đồ của em
warning: 20+, tục. căm bách với con hàng cháy háng!!! nói chứ chúc mừng muộn cho chiếc alb đầu tay "Trap" của bé bột nhà mình. và hơn hết là chúc các nàng xinh 20/10 vui vẻ. đã cảnh báo. là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không nghiêm túc với những tình tiết trong fic.
_________________________________________
hai mắt Đức Duy dán vào bàn tay Quang Anh, nó thở nhẹ vào hõm cổ anh. khiến thân nhỏ bên dưới khẽ rùng mình. mặt nó nóng như sắp nổ, ghìm chặt vai mềm của anh xuống giường. không chút nhân nhượng nhe răng cắn xuống bả vai, lực không mạnh nhưng đủ để khắc lại dấu vết của nó.
- ah...-!
Quang Anh cào một đường dài trên tấm lưng nó, cắn chặt môi đến khi trong khoang miệng tanh tưởi vị máu. đôi mắt đỏ hoe ướt nhoè, bàn tay anh níu chặt cánh tay của Đức Duy. anh biết lý do tại sao nó hành động như vậy, có lẽ vì vậy mà trong lòng dâng lên chút cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ.
nó sắp phát điên vì người yêu nó rồi, Đức Duy sắp ghen điên lên vì anh rồi. cái tay xinh xắn nó nâng niu, đan trong tay mỗi ngày. nay lại vì quay mv mà chạm vào những thứ không được phép chạm.
nó nói nó không ghen thì chắc chắn là nói láo. có mà không thể nào không ghen thì có, chứ nó mà không ghen thì chỉ có lên chùa thôi. nó với anh dạo gần đây vướng nhiều lịch trình, lại còn đang giận nhau. nó biết mục đích Quang Anh làm vậy, và anh đã thắng.
- Quang Anh...
giọng nó khàn đặc, gọi thẳng tên anh. hơi nóng liên tục phả bên tai anh. từng tiếng thở nặng như đè lên cả lồng ngực đang phập phồng. nó rõ ràng chẳng hề có ý định dừng lại.
Quang Anh ngước mắt nhìn nó, hàng mi ướt át va phải ánh mắt sâu hun hút của Đức Duy. nó cúi thấp kề sát bên tai anh rồi nhẹ cắn lên vành tai anh. lưu lại dấu vết trên khắp cơ thể anh.
- anh muốn em phải thế nào đây?
tay nó vuốt dọc sống lưng anh, rồi lại siết xuống hông nhỏ. bàn tay to, hơi chai miết lên từng tấc da thịt mềm mịn của anh. càng miết nó càng siết chặt.
Quang Anh thở dốc, cả khuôn mặt đỏ bừng như phát sốt. khóe mắt còn ươn uớt, trên người anh chẳng còn nổi miếng vải nào lành lặn.
- tưởng em sẽ làm ngơ tiếp?
chẳng biết Quang Anh lấy đâu ra can đảm còn dám ghẹo gan nó tầm này, nhưng đến khi nhìn mặt Đức Duy đen hẳn đi anh mới nhận ra anh chọc vào ổ kiến lửa rồi.
nó chẳng nói gì thêm chỉ "nhẹ nhàng" dạy lại người yêu nhỏ. anh hư là vì nó chiều anh quá, thế nên phải dạy lại.
.
bụng dưới căng cứng vì bị cự vận của nó chèn chặt. lỗ nhỏ ôm lấy gậy thịt của người kia, cũng đã lâu rồi nó không ghé thăm nơi mềm mại này. nên càng đâm vào lại càng ham muốn được chôn sâu gây của mình vào bên trong. nhìn xuống Quang Anh cả thân đều chi chít vết hôn đỏ chói thì rất hài lòng, nó phải rót đầy vào bên trong anh hạt giống của nó.
để anh biết rằng anh thuộc về nó, cơ thể anh là của nó. Đức Duy cúi đầu, nắm lấy cánh tay anh. kéo thân người đã mềm nhũn trên drap giường trắng ướt đẫm. cự vận cứ liên tục thúc mạnh vào bên trong, anh gục xuống trên vai nó. cơ thể cứ run lên mỗi lần nó đâm vào, dịch thể tràn ra khỏi huyệt đạo. dấp dính nhớt nhác vô cùng, nhưng cơ thể vẫn quấn chặt.
- agh... Duy, mệt... ah- hức..
giọng anh khàn đặc, cổ họng khô rát vì bị ép phải hoạt động trong khoảng thời gian dài. mỗi lần nó ngậm lấy đôi môi anh đều là một lần nó tham lan rút đi toàn bộ không khí khiến anh càng nhanh mất sức. cơ thể mỏi nhừ như thể toàn bộ xương trên người anh đều bị nó đánh gẫy.
nhưng Đức Duy không hề có chút mềm lòng nào. nó siết chặt eo anh, coi như chẳng nghe thấy tiếng nỉn non cầu xin kia. nó mà càng dập xuống hăng hơn. tiếng nấc nghẹn cứ trào lên trong họng khiến Quang Anh không thể thở nổi, cơ thể nghiêng ngả đổ xuống giường như cây bị đốn. cả cơ thể mồm hôi ướt đẫm, Đức Duy trước mắt anh càng nhuốm dánh vẻ dục vọng.
ánh đèn phòng màu đỏ tím như tô vẽ thêm khoái lạc cho cuộc hoan ái này. đã bao lâu rồi, anh không nhớ nổi. chỉ thấy bụng dưới căng tức một thứ chất nóng rực. cự vận mềm oặt trên bụng không còn chút phản ứng, bị nó ép cho đạt đến cực khoái khô mấy lần vẫn không tha. Đức Duy siết lấy đùi non của anh, đem hai chân anh gác lên vai mình. rồi lại tiếp tục rải những dấu vết lên đấy.
hông vẫn không ngừng thúc cự vận vào bên trong huyệt động kia. vách thịt bên trong ôm chặt lấy nó như cầu xin thêm. còn chủ nhân của cái nơi đói khát ấy lại cứ khóc nấc lên với nó, có phải là đang câu dẫn nó không.
