Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 33

Đối diện với ánh mắt vừa kiên quyết vừa lạnh nhạt của Quang Anh, Đức Duy thấy mình như bị rút cạn hết khí lực. Đúng vậy, cậu ta có đủ sự tự tin và kiêu ngạo, nhưng khi bắt gặp vẻ mặt thất vọng của Quang Anh liền trở nên lo lắng và sợ hãi.

Có điều kẻ thức thời mới sống lâu được, nếu như lúc này Đức Duy tiếp tục uỷ mị thì Quang Anh chẳng thèm nghe nữa đâu. Cậu ta biết mình hiểu rất rõ về Quang Anh nên lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi, lúc nào cần cương và lúc nào xuống nước đều nắm hết trong tay.

Đức Duy buông Quang Anh ra, tưởng đâu mọi chuyện xong cả rồi nhưng tự dưng anh nghe thấy một tiếng thở dài khó hiểu. Đức Duy vuốt tóc ra sau, lại nhìn anh bằng ánh mắt thâm sâu khó lường, nhẹ giọng mở lời:

"Nó phiền thật anh nhỉ? Nếu như không có nó thì chuyện chúng ta đâu thành ra thế này nhỉ? Anh vẫn sẽ tin em, yêu em, thương em chứ đâu phải là cái thái độ chán ghét này? Em có nên giết nó không Quang Anh?"

Dù chỉ mới hai mươi mốt tuổi, nhưng suy nghĩ và hành động của Đức Duy từ trước tới giờ đều báo hiệu cho Quang Anh biết là cậu ta không hề nói đùa. Ánh mắt đó, cái nghiêng đầu đó, nụ cười biến thái đó khiến Quang Anh sợ hãi, anh túm lấy cánh tay cậu ta, gằn giọng hỏi:

"Mày tính làm gì? Đức Duy, tao cấm mày đụng tới Thành An!"

"Nó là cái đéo gì mà em không dám?" Đức Duy hất tay Quang Anh ra, ghét bỏ nói: "Chừng nào cái miệng này của anh còn gọi tên của nó, thì đừng có yêu cầu ở em bất kì điều gì!"

"Nó là bạn thân của mày đó Duy? Mày có thể làm gì với một đứa bạn đã ở cạnh mày sáu năm chứ?" Quang Anh cố chấp níu lấy tay Đức Duy, bấu chặt đến mức mu bàn tay đỏ lên.

"Đéo có đứa bạn nào khốn nạn như nó cả, em nói cho anh biết!" Đức Duy gầm gừ trong cổ họng, thô bạo đẩy Quang Anh ra khỏi người mình: "Nó là một thằng sống chó! Bán đứng bạn bè như nó mà bây giờ qua lời của anh thành đấng công lý à? Đéo có chuyện đó đâu, anh tin nó đi, cứ tin đi rồi xem thử là em sẽ làm gì nó?"

Cú đẩy mạnh bạo đó khiến Quang Anh hơi chao đảo lui về sau vài bước, nhưng không ngã. Anh nắm chặt hai tay siết lại, nghiến răng cảnh cáo Đức Duy đang lên cơn điên:

"Nếu như mày làm gì tổn hại đến Thành An, tao chắc chắn sẽ không tha thứ cho mày!"

Tưởng rằng Đức Duy sẽ suy nghĩ lại vì câu nói mang tính đe doạ về tương lai sau này của cả hai, nhưng không, cậu ta cười. Đức Duy nở nụ cười khinh khi, bất cần nói:

"Ồ? Anh lo lắng cho nó đến thế cơ à?" Đức Duy khẽ đá lưỡi chạm vào vết thương khoé môi, rát phết: "Nhưng dù em không làm gì nó thì anh vẫn sẽ không tha thứ cho em thôi cưng ơi, em nói có đúng không? Anh đừng chơi những trò thao túng em kiểu đó, không có tác dụng đâu em nói thật đấy. Chi bằng bây giờ anh đồng ý với em một điều thôi, em hứa đến một cọng tóc của nó em cũng sẽ không đụng vào."

"Điều gì?" Quang Anh nhíu mày, chắc chắn không có gì tốt đẹp.

"Tiếp tục ở bên cạnh em, và yêu em! Giữa chúng ta thật ra cũng có chuyện gì to tát đâu nhỉ? Cũng đâu có khó phải không anh?"

