Chương 2: Giữa đường xuất hiện một "Khang sư phụ"
"Con xem Tiểu Tịnh nhà người ta kìa, đã xinh xắn lại múa hay nhảy đẹp, vừa rồi còn ẵm được giải nhất nữa. Con nhìn lại mình xem, cùng đi học múa với người ta nhưng con học được cái gì rồi? Ngày trước lúc biểu diễn còn được đứng ở hàng cuối, bây giờ đến hàng cuối cũng không được đứng nữa."
"Tại vì bây giờ con không có nhu cầu phí phạm thời gian vào việc nhảy múa nữa, vậy nên chẳng cần phải đứng ở hàng chót làm gì cả."
"Con lại còn lý sự nữa à? Mẹ cũng có thấy con tập trung học hành hơn đâu. Con nói xem kiểm tra khảo sát đầu năm con được bao nhiêu điểm?"
"Mẹ, con đi học đây!"
Mấy lời càm ràm như tụng kinh của mẫu hậu đại nhân quý cô Vương Giai Nhân tôi nghe nhiều đã thành quen. Cái gia quy mỗi buổi sáng trước khi ra khỏi nhà phải mắng tôi một trận đã kéo dài suốt bao năm nay rồi, cho đến giờ vẫn chưa từng thay đổi.
Tiểu Tịnh là ai? Từ Tịnh Tịnh "con nhà người ta" là hàng xóm của tôi. Người sao tên vậy, nhỏ nhắn yểu điệu lại đáng yêu, da trắng dáng chuẩn, được toàn thể nam sinh tôn lên làm hot girl toàn trường. Mặc dù phát âm tên bọn tôi nghe na ná nhau nhưng ba chữ "Từ Tịnh Tịnh" so ra thì có vẻ cao cấp hơn "Hứa Tinh Tinh" một chút.
Đều học múa từ thời tiểu học nhưng lúc nào cô ta cũng là thiên nga trắng đứng ở hàng đầu, còn tôi thì đến tư cách làm vịt con xấu xí cũng chẳng có. Thực ra, tôi vốn không hề có năng khiếu về nhảy múa, nhưng vì bên cạnh lúc nào cũng có mẫu hậu đại nhân thích ganh đua, thấy con nhà hàng xóm múa đã đẹp dáng lại xinh, nên mẫu hậu nhà tôi kiên quyết lôi tôi đến cung thiếu nhi đăng ký lớp múa. Ai dè lớp múa đủ người rồi, mẫu hậu đại nhân vì không muốn thua kém, miễn cưỡng nhét tôi vào lớp võ đối diện, bởi vì chữ "vũ" với chữ "võ" đồng âm.
Và thế là, hai ba năm liền tôi bị đủ các kiểu lăn lê bò toài căng cơ hành hạ, sứt sẹo đầy người. Mẫu hậu đại nhân dù biết thừa rằng tôi chẳng phải nhân tài võ học gì nhưng vẫn không chịu mở lòng từ bi dắt tôi về nhà. Đợi đến khi tôi khổ sở mãi mới thích nghi được với giới võ thuật thì mẫu hậu đại nhân lại sôi sục ý chí chiến đấu, chuyển tôi sang lĩnh vực múa may. Thế là, huấn luyện viên lớp võ đối diện bi thương nhìn tôi, lắc đầu thở dài, lặng lẽ đóng cửa lớp lại, thầy trò từ đó đường ai nấy đi. Rốt cuộc thì 2,3 năm trời luyện võ cũng không phải phí công. Trong lớp múa, tôi thể hiện cực kì nổi trội, thầy dạy múa không muốn đả kích tâm hồn bé nhỏ của tôi nên kể từ đó luôn âm thầm xếp tôi đứng ở hàng chót, cái hàng mà so ra còn lạnh lẽo hơn cả ngồi băng ghế dự bị.
Nói chung là, từ bé tôi đã quen với tính "đem con bỏ chợ" của mẫu hậu đại nhân nhà mình. Nói cách khác, tuổi thơ của ai mà không có một đứa "con nhà người ta" đáng ghét chứ?
