01.
"Bá Hiền ca! Chờ em với!" Ngô Thế Huân hớt ha hớt hải chạy đằng sau gọi với theo Biên Bá Hiền đi đằng trước.
"Ngô bọc sữa! Anh nói cậu nhanh lên không lại muộn. Đã nói với cậu hôm nay phải dậy sớm rồi, mà còn dậy muộn, đã thế còn lề mề." Biên Bá Hiền đi đằng trước vừa cau có vừa cằn nhằn.
Nghe vậy Ngô Thế Huân lập tức bĩu môi: "Ối chao! Anh có bao giờ đi học đúng giờ đâu mà hôm nay bày đặt vậy. Với lại đừng có gọi em là Ngô bọc sữa."
"Đúng là anh cậu chả bao giờ đúng giờ nhưng hôm nay là ngày đến báo danh. Anh đương nhiên không thể mất mặt được. Nhanh lên không anh đi trước bỏ cậu lại đấy." Nói rồi Biên Bá Hiền thả nhanh cước bộ, Ngô Thế Huân không nói gì chỉ lẳng lặng chạy theo.
Năm nay Biên Bá Hiền cùng Ngô Thế Huân bước vào năm đầu tiên của cấp cao trung. Ngô Thế Huân là hàng xóm với Biên Bá Hiền từ nhỏ, mặc dù bằng tuổi nhưng vì hai người chơi với nhau rất thân nên cậu cứ luôn miệng gọi Biên Bá Hiền là ca. Biên Bá Hiền cũng luôn coi Ngô Thế Huân như em ruột của mình mà chăm sóc cậu.
Biên Bá Hiền là một tiểu bá vương, điều kiện gia đình cậu rất tốt, nhưng tính tình cậu thì lại rất không tốt, luôn luôn bày trò quậy phá, đi học muộn, đánh nhau, vi phạm nhiều lỗi.
Nhưng bù lại thì tiểu bá vương của chúng ta chính là đại học thần trong truyền thuyết, cực kì thông minh, học lực miễn chê. Thầy cô trong trường rất quý cậu và cũng thường xuyên bỏ qua cho những trò quậy phá của cậu.
Còn Ngô Thế Huân gia cảnh cũng không tệ, cậu cũng thông minh không kém Biên Bá Hiền. Là đồng chí nên cậu luôn đồng cam cộng khổ cùng Biên Bá Hiền bày nhiều trò quậy phá. Ba mẹ hai bên đều cưng chiều con cái hết mực nên vẫn thường xuyên bỏ qua mà không trách phạt gì.
Sau khi vào đến trường, hai người đến chỗ bảng tin để tìm tên và lớp của mình. Học sinh năm nay quá đông, hai người phải chen một lúc lâu mới có thể tìm thấy được tên cùng lớp của mình.
"Yo Bá Hiền ca, em lại cùng lớp với anh rồi!" Nhìn thấy tên mình và tên của Biên Bá Hiền cùng một lớp, Ngô Thế Huân không khỏi thích thú.
"Vậy là anh với cậu học từ mẫu giáo lên tận cấp ba rồi đấy, sau này lấy vợ xong chắc cũng mua đất gần nhau xây nhà ha!" Biên Bá Hiền mở miệng trêu đùa.
"Phải ha!" Ngô Thế Huân cũng vui vẻ đáp lại. "Đến giờ rồi kìa, mình lên lớp đi."
Hai người cùng nhau lên lớp của mình, bên trong đã có rất nhiều người đang nô đùa với nhau. Họ chọn bàn ở cuối lớp, ngồi xuống được một lúc thì giáo viên chủ nhiệm bước vào.
"Các em! Trật tự, tôi là Trần Thế Lượng, giáo viên chủ nhiệm của các em. Giờ tôi sẽ điểm danh."
Điểm danh xong chủ nhiệm cùng cả lớp nói chuyện làm quen với nhau rồi phân cán sự lớp và phát đồng phục.
Sau đó thầy dặn dò lịch học rồi cho cả lớp ra về.
Trên đường về Ngô Thế Huân luôn miệng lải nhải về mấy bạn nữ xinh đẹp trong lớp, Biên Bá Hiền nghe mà chỉ hận không thể lập tức nhét giẻ vào mồm cậu cho bõ ghét.
Hôm nay ba mẹ hai bên đều không có nhà cộng thêm hai anh em không ai biết nấu ăn vậy nên cả hai quyết định đi ăn ở ngoài làm đại tiệc cùng nhau.
"Bá Hiền ca chúng ta đi ăn quán đi, ăn mấy quán vỉa hè ý, ăn xong đi bar."
"Được thôi. Lâu lắm rồi chưa đi xõa. Hôm nay đúng hôm mới báo danh anh cùng cậu đi ăn, lát nữa ăn xong gọi thêm mấy đứa bạn cấp 2 nữa rồi cùng đi bar."
Ăn uống no nê xong hai anh em gọi điện cho đám bằng hữu tốt hồi cấp 2 rồi chọn một quán bar gần đó.
"Biên tiểu ca lâu lắm không gặp nhau nha, mấy tháng hè chả thấy gặp mặt anh em gì cả." Người vừa nói là Kim Chung Đại - một trong những người bạn thân của Bá Hiền hồi cấp 2.
"Anh đây còn bận nhiều việc nha, người rảnh rỗi như cậu sao hiểu được. Giờ chẳng phải gặp nhau rồi sao." Biên Bá Hiền cười cười đáp.
