Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

mê|5

note| chỉ là thế giới của fanfic. mọi thứ đều là tưởng tượng. đây là sự yêu thích của tớ và cũng có thể là của các bạn nữa. hãy tôn trọng hiện thực dù họ có ra sao và ủng hộ cả hai ở hiện tại và tương lai nhé!


wonderwall

được rồi được rồi. quang anh thừa nhận rằng từ sau hôm ấy thì hắn có chút rung rinh trước thằng nhóc kia. thì cũng bởi nó dịu dàng quá, nghe lời hắn quá.

quả thật lúc hắn đuổi nó về có chút mong nó sẽ cứng đầu ở lại...

thế mà đức duy chỉ lặng lẽ "vâng" rồi ra về.

nguyễn quang anh hắn cứ nghĩ nó bỏ cuộc rồi cơ. nhưng xem nào. cái hộp sữa, cái con người đang dính chặt hắn không rời là ai đây.

"anh"

hoàng đức duy ngay khi biết quang anh khỏi bệnh và đi học lại liền bám anh cả ngày. thậm chí còn cúp luôn tiết nhạc vào nửa buổi để ngồi học mấy tiết văn hóa nhàm chán cùng anh cơ mà.

nhưng có vẻ anh rất tập chung vào bài giảng. dường như đã để lời nói của cậu ngoài tai rồi. cũng chỉ có thể tiếp tục vân vê mép vở. dành lại không gian yên lặng cùng tiếng giảng dạy đều đều vang lên cho anh.

thế mà đức duy lại thiếp đi từ lúc nào chẳng hay.

lúc cậu tỉnh dậy thì cả giảng đường rộng lớn vốn cho hàng trăm sinh viên ngồi cũng chỉ còn lại có anh và cậu.

lén liếc nhìn anh. quang anh vẫn thế. vẫn một vẻ tập trung trông rất cuốn hút.

"dậy rồi?" hắn gập chiếc laptop xuống rồi cho vào cặp xong cũng để ý tới đức duy bên cạnh vừa mới tỉnh giấc.

"vâng"

thấy nó dùng sức vò lại mái tóc đỏ rối tung. tự dưng quang anh thấy đức duy cũng ngầu ngầu.

"con mẹ n-" hắn buột miệng chửi thề. chắc hắn điên thật rồi mới nghĩ như vậy.

nhưng phải công nhận đức duy rất đẹp... đấy?

lại nữa rồi. dạo gần đây quang anh hay có mấy cái suy nghĩ vớ vẩn kiểu vậy lắm.

"anh sao thế ạ?" đức duy nhìn một màn trước mắt thì không khỏi khó hiểu. trông anh như kiểu vừa mới làm gì đó cắn rứt lương tâm lắm. mà hơn hết là sau khi nghe anh lỡ miệng cơ, cậu chính xác là ngơ luôn. tại suốt mấy hôm ốm ôm giường anh bảo anh chẳng muốn tốn nước bọt để nói chuyện với cậu chứ đừng nói là chửi. mà quang anh vừa mới chửi thề kìa. là chửi đức duy phải không? là đức duy lại có hi vọng rồi nhỉ?

à quên. quang anh hết ốm rồi.

"không có gì"

nghe vậy thì đức duy cũng gật gù đứng dậy mà cất sự khó hiểu ban nãy đi.

lúc sau cậu còn nằng nặc đòi mang cặp hộ anh cơ. nhưng hôm nay trời có bão đổ bộ hay sao ấy. quang anh thật sự đưa cặp của anh cho đức duy. còn nói là đi ăn chút đã rồi tới thư viện tìm sách ôn thi nữa chứ.

đàn báo của woang ank

mike hay mai?
tao bảo rồi mà 😌
con chó hay con người gì cũng phải có ngoại lệ
woang ank bị quật rồi kìa chúng mày cười đi =))

gừng ni ngọt
=))
cuê 🐠 woang ank
thế mà hôm tr còn chê bạn em

right a.k.a htlb
=))
mày cc thằng mike

pháp thôi kiều đem dấu rồi
=))
còn đi ăn chung cơ?

woang ank
🙂
cmcm

mike hay mai?
ủa đ đúng hả mắc gì chửi 😏

gừng ni ngọt
cmcm là gì thế anh mike :))))))
em đíu hiểu

pháp thôi kiều đem dấu rồi
con mẹ chúng mày 😃

right a.k.a htlb
đm thằng pháp
mắc gì chửi bọn t nữa
chúng mày cc :))))

gừng ni ngọt
ủa quen quen

mike hay mai?
ngáo hã
=) cmcm

pháp thôi kiều đem dấu rồi
bị chửi oan vãi :((

woang ank
đáng lắm :)

woang ank
mà anh chương
em thấy anh có ngồi cùng chúng nó đâu sao hùa như thật vậy?

