chapter 3: Đình chiến
"Cậu nói gì?" Jessica lớn tiếng hỏi người bạn thân của mình, người đang lặng lẽ nhìn xuống sàn nhà. Cô chỉ nhớ mình bị sốc như thế nào khi Tiffany nói với cô rằng cô ấy sẽ không làm việc ở Ledonne nữa, vì thương hại cô đã nỗ lực và sức mạnh để cho tên của mình được chọn bởi bất cứ ai là thẩm phán của họ, không phải là cô phàn nàn mà cô ấy chỉ muốn Fany sử dụng tài năng của mình và để cho cả thế giới biết về nó nhưng cô ấy chỉ nói với cô rằng cô ấy sẽ nghỉ việc, không!
"Tiffany Kang, mình không muốn trò đùa này, cậu đã được chọn...có thể hàng ngàn người trên thế giới đã nộp đơn xin việc và ngay bây giờ ôi chúa ơi" cô nói lời cuối cùng bằng tiếng Anh.
"Sica, mình nhận ra rằng mình hạnh phúc ở Twinkle và mình không cần bất cứ công việc từ bất cứ công ty nào" Fany nói trong khi đầu cô vẫn cúi xuống
"Aish,dừng lại đi, cậu phải đối mặt với mình, mình không hài lòng với những gì cậu đang nói Tiffany, mình thề rằng mình đang nổi điên" cô rít lên.
Tiffany chậm rãi ngước mặt lên và Jessica thở hỗn hển khi thấy đôi mắt sưng húp,cô ngay lập tức biết rằng bạn thân của mình đang ở trong trường hợp nghiêm trọng.
"Chuyện gì đã xảy ra? Và cậu đã khóc?"
Gạt đi những giọt nước mắt,cô nhìn ra ngoài quán cà phê và nhớ lại những gì xảy ra ngày hôm đó..
"Cậu nói gì?" Jessica lớn tiếng hỏi người bạn thân của mình, người đang lặng lẽ nhìn xuống sàn nhà. Cô chỉ nhớ mình bị sốc như thế nào khi Tiffany nói với cô rằng cô ấy sẽ không làm việc ở Ledonne nữa, vì thương hại cô đã nỗ lực và sức mạnh để cho tên của mình được chọn bởi bất cứ ai là thẩm phán của họ, không phải là cô phàn nàn mà cô ấy chỉ muốn Fany sử dụng tài năng của mình và để cho cả thế giới biết về nó nhưng cô ấy chỉ nói với cô rằng cô ấy sẽ nghỉ việc, không!
"Tiffany Kang, mình không muốn trò đùa này, cậu đã được chọn...có thể hàng ngàn người trên thế giới đã nộp đơn xin việc và ngay bây giờ ôi chúa ơi" cô nói lời cuối cùng bằng tiếng Anh.
"Sica, mình nhận ra rằng mình hạnh phúc ở Twinkle và mình không cần bất cứ công việc từ bất cứ công ty nào" Fany nói trong khi đầu cô vẫn cúi xuống
"Aish,dừng lại đi, cậu phải đối mặt với mình, mình không hài lòng với những gì cậu đang nói Tiffany, mình thề rằng mình đang nổi điên" cô rít lên.
Tiffany chậm rãi ngước mặt lên và Jessica thở hỗn hển khi thấy đôi mắt sưng húp,cô ngay lập tức biết rằng bạn thân của mình đang ở trong trường hợp nghiêm trọng.
"Chuyện gì đã xảy ra? Và cậu đã khóc?"
Gạt đi những giọt nước mắt,cô nhìn ra ngoài quán cà phê và nhớ lại những gì xảy ra ngày hôm đó..
Mắt cô nhìn xuống sàn và cô có thể cảm nhận được rằng anh đang lặng lẽ nhìn cô,có một khoảng im lặng dài và mỗi phút dường như là mãi mãi đối với cô,cô thực sự muốn rời khỏi phòng,có điều gì đó về người đàn ông này nói lên sự nguy hiểm... tất cả về thể chất,cô hằng giọng và đối mặt với anh nhưng chỉ ngạc nhiên khi biết rằng anh không còn ngồi trên ghế nữa
"Cái gì?"
