V. Katalk!
***
Bầu trời Daegu cao và rộng.
Park Chaeyoung mơ màng dựa đầu vào cửa kính, hướng ánh nhìn ra hàng cây nối tiếp nhau vụt qua tầm mắt.
Ngày thứ mười sau cuộc gặp mặt với người lạ. Chaeyoung chẳng biết tại sao mình lại đếm những ngày này nữa. Park Chaeyoung khó chịu với cảm giác bồn chồn mong ngóng này. Cô chẳng biết mình đang chờ đợi điều gì. Một bóng dáng dong dỏng cao trên chiếc mô tô màu trắng ư?
Cô chẳng biết gì về cậu, ngoại trừ cái tên và gương mặt ngoại quốc. Cậu có giọng nói thật dễ nghe. Cậu đến từ đâu?
Park Chaeyoung nhớ rằng cậu đeo một chiếc túi máy ảnh nặng trịch. Có lẽ cậu là một nhiếp ảnh gia? Cậu xuất hiện tại lễ hội âm nhạc, chẳng lẽ, cậu là master-nim của một nhóm nhạc nào đó? Chắc hẳn không phải của nhóm cô rồi. Cậu chẳng hề nhận ra cô mà.
Park Chaeyoung bật cười rồi chợt xấu hổ khi nhớ lại dáng vẻ của mình ngày hôm ấy. Cô đã cố gắng giấu gương mặt mình bằng chiếc mũ lưỡi chai trộm được của chị quản lý trước đó, sau khi biết được nước mắt đã làm hàng mascara của cô trở thành một mớ hỗn độn... Chaeyoung khẽ bĩu môi. Lần đầu gặp cậu chẳng phải trong bộ dạng xinh đẹp gì, thật đáng hổ thẹn.
Park Chaeyoung cứ mãi nhớ về nụ cười ngố tàu của cậu khi chào tạm biệt cô, cũng nhớ cả vòng tay của cậu khi giữ cô ngồi vững trên yên xe máy. Một người lạ ân cần. Và cậu đã xuất hiện thật đúng lúc. Nhưng Park Chaeyoung chẳng biết gì về cậu cả. Có lẽ cậu sẽ mãi là người lạ thôi. Cậu sẽ biến mất, cô nên dừng việc đếm những ngày này thôi.
- Chỉnh đốn lại tinh thần đi, Chaeyoung! - Jennie unnie vẫy vẫy tay trước mặt cô - Dạo này em cứ như đang sống một mình một thế giới vậy!
Chaeyoung nhớ là mình đã nhận được hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ từ Jennie vào buổi tối hôm ấy. Chị đã lo lắng và trách móc cô rất nhiều. Khi gặp lại chị vào sáng hôm sau, Chaeyoung đã nhào vào vòng tay chị mà khóc thêm một trận nữa. Chị đã khe khẽ vỗ lưng cho cô và chửi rủa vài câu bằng tiếng Anh. Chị điên tiết với lũ cư dân mạng độc ác ấy vô cùng. Và tuyệt nhiên, cô không dám kể với chị rằng mình đã về nhà bằng cách nào, chị sẽ lại trách móc vì sự bất cẩn của cô mất.
Chaeyoung nhìn chị rồi lại đưa mắt ra cửa sổ, những bông tuyết lại bắt đầu rơi. Cô lại nhớ đến cái cách cậu xoa xoa hai bàn tay với nhau để làm ấm chúng trước khi bắt lấy tay cô. Cậu là một người tinh tế hay chỉ đơn giản là một kẻ ngố luôn vô tình làm những điều ngọt ngào? Chaeyoung để mặc cho tâm hồn thiếu nữ của mình mơ mộng bay bổng. Cô tự nhủ, cậu chỉ là một cơn cảm nắng của tuổi hai mươi thôi. Cậu rồi sẽ lại biến mất.
Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ không đếm nữa.
