Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3: Chuyến Xe Buýt Định Mệnh

Đêm ấy, Thượng Hải mưa phùn lất phất, những hạt nước li ti bám vào kính xe buýt như hàng ngàn con mắt lạnh lẽo đang nhìn Lâm Tịch. Cô vừa rời khỏi quán cà phê internet ở đường Vũ Ninh, nơi cô đã ngồi suốt tám tiếng để sửa lại chương năm của «Ký Túc Xá Nữ Sinh Lúc Nửa Đêm» mà vẫn không cứu nổi doanh thu đang tuột dốc không phanh. Đồng hồ đã chỉ gần một giờ sáng, chuyến xe buýt cuối cùng số 71 gần như trống rỗng, chỉ có tài xế ngáp liên tục, một bà cụ ngủ gật ở ghế đầu và cô - ngồi tận góc cuối cùng, áo len cổ cao kéo kín, tai nghe nhét chặt như muốn ngăn cả thế giới bên ngoài.



Cửa xe mở ở trạm tiếp theo. Một người đàn ông bước lên. Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi cô trước cả khi cô kịp nhìn rõ mặt hắn. Hắn cao lớn, áo khoác bẩn, tóc bết mưa, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa sắp tắt. Hắn lảo đảo đi dọc lối đi, rồi dừng lại ngay trước mặt cô. Lâm Tịch cứng người, tay siết chặt quai túi xách, mắt cúi gằm xuống đôi giày thể thao cũ kỹ của mình. Cô nghe thấy tiếng hắn thở phì phò, tiếng dây kéo áo khoác sột soạt, rồi một bàn tay thô ráp đặt lên thành ghế ngay cạnh đầu cô.



"Em gái, ngồi một mình buồn không?"


Giọng hắn khàn khàn, nồng nặc hơi men. Lâm Tịch không trả lời, chỉ lắc đầu thật nhẹ, hy vọng hắn sẽ bỏ qua. Nhưng hắn không bỏ qua. Hắn ngồi phịch xuống ghế bên cạnh, đùi hắn chạm sát vào đùi cô qua lớp vải quần jeans mỏng. Cô co người lại, cố thu mình vào góc, nhưng xe chỉ có một lối đi hẹp, cô không còn chỗ trốn.



Hắn cười khùng khục, bàn tay lần mò xuống dưới ghế, rồi bất ngờ rút ra một con dao gấp cũ kỹ, lưỡi dao lóe lên dưới ánh đèn huỳnh quang yếu ớt. Hắn áp sát dao vào hông cô, thì thầm bên tai:


"Đừng la. Tao không muốn làm đau em đâu. Xuống xe ở trạm sau, ngoan ngoãn nghe lời, tao sẽ nhẹ nhàng."



Lâm Tịch cảm thấy tim mình ngừng đập. Cô muốn hét, muốn đạp cửa, muốn lao lên cầu cứu tài xế, nhưng lưỡi dao lạnh buốt đã đâm nhẹ qua lớp áo len, chạm vào da thịt. Cô chỉ biết gật đầu, nước mắt lặng lẽ trào ra, nóng hổi trên má lạnh ngắt.



Trạm sau là một con đường ngoại ô vắng tanh, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt và tiếng mưa rơi tí tách. Hắn nắm cổ tay cô kéo xuống xe, lực mạnh đến mức cô suýt ngã. Cửa xe đóng lại, chiếc xe buýt lăn bánh đi mất, bỏ lại cô và hắn giữa màn đêm. Cô bị kéo lê trên vỉa hè ướt, đôi giày vải trượt trên mặt đường trơn, tiếng khóc nức nở bị gió mưa át đi. Hắn đưa cô vào một con hẻm tối om, nơi ánh đèn đường không với tới, chỉ có mùi rác rưởi và mùi nước tiểu nồng nặc.



Hắn đẩy cô dựa lưng vào bức tường ẩm mốc, tay vẫn giữ chặt cổ tay cô, tay kia cầm dao kề sát cổ họng.


"Đừng nhìn tao như thế. Tao chỉ muốn chơi một chút thôi."



Hắn cúi xuống, môi nồng nặc rượu áp sát môi cô. Cô nhắm chặt mắt, toàn thân run lẩy bẩy. Hắn liếm lên má cô, vị mặn của nước mắt hòa lẫn với mùi rượu kinh tởm. Bàn tay thô ráp luồn vào dưới áo len, sờ soạng lên ngực cô qua lớp áo lót mỏng, bóp mạnh đến mức cô bật ra tiếng rên đau đớn bị nghẹn lại trong cổ họng.



Hắn kéo áo cô lên tận cổ, miệng ngậm lấy đầu ngực, cắn mạnh. Đau. Cô đau đến mức cắn nát môi dưới, máu tanh trào ra trong miệng. Hắn kéo tụt quần jeans của cô xuống tận đầu gối, bàn tay luồn vào giữa hai đùi cô, ngón tay thô bạo tách ra, chạm vào nơi nhạy cảm nhất. Cô co rúm người lại, nước mắt tuôn như mưa, nhưng không dám chống cự. Hắn cười khùng khục:


"Đã ướt rồi này, đúng là con điếm nhỏ thích giả vờ."



