Chương 5
Tôi có hơi bất an nhìn các bạn cùng phòng, cùng lắm được coi là cười miễn cưỡng.
"Anh Đào, anh đừng có chơi game nữa được không, sắp 11 giờ rồi đó, sắp đến giờ kiểm tra phòng rồi!"
"Cạch, cạch, cạch......"
Tiếng bước chân đều đều vang lên từ xa đến gần.
"Cộc cộc cộc" ba tiếng, cửa phòng ký túc xá ở gần cầu thang bị gõ vang.
"Mở cửa, kiểm tra phòng đây. Có người không?" Là một giọng nữ vang vọng.
Không có tiếng trả lời.
Cửa lại bị gõ.
Hết lần này đến lần khác, tiếng đập cửa càng lúc càng lớn đến mức đinh tai nhức óc.
Cái gì mà kiểm tra phòng, cái này là đòi mạng thì có.
"Ầm, ầm, ầm......"
Không biết còn tưởng tiếng bom nổ đấy.
Qua khoảng mười phút, âm thanh mới dừng lại.
Trong nháy mắt, trong phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng hít thở.
"Cạch, cạch, cạch......"
Tiếng bước chân dời đến phòng tiếp theo......
"Cứu thiếp, thiếp sợ quá." Đào Nhiên nuốt nước miếng.
"Cửa ký túc xá còn lớn tuổi hơn cả chúng ta nữa, xương cốt của lão liệu có chịu được dày vò như vậy không?" Chu Nghị Cường vỗ vỗ cửa.
"Không quan trọng, tránh ra, tránh ra, cửa bị thương mày có chịu trách nhiệm không?" Đào Nhiên đẩy Chu Nghị Cường ra.
Sáu người chúng tôi ngồi quanh bàn, chăm chú nhìn ra cửa, đồng thời lắng nghe tiếng bước chân bên ngoài.
Tới rồi.
Tôi hít sâu một hơi.
Tiếng bước chân dừng lại trước cửa ký túc xá của chúng tôi.
"Mở cửa, kiểm tra phòng đây. Có người không?" Vẫn là giọng nữ kia.
"Cộc, cộc, cộc." Vẫn lễ phép gõ ba cái trước.
Trong lòng chúng tôi biết, đây gọi là yên tĩnh trước phong ba.
Quả nhiên sau đó, tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn, động tác gõ cửa cũng càng lúc càng mạnh.
Mắt thường có thể thấy được, cửa ký túc xá bị gõ đến mức móp hẳn vào trong.
Tiếng gõ cửa làm tôi liên tưởng tới vụ va chạm giữa thiên thạch và mặt trăng.
Thần kỳ chính là, cửa ký túc xá bị móp hẳn vào trong, sau đó sẽ trở về hình dạng ban đầu ngay lập tức, giống như có tính đàn hồi vậy.
Sáu đứa chúng tôi thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Ngoại trừ việc lỗ tai phải chịu một chút tra tấn thì cũng không có gì.
Xem ra kiểm tra phòng cũng không khủng bố tới vậy.
Chỉ cần không mở cửa ra là được.
Có đứa ngốc nào lại đi mở cửa chứ?
Khoảng tầm mười phút sau, người kiểm tra phòng mới rời đi.
Tạm thời an toàn.
"Ứ ừ! Chúng ta phải cảm tạ đại ca cửa! Cảm ơn anh! Nếu không có anh, tụi em đều chết thẳng cẳng rồi! Cửa ơi, cửa à, không có anh em phải sống như thế nào đây? Yêu anh, nhiều lắm lắm! Sau này có cơ hội, ngày nào sáng trưa chiều tối em cũng đều thắp nhang cho anh!"
Chu Nghị Cường ôm lấy cửa, hung hăng hôn chụt chụt lên nó.
Cửa: Sự xuất hiện của bạn là sự đen đủi của tôi.
Ngay lúc đám chúng tôi đang vui mừng, đột nhiên phòng bên cạnh vang lên tiếng mở cửa.
Không thể nào......
Thật sự có đứa ngốc đi mở cửa?!
Ngay sau đó vang lên tiếng hét chói tai của một đám con trai.
Đại khái là kéo dài khoảng 5 giây, bên ngoài lại khôi phục yên lặng một lần nữa.
Chuyện gì đã xảy ra?
Không ai biết cả ngoại trừ những người ở phòng ký túc xá đó.
Tiếng bước chân tiếp tục dời đến phòng ngủ tiếp theo.
"Cạch, cạch, cạch......"
"Chuyện gì vậy?" Trên trán Chu Nghị Cường toát ra mồ hôi lạnh, "Anh cửa à, anh có thật sự đáng tin cậy không thế?"
【 Nếu người ở trong không chủ động mở cửa, người bên ngoài không thể vào phòng ký túc xá 】
Nhưng nếu người bên trong chủ động mở cửa thì sao?
Vì sao lại mở cửa? Mà ai đã mở cửa?
Bầu không khí lại trở nên nặng nề.
"Đại ca Tôn, đại ca cho em vài cái phân tích đi, an ủi trái tim non nớt bé bỏng của em đi!" Chu Nghị Cường hướng ánh mắt đến Tôn Hoa Văn.
"Tao hỏi tụi mày, buổi tối mấy người chết kia có trở về ký túc xá hay không?"
Thật ra câu hỏi của Tôn Hoa Văn đã có câu trả lời rồi.
Bạn cùng phòng của bạn xảy ra chuyện mà bạn không biết, mai phục bên cạnh bạn, tìm một cơ hội thích hợp là lúc kiểm tra phòng, mở ra cánh cửa địa ngục.
"Không phải bảo là trong ký túc xá tuyệt đối an toàn sao?" Hoàng Bàng bị dọa mặt trắng bệnh.
【 Ký túc xá tuyệt đối an toàn 】
Nghe thì giống như không có vấn đề, nhưng mà lại có vấn đề ở đây.
Nếu đã như vậy, tin tức được cung cấp có chính xác không, nhất định phải tuân thủ theo quy tắc sao?
Bạn cùng phòng đã xảy ra chuyện thì xử lý như thế nào?
Còn những người thấy được chó...... Vì sao lại thấy được chó? Liệu những người đó còn sống không?
Đêm nay hẳn là một đêm không ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com