005
Đàm Thảo Linh thấy anh đọc sách mà không nhìn mình, có chút không cam lòng, "Cậu đang xem cái gì, là nhạc phổ sao? Xem ra khá vui vẻ, có thể dạy tôi không?"
Trần Doãn Bách vẫn là bộ dáng học sinh giỏi, "Cậu có thể mời giáo viên âm nhạc đến dạy."
Các bạn trong lớp nghe xong nghẹn ngào cảm thán, lớp trưởng nhà mình tính tình quá tốt, đây chắc chắn sẽ bị áp đảo rồi.
Quả nhiên, câu tiếp theo của Đàm Thảo Linh chính là làm nũng, duỗi tay kéo tay áo đồng phục của anh, "Tôi không muốn người khác dạy, chỉ thích cậu dạy, cậu dạy tôi đi, được không, Trần Doãn Bách?"
"Bạn học Đàm, lớp chúng tôi đã bắt đầu nghỉ trưa rồi, cậu nên về lớp đi." Trần Doãn Bách nhắc nhở một câu, cũng không tiếp tục mở miệng nói chuyện nữa, hoàn toàn không để cô ta trong lòng.
Các bạn học nữ trong lớp ít nhiều có chút khó chịu với Đàm Thảo Linh, không biết xấu hổ làm trò trước mặt nhiều người như vậy, nguyên nhân chính là, đối tượng của Đàm Thảo Linh lại là Trần Doãn Bách!
Thiếu niên dịu dàng như vậy, không biết là bạch nguyệt quang trong lòng bao nhiêu người, sao có thể không chọc người khác tức giận được?
Đàm Thảo Linh một mình diễn kịch cũng cảm thấy nhàm chán, trong phòng học an tĩnh một lát, chỉ có tiếng lật sách loạt xoạt.
Đột nhiên "Bẹp" một tiếng, giống như một nụ hôn.
Không khí trong lớp đều đình trệ lại.
Trong lòng Vũ Hà Trang kinh ngạc, quay đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy Đàm Thảo Linh nhìn Trần Doãn Bách cười đắc ý.
"Làm gì nhìn tôi vậy, không phải chỉ là hôn cậu một cái thôi sao."
Đàm Thảo Linh nhìn vết son dính trên mặt anh, nhịn không được nhấp miệng cười, càng nói càng hăng hái, lại gần Trần Doãn Bách nhìn anh, "Cậu sẽ không phải là chưa từng được hôn chứ, vẫn còn nụ hôn đầu sao?"
Biểu tình Trần Doãn Bách nhàn nhạt nhìn cô ta thật lâu, bỗng nhiên cười một cái, nhưng trong đó lại không có chút độ ấm nào.
Anh duỗi tay lau mặt, không nói gì.
Rõ ràng mặt không lạnh, thậm chí còn cười, nhưng cảm giác không khí có chút cổ quái.
Đàm Thảo Linh đổ lỗi cho những người khác, "Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy người khác hôn bao giờ sao?"
Cô ta lạnh lùng nhìn cả lớp, vốn dĩ có thêm thanh danh ở bên ngoài, mọi người cũng không dám đối diện với cô ta, sôi nổi quay đầu đi, coi như không nhìn thấy.
Đàm Thảo Linh hừ lạnh một tiếng, thu hồi tầm mắt, lúc liếc qua thấy người bên trái vẫn còn đang nhìn bọn họ, có khuôn mặt trắng nõn.
Đàm Thảo Linh nhìn thấy cô liền nhớ ra, chính là học sinh vừa mới chuyển trường tới, mấy nam sinh bên lớp ba đều đang thảo luận, nói cái gì mà là khuôn mặt của mối tình đầu.
Mối tình đầu cái quần!
Cô ta trợn trắng mắt, cầm lấy sách trên bàn ném qua.
Sách lạch sạch dừng trên bàn Vũ Hà Trang, rồi rơi xuống.
Cả lớp nhìn qua, Lê Trung Anh trở về uống nước đúng lúc nhìn thấy tình huống này, "Ấy, chuyện gì vậy?"
Vũ Hà Trang nhìn sách rơi bên chân, lại giương mắt nhìn về phía cô ta, công bằng nói, "Cậu ấy cũng chưa đồng ý làm bạn trai cậu, cậu đây là quấy rối tình dục trẻ vị thành niên."
"Mẹ nó! Quấy rối tình dục em gái cậu! Cậu ấy có đồng ý hay không còn liên quan đến cậu sao, trong tiết thể dục tôi đã thấy cậu luôn nhìn chằm chằm cậu ấy rồi! Thích cậu ấy, muốn đoạt cùng tôi đúng không? Vậy cậu hỏi cậu ấy một chút đi, thích đồ xấu xí như cậu hay là thích tôi?" Đàm Thảo Linh vẻ mặt khiêu khích đứng lên, ngữ khí hung hăng, giống như muốn đánh người.
Vũ Hà Trang nhìn mắt Trần Doãn Bách, đối diện tầm mắt anh, vẫn bình tĩnh như cũ, không giống bộ dáng tức giận.
Nói không chừng, có lẽ cậu ấy cũng không ghét Đàm Thảo Linh quấy rầy.
Cô nghĩ đến đây, quay đầu bỏ qua.
Đàm Thảo Linh thấy bộ dáng làm lơ của cô thì càng tức giận, đá văng ghế đi lên, "Cậu điếc à, cùng cậu nói chuyện còn không nghe thấy?"
Lê Trung Anh tiến lên ngăn cản, "Bình tĩnh lại, cậu ấy vừa tới trường học vẫn chưa hiểu chuyện đâu, đừng tức giận làm gì."