Cô không ướt vì dục vọng. Cô ướt vì sợ hãi, vì cơ thể phản ứng bản năng trước sự xâm phạm. Hắn cởi khóa quần, vật đàn ông đã cương cứng chạm vào đùi cô, nóng bỏng và kinh tởm. Hắn nâng một chân cô lên, định xâm nhập. Nhưng đúng lúc ấy, từ xa vang lên tiếng còi xe cảnh sát tuần tra. Ánh đèn pha quét qua đầu hẻm. Hắn hoảng loạn, buông cô ra, kéo quần lên rồi bỏ chạy thục mạng vào bóng tối.



Cô trượt dài xuống đất, quần áo xộc xệch, toàn thân run lẩy bẩy. Cô ngồi đó rất lâu, rất lâu, cho đến khi mưa tạnh, cho đến khi trời bắt đầu hửng sáng. Cô không khóc nữa. Cô chỉ cảm thấy trống rỗng, như thể linh hồn đã bị rút cạn trong con hẻm ấy.



Về đến nhà lúc năm giờ sáng, cô không bật đèn. Cô ngồi bệt xuống sàn phòng khách, ôm lấy hai đầu gối, mắt mở thao láo. Cô không tắm, không thay quần áo, không gọi cảnh sát. Cô chỉ ngồi đó, cảm nhận mùi rượu và mùi đàn ông lạ vẫn bám chặt trên da thịt mình. Và rồi, như một cơn bão, ý tưởng ập đến.



Cô bật laptop, ngón tay run rẩy gõ hàng tít mới:


«Huy Hiệu Dâm Loạn»


Tác giả: Dạ Hắc


Chương 1: Đêm đầu tiên của nữ cảnh sát Thẩm Ngôn



Cô viết như bị quỷ nhập. Cô viết bằng tất cả nỗi sợ hãi, nhục nhã, đau đớn và cả khoái cảm bệnh hoạn vừa trải qua đêm qua.



Trong phòng thẩm vấn số 7, Thẩm Ngôn (27 tuổi, nữ cảnh sát hình sự mới chuyển về đội trọng án) bị còng một tay vào ghế. Đối diện cô là nghi phạm vừa bị bắt vì tội hiếp dâm liên hoàn - một gã đàn ông cao lớn, mùi rượu nồng nặc, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn cười khẩy:


"Đồng chí cảnh sát, đêm khuya khoắt chỉ có hai chúng ta, cô không sợ à?"



Thẩm Ngôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong lòng đã hơi run. Cô không ngờ cấp trên lại để cô thẩm vấn một mình. Hắn bất ngờ lao tới, nhanh hơn cô tưởng. Một tay hắn bóp chặt cổ cô, tay kia rút dao gấp kề vào yết hầu.


"Đừng la, đừng động đậy. Tao chỉ muốn chơi một chút thôi."



Hắn đẩy cô ngã xuống bàn thẩm vấn, tiếng còng tay va vào kim loại vang lên lanh canh. Hắn xé toạc hàng cúc áo đồng phục của cô, từng chiếc cúc văng ra sàn. Áo lót ren màu đen bị kéo tụt xuống, hai bầu ngực trắng nõn bật ra khỏi lớp vải. Hắn cúi xuống ngậm lấy một bên, cắn mạnh đến mức cô phải bật ra tiếng rên đau. Đầu núm vú đau rát, nhưng đồng thời một dòng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng khiến cô rùng mình.



Hắn kéo váy đồng phục của cô lên tận eo, bàn tay luồn vào trong quần tất, xé toạc lớp vải mỏng. Quần lót ren bị kéo lệch sang một bên, ngón tay thô bạo tách hai mép âm hộ mềm mại của cô ra, chạm vào hạt le nhỏ đã hơi sưng lên vì sợ hãi và kích thích không mong muốn. Hắn cười lớn:


"Đã ướt rồi kìa, nữ cảnh sát. Thì ra cô cũng thích bị ép buộc."



Hắn quỳ xuống, áp miệng vào giữa hai chân cô, lưỡi nóng ẩm liếm một đường dài từ hậu môn lên âm vật. Thẩm Ngôn cắn chặt môi, cố kìm tiếng rên, nhưng không thể ngăn được tiếng thở dốc thoát ra từ cổ họng. Lưỡi hắn linh hoạt, xoáy sâu vào trong lỗ nhỏ, hút mạnh đến mức cô cảm thấy từng đợt khoái cảm dâng lên dù lý trí đang gào thét phản kháng. Cô cố vùng vẫy, nhưng còng tay giữ chặt cô vào ghế, càng giãy giụa càng làm dây còng cắt sâu vào cổ tay, máu rỉ ra từng giọt.