"Này cô đang tìm tôi à? "Hơi thở anh phả vào cô và cô biết rằng anh chỉ cách cô vài centimet, vì tức giận,cô quay lại và điều tiếp theo cô biết đôi môi cô chạm vào anh, Jonghyun cũng bị mất cảnh giác nhưng đã hồi phục lại ý chí của mình,anh lập tức kéo cô và hôn cô. Tiffany đã bị sốc cô biết điều đó không đúng nhưng cơ thể cô không muốn dừng lại,cô chỉ bám lấy anh và hôn lại anh, lưỡi của họ gặp nhau không ai muốn kết thúc khoảnh khắc kỳ diệu này,sau đó một chiếc nhẫn đột nhiên làm gián đoạn họ, Tiffany nhanh chóng đẩy anh ra và chạy ra ngoài.
Cô không muốn nhớ ngày hôm đó,sau khi nhận ra chuyện gì đã xảy ra và bị sốc trong một thời gian dài, Tiffany thấy mình trong phòng nghỉ, người đàn ông đó kẻ biến thái đó đã đánh cắp nụ hôn của cô,nụ hôn mà cô đang mơ Yonghwa sẽ trao cho cô đã bị người khác cướp mất.. còn là một người xa lạ.
"Fany , cậu biết cậu có thể cho mình biết những gì đã xảy ra, mình là bạn thân của cậu và mình thật ngốc khi không để ý một lúc trước khi cậu có vấn đề, mình xin lỗi" Sica nói khẽ.
Đầu cô vẫn cúi xuống, Tiffany nói với sếp cũ của mình về những gì đã xảy ra với giám đốc của Ledonne Lee Jonghyun,cô giật mình khi cô biết bạn mình hét ầm ĩ.
"Yah, cậu thật là một cô gái may mắn, cậu có biết rằng có hàng triệu cô gái muốn ở bên cạnh anh ấy,anh ấy thật đẹp trai, giàu có và nóng bỏng chúa ơi cậu đã được anh ấy hôn" Sica liên tục nói,cô sợ rằng bạn mình có thể bị hụt hơi bất cứ lúc nào.
"Sica,anh ta là một người xa lạ, đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi" cô lại khóc khi nhớ lại những gì đã xảy ra, Jessica thở dài và vỗ lưng cô.
"Mình biết rằng nụ hôn đó là dành cho Yonghwa nhưng Fany nó đã xảy ra, cậu không còn có thể làm một cái gì đó nữa, nếu cậu thực sự muốn tránh anh ta thì mình sẽ tôn trọng điều đó.. cậu biết rằng cậu có thể quay lại Twinkle bất cứ lúc nào và mình có thể gửi một mục khác cho một số công ty thời trang, Ledonne không chỉ là những người chúng ta có thể dựa vào, phải không?"Jessica nói thêm, Tiffany im lặng và gật đầu ôm chặt bạn thân của mình,trong những lúc như vậy cô cảm thấy mình may mắn khi có Jessica.
*
Jonghyun đã không có tâm trạng trong những ngày qua, mẹ anh đã nói rằng bố anh sẽ trở lại trong vài tuần nữa. Anh không muốn gặp ông ấy,anh ghét ông ấy, ông ấy đã hủy hoại cuộc sống của anh theo nhiều cách... trong nhiều lần. Thời gian cũng đã giết chết anh,họ không có nhiều thời gian,anh có thể cảm thấy cơn đau đầu bắt đầu len vào, Jonghyun đang nhẹ nhàng xoa bóp thái dương khi thư kí của anh bước vào.
"Giám đốc anh có thời gian không?"
"Có nhưng có chuyện gì không?"
"Tiffany Kang đã đến đây một lúc trước và đưa ra điều này"
Khi nghe tên cô Jonghyun chợt nhớ ra nụ hôn đó,anh vô thức chạm môi.
"Giám đốc" điều đó đã dừng suy nghĩ của anh,anh đang phát điên.
"Tôi không có nhiều thời gian để đọc nhưng cô ấy muốn gì?" Anh rít lên
Cô Kim thở dài" đó là một lá đơn từ chức,cô ấy nói cô ấy không còn có thể làm việc ở Ledonne nữa, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra" thư kí giật mình khi giám đốc của cô chửi bới.