Nếu như trên thế gian này ai cũng là con nhà người ta, không có đứa ăn hại nào xuất hiện thì sao mà thể hiện được sự ưu tú của mấy đứa nhà bên đây? Tôi luôn một lòng tin rằng trời sinh ra mình ắt sẽ có chỗ dụng võ, người nào cũng có một con đường riêng không ai có thể thay mình vẽ nên quang cảnh con đường ấy. Bởi vậy, tôi không ngại hy sinh thân mình, tình nguyện làm một khóm lá hít carbon bảo vệ môi trường, làm nền cho đóa hoa hồng kiều diễm nhà bên. Tôi có một trái tim mạnh mẽ vô song kết hợp với lớp da mặt còn dày hơn góc tường thành. Tôi vui vẻ, bởi vậy tôi kiêu hãnh!
"Tinh Tinh à, cậu nhanh lên một chút! Trận đấu sắp kết thúc rồi đấy, còn lề mề nữa là bọn mình khỏi xem luôn đó!" Âm thanh lo lắng thúc giục của Lục Tiểu Bạch và Vương Giai Dao vọng vào trong toilet.
"Cho tớ 10 giây" Nói được là làm được! Kéo quần cộng thêm rửa tay, tôi chỉ dùng đúng 10 giây để lại ra khỏi toilet.
Tôi cùng Lục Tiểu Bạch và Vương Giai Dao chạy như bay đến sân thể dục, bởi vì ở đó đang diễn ra một trận bóng rổ vô cùng gây cấn chuẩn bị đi đến hồi kết.
Tuy nhiên, thứ làm người ta kích động nhất không phải trận đấu, mà là người thi đấu kia kìa, nhất là trong cái thế giới coi trọng ngoại hình này, "cao, đẹp, ngầu" đã trở thành 3 đặc trưng lớn hiển nhiên phải có để trở thành nam thần. Mà lớp trưởng lớp 11-1 của chúng tôi, Cao Trạm, lại vừa hay hội tụ đủ 3 điểm trên. Thế nên cậu ấy hiển nhiên trở thành nam thần trong trái tim toàn thể nữ sinh trường tôi, đồng thời cũng khiến toàn bộ đám con trai phải đỏ mắt vì ghen tị.
"Cao Trạm cố lên! Cao Trạm cố lên! Cao Trạm cố lên!"
Thanh xuân của ai mà chẳng có 1 vài nam thần hay nữ thần? Trừ mấy cậu nam sinh thích thể thao ra, sân bóng rổ be bé sớm đã bị lắp kín bởi những cô gái mang trong mình trái tim hâm mộ nhiệt thành. Mấy cô nàng không ngừng hò hét vô cùng chói tai.
Nhờ cánh tay luyện võ rắn rỏi của mình, tôi nhanh chóng chen vào trong, gia nhập đội ngũ gióng trống mở cờ cổ vũ cho Cao Trạm. Không phụ sự mong đợi của mọi người, chỉ vỏn vẹn trong vòng 2 phút ngắn ngủi trước khi trận đấu kết thúc, Cao Trạm đã ghi liền một mạch hơn 10 điểm khiến đám con gái ngoài sân càng thêm phấn khích.
Cao Trạm cuối cùng cũng cướp được pha bóng quyết định để phân thắng bại, nhưng ai ngờ cậu ấy bỗng nhiên bị đối thủ cố tình chơi xấu, làm trượt tay, quả bóng bay thẳng về hướng bọn tôi, đập bốp vào mặt ai đó.
Tôi ngoác miệng tru lên một tiếng rõ dài, tiếng thét thống thiết như rách gan xé phổi.
Tiếng hò hét vang trời ngưng bặt, trọng tài cũng thổi còi tạm dừng trận đấu, mọi người đồng loạt quay qua nhìn tôi.
Cao Trạm cũng nhanh chóng chạy đến, lo lắng hỏi: "Cậu không sao chứ?"
Được tiếp xúc cận mặt với nam thần thế này, lại còn được nam thần quan tâm, sóng lòng tôi dâng lên cuồn cuộn, tựa chú nai con chạy loạn, cào cào, hoàn toàn quên mất chơi nào đó đang đau đớn âm ỉ. Đưa tay lên sờ gương mặt vẫn còn nguyên vẹn của mình, tôi kích động đáp: "Tớ... tớ không sao!"
Cao Trạm miễn cưỡng rời mắt từ bên ngoài chuyển qua người tôi, miệng giật giật bảo: "Đương nhiên là tớ biết cậu không sao rồi, bóng có đập trúng cậu đâu."
