Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

04.

cả nhóm cùng ăn trưa xong thì liền giải tán. quang anh muốn quay về lớp ngủ một chút, đức duy cùng minh hiếu, hai người bọn họ muốn đến sân thể dục chơi bóng rổ.

hắn cởi áo khoác đồng phục ra ném cho quang anh, sau đó chớp mắt nhìn cậu.

- giúp tớ đem về lớp.

còn chưa kịp mở miệng từ chối, hắn đã cùng anh chạy đi mất hút. bỏ lại quang hùng cùng quang anh đi về phía khu dạy học.

quang hùng là học sinh bên khoa học xã hội, rất hoạt bát dễ gần, lại là người phụ trách bộ phận văn nghệ của trường.

vìì thế cũng không phí lời, một lát đã làm thân được với quang anh.

- hả? cậu nói đức duy bảo cậu ta chỉ ngửi được tin tức tố của cậu thôi sao?

- ừ, là do mũi cậu ta rất thính à? bây giờ cứ hai tiếng tớ phải thay miếng dán một lần đó.

quang anh không khỏi tức giận khi nhắc đến. vành tai của đức duy thỉnh thoảng sẽ trở nên đỏ ửng, nên cậu cứ hai tiết học phải thay đổi một miếng dán, vừa tốn thời gian vừa tốn sức.

- cậu ta... cậu ta...tớ nói với cậu thì không ổn lắm, cậu tự đi hỏi cậu ấy đi!

quang hùng ấp úng nửa ngày, vẫn cảm thấy loại chuyện này không nên để mình phải nói ra.

lớp của nó ở tầng hai, thế là cả hai tạm biệt ở đây. lúc vừa tách ra, quang hùng vẫn cố nắm lấy cổ tay quang anh.

- cậu phải bảo vệ chính mình!

cậu cúi đầu suy nghĩ một lát mới hiểu ra ý nghĩa sâu xa của từ "bảo vệ" đó, liền kinh ngạc ngẩng đầu lên.

- không đến mức đó chứ, cậu ấy trông không giống thiếu người yêu chút nào?

- cậu sớm muộn cũng sẽ biết thôi.

quang hùng lại đưa tay ra vỗ vỗ đầu cậu, sau đó mỉm cười chạy đi. quang anh bước vào lớp, tiếng bàn tán rôm rả bên trong nhanh chóng biến mất.

cậu ngước mắt lên, nhìn thấy vài nữ sinh đang ngồi cùng nhau, tất cả đều quay đầu đánh giá cậu.

quang anh mím môi, đóng sầm cửa sau lại. trường trước đây cậu học là trường tư thục*, rất nhiều người đều là thiếu gia tiểu thư danh gia vọng tộc.

( tư thục là trường tư, tức là một trường học do tư nhân thành lập và điều hành, còn được gọi là trường phi chính phủ, trường tư nhân tài trợ hoặc trường ngoài nhà nước.* )

có lẽ lúc đó không thiếu người ưa nhìn, tuy rằng cậu cũng có khi bị chỉ trích, nhưng dù sao cũng tốt hơn bây giờ rất nhiều.

nhóm người vẫn đang xôn xao nhanh chóng giải tán, quang anh ôm đồng phục của đức duy trực tiếp nằm trên bàn.

đồng phục của hắn có mùi nắng rất bình thường, cậu còn ngửi thấy một mùi hương trái cây rất kỳ lạ.

quang anh đột nhiên hơi hiếu kỳ.

"tin tức tố của hắn sẽ có mùi vị gì nhỉ?"

cậu bị suy nghĩ trong đầu làm cho giật mình, lắc lắc đầu rồi nằm lên bàn ngủ thiếp đi.

đức duy chơi bóng rổ xong thì trở về lớp khi đã gần kết thúc giờ nghỉ trưa, hắn mang theo một chai sữa chua và một chai nước về theo.

vừa vào đến cửa liền thấy quang anh vẫn còn đang ngủ say, sau gáy hướng về cửa, tóc rối loạn, trông có vẻ sờ rất thích.

hắn cũng đến thử xem, đưa tay xoa đầu cậu hai lần. vô tình đánh thức cậu dậy, sau đó đưa chai sữa chua còn lạnh áp lên má quang anh.