Đàm Thảo Linh nổi nóng, đẩy tay Lê Trung Anh ra, "Cũng không phải việc của cậu, còn muốn ở chỗ này giả làm người tốt, chẳng lẽ thích nó sao? Có thấy ghê tởm hay không, lại đi thích cái loại con gái ngây thơ như vậy!"
"Bạn học Đàm ở lớp cũng là bộ dạng này sao?" Trần Doãn Bách bỗng nhiên mở miệng.
Giọng nói của anh vẫn rất dịu dàng, hoàn toàn không vì sự việc gây rối trước mắt mà tức giận. Anh thậm chí còn không có cảm xúc dao động, bấy kỳ ai ở trước mặt đều có thể gây rối.
Cho dù Đàm Thảo Linh là một cô gái xinh đẹp, ngày thường trang điểm thêm chút, người khác cũng chỉ coi là điêu ngoa tùy hứng, hiện tại đối diện với anh lễ phép ôn hòa lại có vẻ như không có giáo dưỡng.
Đàm Thảo Linh nhìn về chỗ Trần Doãn Bách, không nói gì.
Trần Doãn Bách khép lại sách trên tay, nhìn về phía Đàm Thảo Linh, "Tôi không thích nữ sinh nói quá lớn, thật ồn ào."
—
Buổi chiều tan học, Trần gia sẽ cho xe đến đón cô.
Vũ Hà Trang quay về ký túc xá thu dọn đồ đạc, chuyện buổi trưa đã được truyền khắp, các bạn học trong ký túc xá đều đang thảo luận.
"Nghe nói trưa hôm nay Đàm Thảo Linh lớp ba đến lớp hai, trắng trợn táo bạo đùa giỡn lớp trưởng lớp hai."
"Lớp trưởng lớp hai chắc vẫn là Trần Doãn Bách, tôi biết cậu ấy, thành tích vô cùng tốt, cậu ấy cùng Lê Trung Anh không phân cao thấp, không phải cậu ấy đứng đầu, thì chính là Lê Trung Anh đứng đầu, dù sao vị trí đầu tiên đó cũng không dành cho người khác."
"Gia cảnh tốt, thành tích tốt, tính cách tốt, lớn lên còn đẹp trai, cũng khó trách Đàm Thảo Linh muốn nhào tới."
"Đàm Thảo Linh thật sự tra, nghe nói hôm nay còn cưỡng hôn Trần Doãn Bách, liều mạng như vậy cũng quá ghê tởm." Mạc Thu Hân cầm quần áo trên tay, nhìn Tràm Hương Giang, "Tràm Hương Giang, hôm nay cậu có thấy rõ không, thật sự hôn sao?"
Tràm Hương Giang ngồi ở vị trí đọc sách, bị hỏi còn hơi xuất thần, sửng sốt, "Tôi.. buổi trưa không ở phòng học." Cô ấy lúc đó đi xem nam sinh kia đánh bóng rổ, bất tri bất giác liền qua buổi trưa.
"Vậy còn Vũ Hà Trang?"
Vũ Hà Trang xua tay, lắc đâu không nói chuyện.
Mạc Thu Hân cho rằng các cô đều không ở đó, có chút đáng tiếc, "Chắc là hôn thật rồi, bằng không sao lại truyền đi lớn như vậy? Tôi cảm thấy Trần Doãn Bách quá nguy hiểm, tính tình tốt còn dịu dàng, học sinh xuất sắc như vậy chắc ở nhà được bảo hộ như hoa trong nhà kính, Đàm Thảo Linh theo đuổi gắt gao, còn rất được các nam sinh khác hoan nghênh, nam sinh lớp tôi còn tôn cậu ta làm nữ thần, lớn lên xinh đẹp, cấp bậc giáo hoa, như vậy rất có cảm giác đó."
Nứ sinh khác buông sách trong tay xuống, có chút khó chịu khi nam thần Trần Doãn Bách dịu dàng như vậy sẽ bị Đàm Thảo Linh thu vào trong tay, "Các cậu có biết việc trước kia của cậu ta không, chính là khi vừa mới lên lớp chín thôi mà đã đánh nhau với một nữ sinh lớp mười một, còn gọi thêm côn đồ đi giáo huấn nữ sinh, nữ sinh kia bị dạy dỗ, sau này lập tức chuyển trường."
"Cái này tôi vẫn còn nhớ rõ, lúc đó nháo rất lớn, chắc sẽ bị ghi tội thôi, chuyện lớn như vậy trường học cũng không để cậu ta thôi học sao?"
"Làm sao có thể, ba cô ta quen biết hiệu trưởng, quan hệ rất tốt, hơn nữa trong nhà còn có quyền thế, là thiên kim của bạn mình, đương nhiên phải mắt nhắm mắt mở."
Mạc Thu Hân thở dài, đi tới ban công thu tất, giọng nói có chút nhỏ, nhưng vẫn nghe được rõ ràng, "Trần Doãn Bách tính cách dịu dàng như vậy, về sau khẳng định sẽ bị Đàm Thảo Linh hạ gục, cậu ta trốn học có nhóm, ngày nào cũng cùng nhóm du côn ở lớp năm đi chơi, hút thuốc uống rượu trốn học đánh nhau, chướng khí mù mịt, học sinh không giống học sinh, nếu Trần Doãn Bách thật sự yêu đương với Đàm Thảo Linh, trăm phần trăm sẽ bị dạy hư."
Vũ Hà Trang nghe xong lâm vào trầm tư, em trai tiện nghi này của cô còn có người theo đuổi rất lợi hại, tính cách cậu dịu dàng ôn nhu như vậy, về sau nên làm gì bây giờ?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com