quen có sự hầu hạ của Ánh Nhật.Nay con đi Pháp về,con mong cha đồng ý cho Ánh Nhật làm người hầu thân cận bên con được không?

- Ý con là con Ánh Nhật chỉ hầu hạ mình con?
Bà Hội đồng thắc mắc.

- Dạ đúng rồi,được không ạ?
Hoàn Mỹ dù biết cha mẹ thương mình nhưng dù sao đối với chuyện này cô vẫn sợ.Hai người nhìn nhau rồi suy nghĩ.

Ông Hội đồng lên tiếng.
- Được rồi,dù gì con Ánh Nhật vào cái nhà này từ nhỏ.Hai đứa quấn quýt với nhau,nó cũng quen hầu hạ con rồi.Tại con đi nên nó không có ai để hầu.Nay con về rồi,nó hầu hạ con tiếp tục cũng là lẽ đương nhiên.

Hoàn Mỹ vui mừng vô cùng, đến độ lộ ra cả khuôn mặt.
- Thiệt hả cha?Được vậy thì tốt quá.

- Nhưng với điều kiện!!
- Dạ?Điều kiện gì cha?Cha nói đi con nghe.
Giờ có cho Hoàn Mỹ trăm ngàn điều kiện cô cũng bằng lòng.

- Cái xưởng lúa gạo cha giao lại cho con,co liệu mà lo quản cho tốt.Con biết rồi đó,thằng cả thì làm được việc nhưng chủ quan quá nên có chút không chu toàn.Thằng hai thì ăn chơi lêu lổng.Chỉ có con là cha yên tâm nhất,tánh tình con từ nhỏ kĩ lưỡng giỏi giang.
Ông Hội đồng nói.

- Dạ,chuyện nhỏ.Chỉ cần Ánh Nhật,cha kêu con làm gì cũng được.Cha mẹ cũng thừa biết con coi Ánh Nhật thân thích hơn là người ở mà.

- Được rồi,mẹ hiểu mà.Nên lúc con đi,nó ở đây mẹ đâu có bạc đãi nó.
Bà Hội đồng chỉ nghĩ đơn giản Hoàn Mỹ và Ánh Nhật chơi với nhau từ nhỏ,cũng giống như chị em mà thôi.

- Dạ.Nếu vậy...cha cho con đem theo Ánh Nhật luôn được không?
Hoàn Mỹ hứng khởi nói.

- Con muốn sai cũng được.Con là cô ba được cưng nhất nhà này mà.
Hoàn Mỹ vui mừng đến độ đứng dậy,chạy qua chỗ ông Hội đồng ôm chầm lấy cha mình.

Nhưng phía sau cửa rèm,cậu cả đã nghe hết tất cả.Cái xưởng gạo mà Ông Hội đồng giao cho Hoàn Mỹ nay đều thuộc quyền quản lý của anh.Anh ta trước nay luôn quản lý hầu hết công việc của gia đình.Vậy mà kể từ ngày Hoàn Mỹ về thì không còn nữa.Cậu cả có chút ghen tức,nghe xong lền hằn học bỏ đi.

.

Thế là từ đó về sau Ánh Nhật cũng bớt làm những việc nặng nhọc hơn.Đa phần thời gian đều đi cạch Hoàn Mỹ.Nàng cũng mặc những bộ đồ mới hơn,không còn bần hèn như trước.

Hoàn Mỹ thì sau khi về đây cỡ 1 tuần thì cũng đã quen với không khí nơi đây.Cô bỏ cao gót mang guốc gỗ,bỏ đầm hoa mang bà ba!!Cô ra dáng một bà chủ vô cùng.

Dáng đi thướt tha trong bộ bà ba da bóng với vòng ngọc trai đeo trên người.Tay cầm phe phẩy cây quạt nhỏ.

Hai người cùng nhau đi dạo chợ.Ánh Nhật đi ở sau che dù tránh nắng cho Hoàn Mỹ nhưng khác với những người ở khác.Nàng được phép đi ngang hàng với Hoàn Mỹ.Cô đi vào chợ ai nấy nhìn cũng lác mắt với vẻ đẹp kiều diễm của cô.Trai làng mắt chữ o mồm chữ a mà nhìn.

- Em nhìn xem,biết bao trai làng nhìn tôi là đổ.Còn em...được tôi cưng như trứng hứng như hoa mà suốt ngày ngày cứ từ chối giỏi.