"..." Một đám quạ đen bay ngang qua đỉnh đầu tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy trái tim mình vỡ vụn.
Dựa theo quy luật trong truyện ngôn tình, đáng lẽ quả bóng này phải đập vào mặt tôi mới phải chứ. Nhưng đến khi định thần lại, tôi mới nhận ra sự việc không phải như thế. Chẳng hiểu sao quả bóng kia lại nện trúng mặt cậu bạn mập lùn đứng phía trước bên phải tôi. Mà cậu bạn mập lùn này cũng không phải ai xa lạ, chính là học sinh mới chuyển đến lớp chúng tôi mấy ngày trước, tên là Khang XX. Xin lỗi, sở dĩ gọi cậu ta là Khang XX, là bởi vì tôi còn chưa nhớ kịp tên cậu là gì.
Tôi trừng cái tên mập lùn một phát, thực ra cậu ta cũng chẳng thấp, thậm chí còn cao hơn tôi một cái đầu, tính ra cũng ngang ngửa với Cao Trạm 1m82. Thế nhưng mặt cậu ta tròn vo, thân hình lại mang mũm mĩm, cộng thêm quả đầu xoăn tự nhiên như mì gói tạo thành hiệu quả thị giác vừa mập vừa là lùn. Hàng máu tươi chảy ra từ chiếc mũi có thể tạm coi là thẳng tắp của cậu ta trong như 2 con giun đỏ lòm đang treo lũng lẳng ở đó vậy. Người anh em mập mạp à, nếu cậu là con gái thì tôi cũng đành chịu, nhưng cậu là con trai mà còn chạy ra đây tranh giành spotlight làm gì hả? Muốn khẳng định sự tồn tại à?! Cho dù có miễn cưỡng tạo thành couple đam mỹ đi chăng nữa thì liệu cái nhan sắc này của cậu có đỡ nổi không?
"Cho cậu này!" Một nữ sinh tóc dài xinh đẹp đưa gói khăn giấy cho Cao Trạm, là Từ Tịnh Tịnh.
"Cảm ơn" Cao Trạm cảm kích nhận gói khăn giấy, định lau máu mũi cho cái cậu mập mạp kia nhưng lại cảm thấy không thích hợp cho lắm, đành phải nhét gói khăn giấy vào tay cậu ta: "Xin lỗi, Khang Gia Vĩ tớ không cố ý, để tớ đưa cậu đến phòng y tế nhé."
Cậu bạn mập mạp vừa dùng khăn giấy lau máu mũi, vừa lắc đầu nguầy nguậy nói: "Không cần đâu, tớ không sao, tớ tự đi được rồi, cậu tiếp tục thi đấu đi."
"Để tớ đưa cậu ấy đi." Từ Tịnh Tịnh xung phong nói: "Cậu mau quay lại thì đấu tiếp đi."
Một cậu nam sinh khác là Hùng Suất cũng hùng hổ đứng ra: "Cao Trạm, cậu cứ lo thi đấu trước đi, tớ với Từ Tịnh Tịnh đưa Khang Gia Vĩ qua đó là được rồi."
Cao Trạm gật đầu, quệt mồ hôi trên mặt, ánh mắt áy náy xen lẫn vui mừng nhìn lướt qua Từ Tịnh Tịnh, rồi quay người đi về phía sân đấu.
Giờ phút này, tôi dường như thấy mũi tên của thần tình yêu cupid kêu vèo một tiếng, xuyên thẳng từ ngực Từ Tịnh Tịnh qua ngực Cao Trạm... Thế mới nói cơ hội bao giờ cũng trao cho người có chuẩn bị, còn một kẻ như tôi, chỉ có thể sắm vai người qua đường dõi mắt nhìn theo mà thôi.
Có điều cũng chính từ sau trận đấu bóng rổ này tôi mới nhận thức sâu sắc được sự thật mà mẫu hậu đại nhân vẫn lãi nhải hằng ngày, khoảng cách giữa tôi và Từ Tịnh Tịnh là một cái hào sâu muôn trượng khó lòng vượt qua nổi giữa nữ thần và nữ thần...kinh.
Người qua đường A là tôi đây cứ thế chầm chậm bị đám đông ép ra ngoài.