"Cô ta đang thực hiện thái độ thực sự của mình hả? đá đít cô ta ra khỏi công ty này và tìm một người khác" Jonghyun thốt lên giận dữ.
"Tuy nhiên thời hạn đang đến rất nhanh, chúng ta không có nhiều thời gian để tìm một người khác"
Cô đã nói đúng, thời hạn là một trong những vấn đề của anh,họ cần phải làm việc này,anh thở dài" được rồi cô ta đang ở đâu?"
*
Tiffany lặng lẽ nhìn vào máy ảnh của mình, đó là món quà tốt nghiệp từ một người bạn rất tốt của cô, bạn thân nhất thời thơ ấu của cô người mà cô luôn nói ra những bí mật sâu thẳm và đen tối nhất của mình. Phải cô đã có Jessica bây giờ nhưng người bạn đó là một phần của cuộc đời cô kể từ đó, một nụ cười buồn thoát ra khỏi môi cô, thời gian trôi qua thật nhanh, đã được năm năm từ khi cô không nhìn thấy người đó một giọt nước mắt trào ra từ đôi mắt cô khi cô nhìn thấy sếp của cô đang vẫy tay với cô. Jessica rụt rè yêu cầu cô đến Dongguk để chụp ảnh học sinh mà cô không thể tham dự, Tiffany không thể không cười cô ấy,cô ấy luôn như thế,cô ấy sẽ luôn rụt rè hỏi cô mỗi khi cô ấy yêu cầu cô làm điều gì đó thay cho cô ấy... có thể đó là công việc hay là vấn đề cá nhân, nó giống như cô là sếp và Jessica là nhân viên của cô.
Tiffany đang trên đường đến trạm xe buýt thì một tiếng còi lớn làm cô nhảy dựng lên sau đó quai hàm của cô rớt xuống khi cô nhìn thấy Lee Jonghyun bước ra khỏi chiếc xe thể thao màu đen bóng bẩy
"Lên đây " anh ra lệnh.
"Không" cô rít lên và quay lưng lại,cô đang định tiếp tục bước đi thì một bàn tay nắm lấy tay cô.
"Yah, Tiffany-ssi, tôi nói lên xe, tôi muốn nói chuyện với cô"
"Yah, buông tôi ra, tôi không muốn nói chuyện với anh , tôi đã xin nghỉ việc, dù sao anh có thể tìm người khác tài năng hơn" cô giận dữ.
Jonghyun dựa vào cô và thì thầm" có phải chúng ta thực sự phải nói ở đây về vấn đề này? Mọi người đang nhìn chằm chằm vào chúng ta"
Tiffany gần như suy yếu với sức nóng bất ngờ đó gây ra bởi sự gần gũi của họ một lần nữa trước khi cô ngã,cô gật đầu và bước vào xe của anh.
"Anh muốn chúng ta nói về việc gì? Tôi đã với anh là tôi muốn nghỉ việc"
Jonghyun thở dài và trực tiếp nhìn cô.
"Vâng tôi biết điều đó, cô có nghĩ rằng tôi đến đây nếu chúng tôi không cần cô không?" Anh rít lên
Tiffany cũng định chộp lấy anh khi anh tiếp tục với giọng trầm hơn lần này.
"Tiffany-ssi, tôi không biết có chuyện gì xảy ra với chúng ta ngày hôm đó nhưng bây giờ chúng ta có thể quên nó không? hãy làm điều đó vì công việc , chúng tôi không có nhiều thời gian để tìm người thay cô, tuần lễ thời trang sắp đến gần.
Tiffany biết điều đó và cô cảm thấy có lỗi,cô chỉ nghĩ cho chính mình,cô đối mặt với Jonghyun và nhìn thấy sự chân thành trong đôi mắt của anh.
"Được rồi tôi sẽ quay lại và chúng ta sẽ quên những thứ đã xảy ra"
"Kamsahamnida hãy bắt đầu lại tôi là Lee Jonghyun" rồi anh đưa tay ra để bắt tay, Tiffany nhìn chằm chằm một lúc rồi bắt lấy nó bàn tay anh to lớn và ấm áp.
"Tôi là Tiffany Kang"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com