Từng lời mạnh miệng và thái độ cợt nhã của Đức Duy chính là vỏ bọc cho sự chờ mong và đầy hi vọng trong lòng. Cậu ta biết rằng điều kiện này rất phiêu lưu, nhưng biết đâu vẫn sẽ có phép màu thì sao? Quang Anh lạc lòng lắm, chẳng giận dai hay để bụng chuyện gì lâu đâu.

Nhưng đáp lại chút ánh nắng mới mẻ vừa loé lên trong Duy, là một bầu trời u ám đã dập tắt bằng cơn mưa nặng hạt trong chính sự dứt khoát của Quang Anh.

"Đừng giết người là được."

Anh không nhu nhược, anh đoán được ý đồ trơ tráo của thằng khốn này nên không thể dễ dàng chấp nhận. Dù gì cũng còn có pháp luật và danh dự của cậu ta cơ mà, ước mơ lớn nhất đời này của Đức Duy là trở thành một người nổi tiếng thực thụ, nên chẳng dại gì mà cậu ta hành động ngu xuẩn vậy đâu.

Nhưng cuộc đời, đâu ai có thể chắc chắn được điều gì?

Bể kế hoạch, Đức Duy điên tiết nhìn sự dửng dưng đến mức thản nhiên của Quang Anh cậu ta biết rằng chuyện tình này đã hết cứu rồi. Trước khi yêu Quang Anh, Đức Duy luôn được mọi người ca tụng, sùng bái và chiều chuộng. Sự ngạo mạn và xem thường cảm xúc người khác cũng được hình thành từ những cái được cho là đương nhiên này. Vì thế khi một điều gì đó là trái ngược lại với ý muốn của Đức Duy, cậu ta liền trở nên bứt rứt và nhanh chóng nổi điên. Đức Duy sẽ bất chấp tất cả mà khiến cho kẻ chống đối kia phải quỳ xuống dưới chân mình van xin dù đúng hay sai. Tất cả những cô người yêu xinh đẹp trước kia cũng đã từng bấu víu lấy cậu ta rồi khóc lóc, chẳng có điều gì khác ngoài việc mong muốn được bố thí một chút tình cảm mà thôi.

Bây giờ thì không còn như vậy nữa, vì đối phương là Quang Anh, người mà Đức Duy còn trân quý hơn cả lòng tự tôn của chính bản thân mình. Thế nên cho dù có tức đến lộn ruột, Đức Duy vẫn không thể làm gì tổn thương đến Quang Anh được. Anh có thể đánh, có thể tát, có thể sỉ nhục cậu đủ đường, nhưng Đức Duy thì không thể đối với anh y hệt như thế.

Vì cậu yêu Quang Anh. Chỉ có tình yêu mới khiến con người ta trở nên bao dung nhưng cũng dễ dàng ích kỉ.

Như lúc này, Quang Anh thay vì thấu hiểu cho cậu thì lại đứng ra bênh vực cho kẻ đã phá hoại cái hạnh phúc vốn có này của cả hai.

Thử hỏi, có nực cười hay không?

Đức Duy không hề muốn mọi chuyện trở nên tanh bành như vậy, nhưng dường như Quang Anh là muốn dồn Đức Duy vào đường cùng. Được thôi, nếu như Quang Anh không chịu hiểu cho Duy thì Duy cũng đéo thèm nghĩ cho ai nữa cả.

Cái đức tính thánh mẫu đó chưa từng tồn tại trong Duy. Ăn no lo bao đồng, rồi chịu phần thiệt về mình sao?

Nằm mơ đi!

"Đó là những gì anh muốn."

Bỏ lại một câu không rõ ràng, Đức Duy quay lưng rời đi. Đạp lên đống hoa đổ nát dưới chân, tuy không có gai nhưng sao từng bước chân lại thấy đau nhói.

Đức Duy đã nhân nhượng đủ rồi, nhưng Quang Anh lại không trân trọng nó. Nếu đã như vậy, thì thôi.

Thì đành để những thằng ngán đường Đức Duy này phải gánh chịu hậu quả thôi.

Cố tỏ ra cứng rắn và kiên cường nhưng từ lúc Đức Duy quay đi Quang Anh đã thật sự kiệt quệ rồi. Buông thõng người ngồi thụp xuống, lần mò đến chiếc điện thoại bị Đức Duy ném ra một góc, đến bây giờ Quang Anh mới phát hiện ra tay mình đang run rẩy nhường nào.

Anh ấn tìm một cái tên quen thuộc, chuông đổ rất lâu nhưng thật may mắn là người bên đầu dây đã kịp nghe máy.

"Anh Sinh, ngăn Đức Duy lại đi!"