- Dạ,em đâu dám từ chối cô ba!!Nhưng mà trai làng yêu là yêu nhan sắc bề ngoài của cô thôi.Còn em thì khác mà.
Ánh Nhật đi rón rén nói.

Hoàn Mỹ dừng lại khiến Ánh Nhật cũng dừng theo,cô đưa cây quạt đặt dưới cằm nàng đưa lên.
- Từ rày về sau em là người bên cạnh tôi,chẳng ai dám đụng tới em cả.Nên đi đâu nhìn ai,đừng có mà cuối mặt nữa nghe chưa?

Ánh Nhật gật đầu,Hoàn Mỹ nói khẽ vào tai nàng:
- Nếu còn cuối đầu một lần nữa...tôi sẽ phạt em đó!!

Ánh Nhật nghe xong đỏ mặt,nàng ngại ngùng nhìn xung quanh.Rồi đánh vào vai Hoàn Mỹ.
- Cô ba...cô nói gì vậy chứ.

- Có gì đâu,tôi nói thế thôi mà.Do em suy nghĩ nhiều đó thôi.Che cho cẩn thận coi chừng nắng em đó.

Cô đẩy hướng cây dù về phào nàng.
- Giờ đi tới chỗ tiệm may đồ của bà Lụa!!

- Ủa chi vậy cô ba?

- Tới đi rồi biết.
Cả hai đi tiếp,tới một tiệm may quần áo.

Cô đi vào rồi hỏi chủ tiệm.
- Mấy bộ áo dài với bà ba tôi dặn bà may,bà làm xong chưa?

- Dạ rồi,cô ba ngồi đợi chút xíu.Tôi lấy ra ngay.
Bà chủ tiệm chạy vào trong lấy đồ ra.

- Cô ba,cô mua đồ cho ai vậy,đừng nói là cho em nha.
Cô chỉ cười chứ không đáp.Đồ được đem ra,được gói rất cẩn thận.

- Đồ đây cô ba,vải cô lựa toàn loại xịn,tôi may cẩn thận lắm đó đa.

- Được rồi,tiền của bà đây.
Hoàn Mỹ lôi ra một cọc tiền.

- Trời đất ơi,cảm ơn cô ba.Cô ba hào phóng quá,bữa sau ghé tiệm tôi nữa nha.

- Được,tôi đi trước.

- Cô ba đi thong thả.

- Nè,cầm đi.Của em đó.Đưa dù tôi cầm cho.

- Trời ơi,đồ cô ba mua cho em hồi mới về em còn chưa mặc hết.Sao giờ lại mua nữa,tốn tiền lắm....
Ánh Nhật nhăn mặt.

- Tốn tiền?Em quên tôi là ai à?Tôi là cô ba nhà Hội đồng Khương đó.Tiền là thứ tôi không thiếu.Còn em,đồ mặc như thế đã kêu nhiều rồi.
Hoàn Mỹ cầm lấy cây dù.

Ánh Nhật đành cầm lấy túi đồ.
- Lần này thôi đó nha,cô còn tặng nữa là em giận cô ba luôn đó.

- Ừm,nhưng mà...nhận đồ của tôi rồi.Tối nay qua phòng tôi ngủ nha.

- Trời đất,cô ba!!Giữa đường giữa xá như vậy ai nghe lại hiểu nhầm thì em chết.

- Tôi có gan nói thì có gan bảo đảm em không bị sao,em sợ gì chứ.Em trả lời câu hỏi tôi trước đã.
Hoàn Mỹ cười khẩy nói.

- Em...thôi!Em ngủ dưới nhà dưới quen rồi.Tự nhiên ngủ chung phòng với cô ba.Kì lắm
Ánh Nhật liên tục lắc đầu.

- Tôi có làm gì đâu chứ.Tôi chỉ muốn gần gũi em thôi mà.Đi nhaa.

- Dạ,thôi được rồi.Để tối em làm xong công việc rồi qua phòng cô.

- Công việc gì?Tôi đâu có giao công việc gì cho em.Giờ nào ngủ là phải qua,không được cãi.
Hoàn Mỹ kiên quyết nói

- Dạ dạ,em biết rồi.

- Ừm ngoan,như vậy tôi mới thương!!Giờ ghé qua xưởng gạo mới được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com