Hắn đứng dậy, kéo khóa quần. Cây dương vật to lớn, gân guốc bật ra, đầu khấc đỏ au bóng nhẫy. Hắn nắm tóc cô kéo đầu cô xuống, ép cô ngậm lấy. Mùi đàn ông xa lạ xộc vào mũi khiến cô buồn nôn, nhưng hắn ấn mạnh đến mức đầu khấc chạm vào cuống họng. Cô nghẹn, nước mắt trào ra, nước bọt chảy dài theo khóe miệng. Hắn rút ra rồi lại đâm vào, từng nhịp mạnh bạo như muốn xé rách cổ họng cô.



Rồi hắn kéo cô dậy, xoay người cô lại, ép cô chống tay lên bàn. Hắn đá hai chân cô dang rộng, rồi từ phía sau, chậm rãi đẩy vào. Đầu khấc to lớn tách mở âm đạo còn khô khốc của cô, đau rát như xé rách. Cô hét lên một tiếng bị nghẹn, nhưng hắn bịt miệng cô bằng bàn tay hôi rượu. Hắn bắt đầu nhấp, từng cú thúc mạnh bạo, đâm tận cùng vào trong tử cung. Mỗi lần rút ra, thành âm đạo cô co thắt như muốn níu giữ, mỗi lần đâm vào lại phát ra âm thanh nhớp nháp ướt át.



Thẩm Ngôn cảm thấy cơ thể mình phản bội chính mình. Dù đau, dù nhục nhã, nhưng từng cú thúc của hắn lại đánh đúng vào điểm nhạy cảm sâu bên trong. Cô bắt đầu rên rỉ không kiểm soát được, tiếng rên hòa lẫn với tiếng da thịt va chạm bạch bạch, tiếng bàn thẩm vấn lắc lư kêu ken két. Hắn tăng tốc, tay phải luồn xuống xoa mạnh âm vật cô, tay trái bóp mạnh ngực cô. Cô cảm thấy một cơn co thắt dữ dội từ sâu trong bụng dưới, cơ thể căng cứng, rồi bùng nổ. Cô lên đỉnh, nước dâm thủy phun mạnh ra theo từng cú rút của hắn, ướt đẫm mặt bàn, ướt đẫm sàn nhà. Tiếng hét khoái lạc bị bịt miệng biến thành những tiếng ú ớ nghẹn ngào.



Hắn cũng sắp đến giới hạn. Hắn rút ra vào đúng lúc, bắn từng dòng tinh dịch nóng hổi lên mông và lưng cô, từng vệt trắng đục chảy dài xuống đùi. Hắn thở hổn hển, kéo khóa quần, cười khẩy:


"Cảm ơn nữ cảnh sát đã hợp tác."



Cảnh cuối chương, Thẩm Ngôn vẫn bị còng tay vào ghế, quần áo rách nát, tinh dịch và dâm thủy chảy dài trên đùi, nhưng đôi mắt cô không còn là đôi mắt của một nữ cảnh sát chính trực nữa. Trong đó là một thứ ánh sáng mờ đục, là dục vọng vừa bị đánh thức một cách tàn bạo.



Lâm Tịch gõ chữ cuối cùng lúc tám giờ sáng. Cô không ăn, không ngủ, không tắm. Cô chỉ ngồi đó, run rẩy, nước mắt lăn dài trên má, nhưng môi lại cong lên một nụ cười kỳ lạ. Cô đăng chương lên, không kèm theo bất kỳ lời bình nào.



Ba giờ sau, tài khoản của Dạ Hắc nhận được 18.400 tệ donate chỉ trong một đêm. Bình luận tràn ngập:


"Đỉnh cao! Đây mới là Dạ Hắc mà tao mong chờ!"


"Tả thực vcl, chắc chắn tác giả từng bị thật."


"Donate thêm 5000 nữa, cầu chương sau nhanh!"



Lâm Tịch ngồi trước màn hình, tay vẫn run, nhưng lần này không phải vì sợ hãi. Cô thì thầm với chính mình, giọng khản đặc:


"Cảm ơn mày, tên khốn đêm qua. Mày đã dạy tao cách viết để sống sót."



Cô đứng dậy, lần đầu tiên sau bao ngày, bước vào phòng tắm. Nước nóng xối lên cơ thể đầy vết bầm và mùi đàn ông lạ, cô kỳ cọ thật mạnh, thật mạnh, như muốn xóa sạch tất cả. Nhưng khi nước chảy xuống giữa hai chân, cô bất giác đưa tay chạm vào nơi vẫn còn đau rát, và nhận ra một sự thật kinh hoàng:



Cô đã lên đỉnh đêm qua. Thật sự lên đỉnh.



Và giờ đây, cô sẽ dùng chính sự nhục nhã ấy để nuôi sống mình. Bằng bất cứ giá nào.



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com