Đám Đức Duy có hẹn nhau mở một buổi tiệc ăn mừng ngày Lễ Tết Dương lịch, nhưng vì cả bọn đều bận nên dời tới hôm nay mới tổ chức được. Trường Sinh là chủ trì mà lại hẹn đến trễ vì có số việc ở công ty cần giải quyết, nên Tuấn Tài đứng ra làm đầu tàu luôn.

"Ủa còn thiếu ai ta, anh Sinh rồi ai nữa?" Tuấn Tài điểm danh từng người một, nhưng hình như thiếu thiếu.

"Thằng Duy chứ ai nữa, chuyên gia đi trễ." Anh Quân chậc lưỡi, ra vẻ bất mãn.

"Duy nó xin đi trễ chút rồi mà, thông cảm tí đi em trai." Tuấn Tài ôm vai Anh Quân lắc lắc, rồi quay sang hỏi Thành An: "Ủa bé, dạo này mày và nó ít gặp mặt lắm à? Hôm bữa tao thấy mày đi cùng với nhóc Quang Anh bồ nó, giữ giùm hay sao?" Tuấn Tài nửa thật nửa đùa hỏi, hai đứa này trước giờ như hình với bóng cơ mà, sao nay cứ tách đi riêng là như nào.

Thành An hớp chút rượu nhấp môi, cười cười lắc đầu: "Quang Anh hẹn em mà anh."

"Ủa, là sao? Tụi mày thân với nhau lúc nào sao tao không biết?" Tuấn Tài thấy kì kì, trước giờ thằng này hình như nó đâu có thích Quang Anh, nó còn cho là thằng nhỏ bỏ bùa cốt của nó nữa cơ mà?

"Vậy là tụi mày đánh lẻ à? An, mày như thế với bồ bạn là không được đâu, điều tối kị vậy mà mày không hiểu sao?" Anh Quân nhướng mày lên nhìn Thành An, sắc mặt trở nên nghiêm túc hẳn.

"Đúng rồi đó, mày nên giữ khoảng cách tí đi, lỡ thằng Duy mà biết được nó không để yên đâu." Tuấn Tài gật đầu đồng tình, hết lời khuyên nhủ đứa em của mình.

Nhưng Thành An không tỏ ra biểu cảm gì, ngược lại còn xấc láo hỏi: "Vậy thì em phải từ chối để giữ bồ giùm bạn à anh?"

Dứt lời, cửa phòng riêng bị mở toang ra, như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa với tốc độ nhanh như chớp. Anh Quân và Tuấn Tài còn chưa kịp nhìn nhận ra chuyện gì thì đã thấy Đức Duy nhào tới túm lấy cổ áo Thành An nhấc lên, tàn bạo đánh thẳng vào mặt cậu ta một cái điếng người.

"Trời ơi, mày làm gì vậy Duy?"

Tuấn Tài hét lên nhanh nhẹn ôm lấy Đức Duy kéo ra, nhưng sức của anh sao sánh được với mấy thằng nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn. Đức Duy tàn nhẫn hất Tuấn Tài ra, tiếp tục kéo Thành An tới giáng xuống bên má trái nó một cú đấm thô bạo khác.

Thành An không phản kháng, mặc cho Đức Duy đánh mình tới tấp cũng không chống trả lại cái nào. Nó cúi gầm mặt xuống không rõ là đang tránh né hay không dám nhìn vào mắt thằng bạn thân. Nhưng hành động đó lọt vào mắt Đức Duy như một thái độ dửng dưng ngông cuồng, càng điên tiết lên, Đức Duy lại đấm vào mặt nó một cách không thương tiếc.

"MÀY DỪNG LẠI CHƯA? CÓ NGHE LỜI KHÔNG HẢ THẰNG CHÓ?"

Anh Quân nổi điên gầm lên rồi kéo Đức Duy đẩy mạnh ra, tức giận đấm vào mặt nó một cái như cách cuối cùng để cậu ta bình tĩnh lại. Đức Duy bị đánh không đau, vì vết thương khi bị chính bạn thân của mình hại đã quá đau rồi.

Mặt đỏ bừng, trán nổi đầy gân, Đức Duy căm phẫn gào lên lớn giọng:

"ĐỊT CON MẸ CHỨ GIỜ ANH MUỐN PHẢI LÀM SAO? BỊ MỘT ĐỨA BẠN THÂN ĐÂM SAU LƯNG NHƯ THẾ THÌ ANH NÓI EM PHẢI LÀM SAO?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com