***
Hai cô gái bước vào fansign trong tiếng hò reo của fan hâm mộ. Park Chaeyoung cười rạng rỡ khi được ngắm nhìn cảnh tượng này. Những con người đang ngồi dưới kia chắc chắn đã dành cho cô một tình yêu thực sự. Từ sâu thẳm trái tim mình, cô tha thiết biết ơn họ, những người tuyệt đối sẽ không bao giờ làm tổn thương cô.
Park Chaeyoung thích thú trả lời từng câu hỏi vui nhộn được viết nắn nót trên những tờ giấy nhớ kẹp trong album của họ. Những câu hỏi đơn giản chỉ là "bạn có muốn ăn ... không?", và nếu cô trả lời là có, bạn fan sẽ tít mắt cười và hứa sẽ đem tới cho cô vào lần sau. Park Chaeyoung yêu cảm giác ấy. Giữa cô và fan hâm mộ lúc này chẳng có khoảng cách nào cả, họ cứ như những người bạn ngại ngùng lần đầu gặp gỡ vậy. Qua những cuộc nói chuyện dù là ngắn ngủi, những cái bắt tay dù là thật nhẹ nhàng, Chaeyoung vẫn có thể cảm thấy rất rõ tình cảm chân thành của những con người dễ mến kia.
- Tên cậu là gì nhỉ? - Chaeyoung nhận lấy album từ một vóc dáng cao cao, cậu ấy đã chần chừ trước khi ngồi xuống ghế đối diện cô
- Lisa à không! Làm ơn hãy viết là gửi tới Kim Jisoo nhé!
Lisa? Giọng nói này? Đôi nay thon dài khẳng khiu? Người lạ tốt bụng? Park Chaeyoung rời mắt khỏi chiếc album, lén lút đưa mắt nhìn cậu.
Lại là đôi mắt to tròn, bờ môi căng và mọng, người lạ lại trông thật ngố, tránh né không nhìn thẳng vào cô. Cậu đã nhuộm tóc mình về màu nâu, cậu vẫn đeo chiếc túi máy ảnh ấy, cậu đưa mắt nhìn cô và đôi mắt họ chạm nhau. Park Chaeyoung mau chóng quay đi bởi hai má cô đã dần đỏ ửng.
Đột nhiên, Chaeyoung cảm thấy giận cậu. Cậu dám nói là không biết cô trong khi cậu đang xuất hiện ở fansign chính thức của Blackpink? Chẳng lẽ, đêm hôm ấy, bộ dạng Blackpink Rosé xấu xí kinh dị đến nỗi khiến một master-nim không thể nhận ra cô?
Chờ đã, "gửi tới Kim Jisoo"?
Chaeyoung bật cười, à lên một tiếng khe khẽ khiến cậu giật mình nhìn cô. Lisa ngố tàu tới để xin chữ ký hộ một người bạn. Cậu và Chaeyoung cuối cùng cũng gặp lại nhau rồi!
Chaeyoung cố gắng ký một cách chậm chạp nhất, tiếp tục lén lút nhìn cậu. Dưới ánh đèn đường mờ ảo và những bông tuyết trắng, Park Chaeyoung cũng đã lờ mờ biết được, Lisa là một cô bạn tương đối xinh đẹp rồi. Nhưng quả thật, cô không nghĩ rằng cậu lại xinh đẹp đến vậy. Hàng mi cong và dài, đôi má phính đáng yêu, những đường nét xinh đẹp hài hoà với nhau một cách lạ kỳ.
Trong giây lát, Park Chaeyoung bỗng chốc không muốn cậu sẽ mãi chỉ là một người lạ.
***
Chaeyoung lăn lóc trên giường, vò đầu bứt tai suy nghĩ về hành động của mình.
Là Blackpink Rosé vừa viết số điện thoại cá nhân của mình kẹp vào album của một fan hâm mộ hay là cô thiếu nữ Park Chaeyoung chủ động trao số điện thoại của mình cho một cô gái dễ thương?
