ch.0. plot sum.
Plot from: BenzylAxetate
Jiaoqiu là một sinh viên khiếm thị vượt khó còn Moze là sát nhân hàng loạt, tuy được truy nã gắt gao nhưng danh tính hiện vẫn là một ẩn số. Đó là vào một ngày âm u nọ, khi Jiaoqiu cùng đi thực tập với bạn bè và giáo viên tại nơi rừng cây bạt ngàn và có hơi hoang vắng. Jiaoqiu và nhóm anh ta được phân công đi khá xa nơi tập kết, vì không muốn làm phiền và trở thành gánh nặng cho thành viên nhóm, Jiaoqiu đã tự ý tách bản thân khi mọi người không để ý và mon theo con đường mà bản năng mình mách bảo (với suy nghĩ rằng anh sẽ không đi quá xa). Tuy nhiên số phận không dễ dàng đến vậy, trong lúc di chuyển thì Jiaoqiu vấp phải nhánh rễ lớn và lập tức ngã nhào xuống một con đồi nhỏ, khiến anh bị bong gân và không thể di chuyển, đồng thời Jiaoqiu cũng bị mất đi gậy chỉ đường. Anh gần như muốn khóc nấc lên vì không biết phải xoay sở như thế nào thì gã sát nhân truy nã - Moze xuất hiện, Moze tiến đến gần và quyết định giúp anh. Jiaoqiu khi cảm thấy tay ai đó đặt lên chân mình thì nhẹ nhõm không tả, anh liền lật đật hỏi người kia có phải thành viên nhóm hay giáo viên không và cảm ơn rối rít. Nhưng Moze chẳng trả lời hay thậm chí quan tâm đến câu hỏi của Jiaoqiu, gã sát nhân chỉ lẳng lặng ngắm nghía khuôn mặt lấm lem bùn đất kia. Được một lúc, Moze cõng Jiaoqiu lên để trở về "nhà" của mình. Ở sau lưng Moze, Jiaoqiu ngửi rõ mùi máu tanh nhưng anh lại không trả lời hay nói năng gì, anh chỉ nhẹ nhàng gật đầu và để tên sát nhân cõng anh đi, Jiaoqiu đơn giản nghĩ rằng mình sắp được trở về nơi tập kết để nghỉ ngơi và người đang cõng mình chẳng phải tên sát nhân nào cả. Cổ họng Jiaoqiu bất ngờ nghẹn cứng khi anh cảm nhận rõ rệt mùi mốc, mùi tanh tưởi. Sự bí bách của căn phòng khiến Jiaoqiu đổ mồ hôi lạnh, bụng anh quặn lại và anh liên tiếp đặt câu hỏi cho Moze trong hoảng loạn, nhưng cuối cùng, chẳng có câu trả lời nào đáp lại cả. Moze lưỡng lự bỏ dao xuống và thay vào đó, gã sát nhân đưa tay ra và chạm vào má Jiaoqiu, hơi ấm xa lạ đã khiến Jiaoqiu bớt hoảng loạn đi và anh từ từ áp chặt má mình vào lòng bàn tay thô ráp kia. Trông thấy đôi mắt mấp máy mở của Jiaoqiu còn hơi vấn lệ, tim gã sát nhân đã trượt một nhịp.
_________________________
Cảm ơn bạn BenzylAcetate đã gửi plot về blog để Rùa triển!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com