right a.k.a htlb
vui 🤩

gừng ni ngọt
hùa trước tính sau anh nhĩ :)))

right a.k.a htlb
đúng ròi

woang ank
mấy người tồy vaioo
cút đi 😡

pháp thôi kiều đem dấu rồi
sao tồy bằng roái đơ được =))))

mike hay mai?
sao tồy bằng ai đó được =))))

gừng ni ngọt
sao tồy bằng cái anh mà chê người ta lên chê người ta xuống mà vẫn dắt người ta vào quán quen ăn được =))))

woang ank đã phẫn nộ những tin nhắn này

bực bội quăng điện thoại xuống xong hắn liếc nhìn chiếc bàn ghép cách đó không xa. quang anh tặng cho mỗi người chúng nó một cái lườm toé khói. chắc chắn sáng nay hắn ra khỏi nhà bằng chân trái nên mới gặp lũ âm binh này ở đây rồi.

cũng may đức duy vẫn ăn rất hăng say, không để ý xung quanh là mấy.

quang anh nhìn xuống xuất cơm vơi đi chưa được một nửa thì lại chán ngán. hắn bình thường cũng ít khi ăn cơm ngoài nên không quen vị. bây giờ ngán rồi mà bỏ thì phí quá. đành chịu thôi. gói mang về cũng bỏ đấy chứ có ăn đâu.

quán ăn này quang anh thường đến đây cùng đám bạn vào giờ nghỉ trưa sau buổi học sáng. tuy là quán quen nhưng hắn quen nước ở đây hơn là đồ ăn. nghe có vẻ lạ nhưng hầu hết quang anh đến bất kỳ quán ăn nào đều chủ yếu là uống nước. thì hắn có bao giờ định đi ăn ngoài đâu. đó là những trường hợp bất đắc dĩ hoặc là lũ bạn của hắn dai quá nên đi cho đỡ nhức nhức cái đầu với chúng nó thôi.

đợi đức duy ăn xong thì cả hai nhanh chóng tính tiền rồi tới thư viện trường tìm tài liệu.  khoảng cách thì cũng không xa nhưng hôm nay quang anh thấy đoạn đường như dài hơn cả cây số vậy.

khoảng không gian xung quanh hai người họ bỗng chốc rơi vào im lặng. chẳng ai nói với ai câu nào mà mỗi người ngoảnh một hướng tự cảm nhận sự nôn nao được chôn sâu dưới đáy. 

hòa mình vào dòng người tấp nập cùng lòng đường như bị phủ kín bởi xe cộ qua lại.

tới nơi. quang anh đưa tấm thẻ thư viện của hắn cho mấy anh chị trong đoàn trực ở đó. tấm thẻ cũ có hơi nhàu nát bởi quá trình bào mòn của thời gian. hắn nhớ tấm thẻ này hắn làm từ ngay sau hôm nhận điểm và biết mình đỗ cơ. mà chắc lúc ấy đức duy còn đang lên mười một nhỉ.

sau khi tìm được mấy quyển sách tham khảo nào văn rồi triết thì quang anh cũng tìm tới góc nhỏ mà hắn hay ngồi. để ý thì đức duy nãy giờ im lặng lắm. tên nhóc đó chỉ lặng lẽ theo sau hắn xong thỉnh thoảng còn rút bớt vài quyển trên chồng sách hắn ôm cho đỡ nặng. mà cần dùng cũng chỉ có ba bốn quyển thôi. tại hắn thấy cậu quan tâm thế bỗng muốn làm phiền cậu nhiều một chút bèn bạ quyển nào nghĩ nó hay thì lấy luôn quyển đấy. kết quả là sách chất đầy bàn. tí coi bộ cất hơi mệt à.

"anh nè" đức duy lấy chống cằm xong lại nhìn quang anh một hồi lâu. với cậu thì anh kiểu chất gây nghiện hay sao ấy. đức duy cứ muốn ngắm mãi thôi.

"hả"

"sao ban nãy anh không ăn hết cơm thế"

"lỡ đói thì sao"

đức duy đổi tư thế. cậu tựa hẳn cằm xuống mặt bàn mà ngước lên nhìn quang anh. cậu nhìn vào đôi đồng tử đen láy, xinh đẹp liên tục đảo theo từng con chữ trên trang sách của anh.

"đau lưng không? ngồi thẳng lên đi, đừng nhìn nữa"

"tao kén"

"em thích nhìn thế"

"vậy sau này để em nấu cho anh ăn nhé"

"cũng được"

gì đây?

nguyễn quang anh vừa đồng ý sẽ để hoàng đức duy nấu ăn cho hắn hả?

nghe phi thực tế thế nhỉ?

nhưng nó là thực tế!

navi 🌷
21.05|tues|04|07|23

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com