Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

🍏

"bé giận anh rồi à.."

"thỏ ơi đừng giận anh nữa mà.."

kim mingyu đã đứng cả tiếng đồng hồ rồi. trong suốt quá trình lee seokmin đứng nấu ăn, hắn cứ đứng đằng sau ôm lấy em nài nỉ, hết chui vào hõm cổ em dụi dụi rồi chuyển sang hôn má chắc phải đến hơn chục cái. seokmin vẫn để mặc hắn làm càn, bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, có vẻ là thỏ nhỏ giận thật rồi.

chả là hôm qua kim mingyu có một cuộc hẹn đi ăn với đối tác, đi làm từ sáng tới chiều, tới tối lại chẳng về nhà mà chẳng nói em một tiếng. bé con ở nhà lo lắm, gọi cho hắn phải chục cuộc nhưng chả có phản hồi. cứ đứng ngồi không yên thôi, em chỉ sợ hắn bị làm sao liền ngồi đợi tới tận đêm muộn.

ừ thì đúng là hắn có về, nhưng mà với bộ dạng gì đây? say khướt. không phân biệt nổi trắng đen đâu nữa, về tới nhà chả nói chả rằng lao vào thân mật với bé con mặc dù em ra sức chống cự. hắn đang say mà, không quan tâm tới bước dạo đầu mà cứ thế đâm vào luôn. hại em đau đến ứa nước mắt, mãi không theo kịp nổi tốc độ của hắn. đêm đó chú thỏ đáng thương bị làm tới ngất lên ngất xuống, khắp người là dấu tích do hắn để lại, mặt đỏ bừng giàn giụa nước mắt, bên dưới căng trướng, chảy nhày nhụa chất màu trắng đục.

seokmin tức lắm, tức chứ. mất công em đợi hắn cả ngày, lo lắng cho hắn bị làm sao mà quên ăn quên ngủ. vậy mà về tới nhà không thèm giải thích một câu mà hành em tới mức đi lại cũng khó khăn. thật là muốn đấm cho mấy phát mà huhu.

tới sáng bé con không thèm nhìn mặt hắn mà đi thẳng xuống bếp luôn, đã thế em chả thèm quan tâm tới hắn nữa. đồ đáng ghét, đồ vô lương tâm, đồ vô sỉ, đáng ghét đáng ghét đáng ghét.

"mimi à.." mingyu trưng bộ mặt đáng thương để lấy lòng em, chỉ tiếc là đến nhìn seokmin còn chẳng muốn.

bất quá, giờ phải đung sang biện phép thứ hai, chủ động không được thì phải bị động thôi. kim mingyu lấy tay đẩy đầu em ra đằng sau rồi cứ thế cúi xuống hôn. hắn cố tình đưa lưỡi vào trong em càn quấy, mặc cho em một mực giãy giụa muốn dứt ra, nhưng chỉ trách là hắn quá khoẻ.

seokmin bị cưỡng hôn tới mặt mày đỏ lựng hết cả lên mắt nhắm tịt. khắp căn bếp giờ chỉ còn tiếng nhóp nhép ái muội, nghe mà không khỏi cảm thấy xấu hổ.

"anh.. mau buông ra! hức.."

em vùng vằng thoát ra khỏi nụ hôn của hắn, không quen để lại một sợi chỉ trắng, khoé mắt seokmin bấy giờ đã ngập nước, trong veo. ấm a ấm ức vạch tội anh người yêu.

"anh mau cút ra! kim mingyu đáng ghét, cả ngày một tin nhắn không có, gọi thì thuê bao. tôi thì ngồi lo cho anh đến cả quên ăn quên ngủ, anh thì hay lắm, ăn uống no nê ở ngoài rồi về nhà không một câu giải thích cứ thế hành tôi không ra hình thù gì. uổng công tôi lo cho anh. cút đi, đồ đáng ghét, đồ vô lương tâm, đồ vô sỉ, đồ tồi.."

lee seokmin khóc rồi, trừng mắt nhìn hắn ngây người ra một lúc. lúc sau lại thấy hắn tay giơ lên lau hết nước mắt của em, nhẹ nhàng hôn lên mắt, hôn lên mũi, hôn trán rồi lại hôn sang dôi môi nhỏ xinh nãy giờ trách móc hắn. là bé con lo cho hắn, đáng yêu chết mất. kim mingyu cười mỉm, ôm lấy chú thỏ đang xù lông trong lòng rồi nhẹ nhàng dỗ dành.

"anh xin lỗi bé mà, anh biết lỗi rồi. em đừng khóc nữa nhé? khóc nhiều sẽ sưng mắt đấy."

"thật ra không phải là anh không gọi cho em, là tại cứ liên tục phải đi tiếp khách rồi chạy qua chạy lại họp hành miết, ăn tối với đối tác thật sự anh được báo tin rất trễ. anh sắp xếp xong chuẩn bị về với bé rồi mới nhận được tin, nên đành phải đi.. bình thường anh uống rượu không say tới mức này đâu, nhưng có vẻ anh uống hơi nhiều. với cả nhìn mimi khóc anh thật sự không kiềm chế được, làm em đau, anh đáng chết." hắn dụi dụi vào người em.

"..."

"anh xin lỗi vì chỉ mải mê với công việc mà quên mất bé cũng cần được quan tâm, bé nói đúng, anh là đồ tồi, đồ vô lương tâm. em muốn làm gì anh cũng được, nhưng đừng giận anh, đừng khóc nhé, anh xót lắm"

"anh có nhớ em mà.. thật sự chỉ muốn về nhà với em thôi.."

"mimi tha lỗi cho anh được không?"

"..."

seokmin nhìn hắn trưng bộ mặt uỷ khuất đáng thương thì có chút mềm lòng, thỏ nhỏ rất dễ giận nhưng rất dễ quên. huống chi anh còn dỗ ngọt như này thì chỉ có đố đứ đừ đừ chứ giận sao nổi.

"anh.. chỉ giỏi rót mật vào tai..".

"bé hết giận anh rồi đúng không?" kim mingyu cười hè hè ngước mặt lên nhìn thỏ nhỏ, hôn chụt chụt khắp mặt em. seokmin nhắm tịt mắt lại, đúng là chỉ có hắn mới biết được cách dỗ con thỏ này.

"kim mingyu thôi mau, mau ra ăn sáng"

"dạ bé"

end.

trong khi đợi fic khác lên kệ thì ra chap final này cũng được keke. vậy là kết thúc series candy crush rồi nè, cảm ơn các bạn độc giả đã ghé và ủng hộ con fic nhỏ nhoi này của sốp. mong mọi người sẽ ủng hộ cho những fic sắp tới của mình nhó.
saranghae 🫶🏻🫶🏻

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com