- mau dậy đi, tiết tự học đến rồi.

cậu ngọ nguậy hai lần, mê man ngồi dậy, sau đó quay đầu trừng mắt nhìn đức duy. hắn thấy vậy nhướn mày.

- đến cho cậu ấm áp, cậu còn trừng tớ?

quang anh hung hăng mở chai sữa chua mà đức duy đưa cậu, giống như xem nó là hắn vậy, đánh người không được thì đành chút giận lên đồ vật mà người đó cho vậy.

- cậu không thích sữa chua?

- không?

- tớ thấy cậu nhìn nó bằng ánh mắt rất hung dữ.

- ghét ai ghét cả tông ti họ hàng.

- ồ.

đức duy nén cười, bụm miệng mà quay mặt đi, vờ như không quan tâm. hắn sợ bạn học nhỏ của mình sẽ thực sự đánh hắn một trận ra trò.

tiết học thứ hai chiều nay tình cờ là thể dục. sau khi tiết một kết thúc, một vài nam sinh lao ra chơi bóng rổ.

giáo viên tiếng anh cầm lấy giáo án chuẩn bị rời khỏi lớp, thì thấy đức duy vẫn còn ngồi yên không động, bèn trêu đùa.

- ồ, hoàng đức duy, em sao thế, là tiết thể dục đó.

- cô ơi, em vẫn đang chìm đắm vào bài học vô cùng tuyệt vời vừa rồi của cô, không thể quên được.

- vậy em nói xem, tôi đã giảng gì?

đức duy nghe vậy mặt liền nghệch ra, cũng chẳng biết nên trả lời thế nào, cả một giờ hắn mải nghịch điện thoại, căn bản không nghe được cô đang giảng gì.

đợi giáo viên tiếng anh rời khỏi lớp, quang anh vẻ ngoài điềm tĩnh viết đề không nhịn được cười thành tiếng. hắn ngượng ngùng đẩy cậu.

- tớ là vì ai cơ chứ, cậu còn cười được?

- làm gì thế, cậu cứ đi trước đi.

- không được, cậu đi một mình sẽ cô đơn lắm đấy.

quang anh định mở miệng nói bản thân đã quen rồi, nhưng đột nhiên trong lòng cảm thấy có hơi nghẹn ngào.

cậu không có bạn bè, thân phận con hoang giống một ngọn núi đè nặng lên người cậu.

vì thế ở trường học trước đây không ai thích chơi với cậu. nhưng sau khi chuyển trường, mới đến hai ngày, đức duy đã liều mạng kéo cậu vào vòng bạn bè của hắn.

- ừm, vậy đi thôi.

quang anh nghĩ ngợi, đặt bút xuống bàn.

tiết thể dục rất nhẹ nhàng, thầy giáo cho học sinh khởi động chạy vài vòng rồi để tự do hoạt động.

đức duy bọn họ lại chơi bóng rổ, hắn chạy lên sân bóng, quay đầu phát hiện trần minh hiếu đã biến mất, chợt nhớ ra lớp quang hùng hôm nay cũng có tiết thể dục.

hắn chắc mẩm trong lòng rằng anh đã chạy tót sang lớp quang hùng để chơi bóng cùng, hắn so với nó thì đúng thật là không thân bằng. bất lực chỉ liền mắng anh không có tính người.

- duy, lớp 11/4 tìm chúng ta đấu một trận hữu nghị. hiếu không có đây phải làm sao?

- hừm...đợi một lát, quang anh ơi.

đức duy vẫy vẫy tay với quang anh, người đang đứng dưới bóng cây cúi đầu đọc sách.

cậu nhìn lên, thấy hắn đang cười với cậu. hắn đứng giữa sân bóng người qua kẻ lại, nhưng vẫn là sự tồn tại chói mắt nhất.