"Vậy hôm nay xõa hết mình nha. Phục vụ cho vài chai rượu." Ngô Thế Huân vung tay gọi đồ một cách thật hào nhoáng.
Cả một nhóm, toàn những học sinh cấp ba mà uống rượu, hò hét đủ các thứ. Biên Bá Hiền uống đến không thể uống được nữa, say đến bất tỉnh nhân sự.
Ngô Thế Huân thì vạn chén không say, chỉ là do hò hét nhiều nên đầu óc có hơi choáng váng.
Cậu đỡ kẻ say đến bất tỉnh nhân sự kia đến nhà vệ sinh.
"Bá Hiền ca, nếu khó chịu thì xả hết ra rồi rửa mặt cho tỉnh táo đi nha, em vào nói chuyện rồi tạm biệt tụi nó xong thì mình về."
Biên Bá Hiền mơ mơ màng màng gật gật rồi vào một phòng nôn hết ra. Giải quyết xong cậu cảm thấy thật thoải mái, lúc này đã tỉnh táo hơn một ít nhưng mắt vẫn còn hơi mơ màng.
Lúc Biên Bá Hiền mở cửa đi ra thì vô tình va phải một thứ gì đó vừa cứng vừa mềm, đưa tay lên sờ thử, cảm giác thật thoải mái!
Biên Bá Hiền như là bị mê hoặc không còn biết gì cả, cứ đứng sờ nắn cho đến khi có một giọng nói lạnh lùng trầm thấp từ trên đỉnh đầu truyền xuống.
"Sờ đủ chưa?"
Nghe thấy tiếng nói, Biên Bá Hiền giật thót người từ từ ngẩng đầu nhìn lên. Đập vào mắt cậu là một gương mặt cực kì anh tuấn đang khẽ nhíu mày.
WTF? Mình vừa làm cái quái gì vậy? Sàm sỡ người ta sao? Lại còn là một nam nhân.
Biên Bá Hiền vừa có hàng ngàn dấu hỏi chấm trong đầu, vừa chết lặng đứng im nhìn nam nhân trước mặt không dám nhúc nhích.
Phác Xán Liệt mới chỉ là học sinh cao trung thôi, nhưng đã được định hướng cho là sẽ kế thừa công ty của gia đình. Công ty của nhà hắn là một công ty trang sức đá quý cũng phải gọi là có tiếng ở trong thành phố. Hôm nay hắn là bị ba bắt đi theo dự tiệc rượu để học hỏi kinh nghiệm. Ngồi nghe bàn bạc được một lúc hắn đã cảm thấy chán đến phát, đứng dậy vào nhà vệ sinh không ngờ lại gặp một tiểu khả ái mơ màng.
Nhìn tiểu nam nhân trước mặt thấp hơn mình một cái đầu, lại còn trông trắng trắng mềm mềm, trong lòng Phác Xán Liệt không khỏi nổi lên một loại cảm giác khó tả.
Biên Bá Hiền lúc này đã tỉnh táo hơn được một chút, cười gượng.
"A ha hả... xin lỗi nha! Lúc nãy là tôi vẫn còn hơi say chưa tỉnh hẳn. Có gì mạn phép xin anh bỏ qua cho tôi nha."
Nói rồi Biên Bá Hiền bước chân định chuồn nhưng ngay lập tức bị người kia kéo lại rồi dồn vào góc tường phía cuối nhà vệ sinh.
"Cậu vừa động tay động chân với tôi, sao có thể nói bỏ qua là bỏ qua được." Phác Xán Liệt vừa nói vừa cố ý thổi thổi vào tai Biên Bá Hiền.
Biên Bá Hiền bây giờ đang cảm thấy rất là khó chịu. Lần đầu tiên có người dám làm thế này với cậu. Thầm nghĩ đường đường là một bá vương không thể để người khác khi dễ, Biên Bá Hiền đẩy Phác Xán Liệt một cái thật mạnh rồi hất hàm.
"Vậy anh nói xem phải làm thế nào?"
Phác Xán Liệt tiếp tục sáp lại gần, chống hai tay lên tường giam Biên Bá Hiền lại trong lồng ngực mình rồi nói một cách thật chậm rãi.
"Nếu không cậu chịu trách nhiệm với tôi đi!"
Phác Xán Liệt vừa nói, gương mặt càng áp sát lại gần khiến cho chóp mũi hai người chạm vào nhau, trán hắn tựa lên trán cậu, môi chỉ còn cách một cm là có thể hôn rồi.
Từng luồng hơi thở ấm nóng như có như không phả vào mặt khi hắn nói khiến cho tai và mặt cậu nổi lên từng tầng hồng nhạt.
Biên Bá Hiền nghe mà nổi hết cả da gà. Mẹ nó, chịu trách nhiệm cái rắm, ông đây là thẳng nam!
Vì sức không bằng tên nam nhân trước mặt nên Biên Bá Hiền chỉ có thể giẫm thật mạnh vào chân hắn. Nhân lúc hắn đang ăn đau mà ôm chân thì bỏ chạy thật nhanh.
Trước khi ra khỏi cửa còn không quên để lại một câu: "Bệnh thần kinh!"
Phác Xán Liệt nhìn người vừa mới rời đi, khóe miệng nhếch lên thành một độ cong hoàn hảo.
Đáng yêu quá! Phải chiếm!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com