Park Chaeyoung băn khoăn và ngại ngùng vô cùng, chốc chốc lại kiểm tra điện thoại. Cô đã tưởng tượng ra một loạt những viễn cảnh từ tồi tệ nhất đến mộng mơ nhất.
Cậu có thể sẽ công khai số điện thoại của cô cho cả thế giới. Sau đó, cả cái Đại Hàn Dân quốc này sẽ cười vào mặt cô, chửi rủa cô vì quá dễ dãi. Sự nghiệp cầm mic của cô sẽ từ nay mà chấm hết. Jennie unnie tội nghiệp của cô rồi cũng sẽ bị vạ lây. Unnie luôn thì thầm với cô là sẽ nhất quyết không đi solo vì chị yêu cô rất nhiều. Vậy mà cô lại quyết định đánh cược số phận của cả hai vào một người lạ có gương mặt xinh đẹp, cô điên rồi!
Cậu cũng có thể chẳng thèm mở cái album tội nghiệp ấy ra, tờ giấy nhớ sẽ vì thế mà bay đến tay của cô bạn Kim Jisoo lạ mặt. Trường hợp xấu nhất là số điện thoại của cô sẽ bị công khai và viễn cảnh sẽ lại diễn ra như những gì đã nói ở trên. Trường hợp đỡ tồi tệ hơn một chút là Kim Jisoo ssi sẽ đưa số điện thoại cho cộng đồng Blink. Park Chaeyoung sẽ ôm trái tim tội nghiệp này mà thức trắng đêm bởi những cuộc điện thoại từ những số di động lạ mặt. Park Chaeyoung điên thật rồi!
Cũng có thể, cậu sẽ mở chiếc album ra, ngắm nghía tờ giấy nhớ và hàng chữ số nguệch ngoạc của cô rồi vo tròn nó ném vào sọt rác. Cậu ngố mà! Dù sao Park Chaeyoung cũng thật điên rồ!
Trong biết bao những viễn cảnh kinh dị, thiếu nữ hai mươi tuổi Park Chaeyoung cũng tìm cho mình được một tương lai đẹp mộng mơ. Cậu sẽ mở chiếc album, mỉm cười với tờ giấy nhớ, nhập dãy số điện thoại và nhấc máy lên gọi. Park Chaeyoung lúc ấy sẽ đáp lời cậu với một giọng nói thật ngọt ngào. Cậu sẽ đổ rạp vì Chaeyoung!
Cô ôm chiếc điện thoại vào lòng, mỉm cười mãn nguyện. Chaeyoung cho dù có nghĩ nhiều đến thế nào thì vẫn cho rằng cậu là một người lạ dễ thương và tinh tế. Và cô nghĩ rằng cậu cũng có ấn tượng tốt với cô!
Park Chaeyoung thật dở hơi!
Thiếu nữ Park Chaeyoung cứ mỗi lần kiểm tra điện thoại lại cảm thấy tương lai làm quen với cậu ngày một xa rời. Park Chaeyoung lại bắt đầu đếm từng giờ kể từ giây phút gặp lại cậu. Chẳng nhẽ, trong một vài giây ngắn ngủi, dãy số điện thoại đã bị cô vụng về viết sai một số? Đồ ngố này sao mãi vẫn chưa gọi cho cô?
Park Chaeyoung thậm chí còn nghĩ tới việc sẽ chào cậu làm sao cho thật ngầu mà vẫn dễ thương.
"Xin chào, người lạ!"
Ôi phát âm của cô thật tuyệt! Tiếng Hàn chưa bao giờ lại được phát lên bởi một âm thanh êm dịu đến thế! Ôi Park Chaeyoung phát điên rồi!
Katalk!
Thiên địa quỷ thần cha mẹ thần thánh bốn phương ơi!
"Xin chào!"
***
TBC.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com