- hả?

- cậu biết chơi bóng không?

- cũng ổn.

- vậy cậu lên sân đi, trần minh hiếu tên không có nhân tính ấy chạy đi chơi với quang hùng rồi.

quang anh gật đầu, cởi áo khoác và treo nó lên hàng rào sân bóng. alpha vừa hỏi chuyện đức duy cảm thấy khó hiểu trước hành vi mê muội của hắn.

- duy...cậu ta là omega đó?

- cậu còn phân biệt a với o à, ai nói omega không thể chơi bóng? cô giáo bảo phải hòa đồng, là hòa đồng đó! nhất định phải hòa đồng với bạn học, không nên phân biệt nha.

quang anh không phải chơi "cũng ổn", mà là rất tốt. mặc dù trông phong phanh nhưng cậu di chuyển rất nhanh, chuyền bóng cũng rất chính xác.

ngoài ra còn phối hợp với đức duy rất ăn ý, gần như chỉ cần đưa tay lên và nhìn nhau là hiểu đối phương muốn gì.

vốn chỉ có vài nữ sinh đứng xem, bây giờ đã thu hút rất nhiều người vây kín, sau động tác giả xuất sắc của quang anh là một cú hãm phanh càng toả sáng, khiến bầu không khí của cả sân bùng nổ.

- đệt! cậu ấy thật sự là omega à?

- đẹp trai quá, đẹp trai dã man!!!

trận đấu không bất ngờ đã giành chiến thắng, cú ném ba điểm cuối cùng của đức duy đã ghi tròn 15 điểm.

sau trận đấu này, quang anh đã hoàn toàn hòa nhập với cả lớp.

- đệt, lần sau thi đấu, quang anh nhất định phải lên sân. năm nay nhất định đạt giải nhất trong hội thao!

vị alpha vừa rồi còn thăm dò quang anh là omega rốt cục có thể chơi bóng hay không, vừa hết trận lập tức ca ngợi cậu, khen đến cậu ngại không dám nhận, đức duy phải đưa tay vỗ vỗ lưng nam sinh đó.

- được rồi được rồi, người ta xấu hổ rồi, khen nữa thì sẽ chẳng còn lời nào là thật mất.

quang anh trừng mắt nhìn đức duy. hắn chỉ cần lại gần là có thể ngửi thấy hương hoa nhài nồng đậm đó.

lúc đầu còn cảm thấy trong lòng bồn chồn, nhưng bây giờ lại thấy rất thơm. càng nhìn quang anh càng cảm thấy cậu giống một đoá hoa nhài biết chuyển động.

trần đăng dương vỗ hắn hỏi xem muốn uống gì, sau đó hắn ngẩng đầu, buộc miệng nói.

- hoa nhài...

quang anh bên cạnh bị doạ một phen, tròn mắt nhìn.

- trà mật ong...đúng rồi, trà mật ong hoa nhài.

đức duy cũng ý thức được bản thân hình như nói ra chuyện gì đáng sợ lắm, vội lớn giọng chữa cháy. đăng dương vẻ mặt khó hiểu nhìn hai đứa kỳ lạ này, sau đó lại hỏi cậu muốn uống gì.

- tớ? giống cậu ấy, cảm ơn.

đợi đăng dương đi xa, quang anh mới quay đầu liếc đức duy còn đang ngơ ngác, cậu đặc biệt muốn biết trong đầu của con ngỗng ngốc này rốt cục đang nghĩ gì.

- này này này này, cậu tức giận à?

hắn vừa phản ứng lại, cậu đã cầm áo khoác bỏ đi xa, hắn không thèm tìm đồng phục của mình mà vội vàng đuổi theo.

ngày hôm ấy, cả lớp được thấy một màn rượt đuổi nhau giữa đức duy và quang anh, mà kết quả là đức duy dỗ được quang anh hết giận khi đã bị cậu đánh mấy cái đau điếng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com