- cơ thể cưng.. thành thật hơn cưng rất nhiều.. cưng nú.
nó dán mũi vào khuân ngực căng mềm của Quang Anh, thỏa mãn cắn lên đầu ngực đang cương cứng mời gọi. thế này mà còn dám kêu mệt, cơ thể của anh đang mong chờ đón nhận sự yêu chiều từ nó thế này cơ mà. da thịt dồn dập va chạm, tiếng bạch bạch hòa vào không gian yên lặng càng khiến cho tâm trí cả hai thêm mụ mị.
Quang Anh ngửa cổ, thở dốc. từng nhịp nó nện vào như muốn đâm thủng bụng dưới của anh. trong đầu anh kéo dài âm thanh cảnh báo, nhưng hiện tại anh không còn đủ tỉnh táo để nhận ra nó là gì. từng cơn khoái cảm cứ ập tới như sóng lớn nhấn chìm anh trong cuộc yêu này. bàn tay anh bấu vào cánh tay nó, mỗi lần nó đâm vào cơ thể anh lại giật nảy lên trong vô thức.
gợi tình, dục vọng và ham muốn được yêu. được chìm đắm và thỏa mãn cơn khát, môi lưỡi quấn chặt lấy tiếng rên rỉ ướt át trong cổ họng. cơ thể anh mẫn cảm liên tục dụi vào cơ thể nó, xác thịt trần trụi dính chặt lấy nhau đòi hỏi được yêu. từng cử chỉ động chạm của nó đều khiến bụng dưới anh nhói lên, càng siết chặt lấy gậy thịt đang nằm ở trong mình.
- giọng cưng rất hay, nhất là lúc rên rỉ lại càng hay...
nó ôm lấy cơ thể mềm mại của anh cảm nhận sự ấm nóng quen thuộc, liên tục ra vào huyệt động. nó đã cố cấm dục bản thân vì anh và nó có quá nhiều dự án đang tiến hành. nhưng Quang Anh lại không hề trân trọng sự cố gắng của nó, thế nên Đức Duy nghĩ nó cũng chẳng cần phải giữ kẽ với một con mèo không biết nghe lời làm gì. cứ dạy dỗ lại, nó sướng, anh cũng sướng vậy thì có ai thiệt thòi gì đâu.
nó găm sâu gậy thịt vào trong, cúi sát lại hôn lên hõm cổ anh. lưu lại mọi dấu vết của nó ở trên và trong cơ thể người kia. da thịt nóng rực như thể ở trong phòng xông hơi, dù gió điều hòa có phả vào nhưng mồ hôi vẫn cứ tuôn ra vì sức nóng thân nhiệt của cả hai.
Quang Anh siết lấy drap giường, hông anh mỏi nhừ. chân vắt trên vai nó cũng đã không còn cảm giác, giờ thứ duy nhất anh còn cảm nhận được là sự lấp đầy. bụng dưới căng như sắp vỡ ra vì tinh dịch nó bắn vào. vài tháng không làm tình mà nó đã như hổ đói cắn nuốt anh thế này. cảm giác từng tấc da thịt đều nhói lên mỗi lần nó găm gậy thịt vào bên trong, trong bụng bị chèn ép đến mức khó thở.
nó như chẳng biết mệt quấn chặt lấy cơ thể đã bị vắt kiệt sức của anh. liên tục hôn và cắn lên khắp cơ thể đã vốn chẳng còn chỗ nào lành lặn. vết cắn trồng lên vết hôn, đầu óc anh quay cuồng như bị đánh thuốc. khoang miệng khô khốc, anh như kẻ lạc giữa sa mạc tìm kiếm thứ cứu lấy mình. tay run run vòng qua cổ nó, dùng chút sức lực còn lại kéo nó xuống mà cắn lấy đôi môi nó.
đôi môi ấy ướt át và nóng rực như thứ nó vùi sâu trong bụng anh. lưỡi anh chủ động cạy mở răng nó rồi tiến vào bên trong khoang miệng của Đức Duy. nóng lòng quấn quýt với lưỡi nó, nó cũng chẳng để người yêu phải chờ mà nhanh chóng quấn lấy anh. tiếng chóp chép vang vọng, mọi thứ lộn xộn vô cùng. đến khi nước bọt tràn xuống từ khóe môi anh cả hai mới chịu dừng lại.
một lần nữa nó lại bắn vào bên trong anh, đầy đến mức anh buồn nôn. Quang Anh mơ hồ, bàn tay lại siết nhẹ cổ nó. đầu óc anh trắng xóa một mảng, như thể cơn khoái lạc đã tẩy đi mọi suy nghĩ của anh. tiếng chuông anh báo vẫn lên tục kêu trong tâm trí nhưng hai tai anh giờ đã ù ù không còn cảm giác được gì ngoài sự ướt át và đê mê.
- a...!
Đức Duy mỉm cười hài lòng, đưa tay ấn xuống bụng dưới đang nhô lên của anh. khiến người dưới thân cả người căng cứng kêu lên một tiếng. tinh thần tràn ra từ miệng huyệt, như nó cự vận vẫn không hề có ý định rút cái thứ gân guốc kia ra. một lần nữa nó cúi xuống, đan lấy bàn tau đang run lên của anh. đưa lên hôn nhẹ vào mu bàn tay mỉm cười ám muội. giọng nó khàn khàn.
- cưng à, tay này sau này chỉ được sờ vào đồ của em thôi~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com