Lục Tiểu Bạch và Vương Giai Dao cũng lui ra theo quần chúng.
"Tinh Tinh, cậu chảy máu kìa!" Lục Tiểu Bạch bỗng kêu lên.
"Hả? Đâu?" Tôi hoàn hồn sờ sờ mũi mình: "Có chảy máu đâu! Bóng không đập trúng tớ mà!"
Vương Giai Dao chỉ vào chân tôi, hét toáng lên: "Ngón chân cái của cậu kia kìa! Trời ạ! Móng cái chân phải của cậu bị lật luôn rồi, cậu không thấy đau hả?"
Tôi cúi đầu nhìn xuống...
Thần linh ơi, ngón cái chân phải của tôi cớ sao lại bị lật móng thế này, ngay cả ngón kế bên cũng bị chảy máu nữa. Chiếc sandal bên phải toàn máu là máu. Tôi lập tức cảm thấy một cơn đau đớn thấu tim: "Ôi mẹ ơi! Đau đớn chết con rồi..."
Tuy rằng quả bóng ban nãy của Cao Trạm không đập trúng mặt tôi mà trúng mặt cậu bạn Mập Mạp kia, thế nhưng lúc bị bóng đập trúng, tên mập ấy đã đạp lên chân tôi một phát. Bảo sao lúc quả bóng bay đến tôi lại tru lên như thế, sau đó bởi Cao Trạm bỗng dưng chạy tới, tôi chỉ lo mê trai mà quên béng mất vết thương đang rỉ máu.
Nhớ đến ánh mắt lạnh như nước đá mà ban nãy Cao Trạm dành cho tôi, nước mắt tủi hờn của tôi dâng trào: "Tớ có sao mà! Tớ chảy máu rồi này! Chân tớ đau quá..." Con tim tôi còn đau đớn hơn ấy!
Mặt Lục Tiểu Bạch đầy vẻ kì thị nói: "Trên đầu chữ "sắc" có một cây đao đó! Ai bảo lúc nãy cậu chỉ mãi nói chuyện với Cao Trạm cơ, ngay cả chân bị giẫm chảy máu cũng không hay. Giờ mới biết đường khóc lóc om sòm, rốt cuộc thì thần kinh của cậu trì độn đến mức nào hả?"
Vương Giai Dao "cứa thêm một nhát dao vào tim tôi": "Thần kinh của nó chai sạn cũng đâu phải chuyện ngày một ngày hai. Đầu óc nó mà bình thường thì có thể chủ động nhảy ra nói tớ không sao à? Biểu cảm của Cao Trạm lúc nãy có khác gì một cái emo động kèm thêm dòng chữ 'Bộ dạng khi nhìn thấy quỷ!' đâu."
"Xin hai người các cậu đừng có nói nhảm nữa, mau đưa tớ đến phòng y tế đi! Đau sắp chết đi này!" Tôi thử nhích lên một bước, song chân vừa hạ xuống, một cơn đau thấu tim ập đến, đau đến mức tôi phải kêu lên oai oái.
Vương Giai Dao hỏi: "Có đi được đến phòng y tế không đấy?"
Lục Tiểu Bạch đáp: "Dĩ nhiên là không rồi. Đi thì phải đi bằng hai chân, không đi được thì đành phải nhảy vậy!"
Dưới sự dìu dắt của Lục Tiểu Bạch và Vương Giai Dao, tôi cứ thế cà nhắc nhảy lò cò bằng một chân hệt như cương thi đến tận phòng y tế.
Bạn học đi ngang qua ai cũng ghi nhớ bộ dáng xấu xí này của tôi. Tổn thương chết mất!
Từ Tịnh Tịnh và cả cái cậu mạp kia nữa đều đang ở trong phòng y tế, còn Hùng Suất thì không biết đi đâu rồi. Mập mạp ngồi trên giường bệnh ngửa đầu lên, Từ Tịnh Tịnh dùng băng gạc thấm máu mũi cho cậu ta, cậu ta há miệng thở, trong có vẻ rất khó chịu.
Từ Tịnh Tịnh thấy tôi đi cà nhắc vào, ngạc nhiên kêu lên: "Hứa Tinh Tinh, sao cậu cũng bị thương thế này? Ối! chân cậu chảy nhiều máu quá."
Cái cậu mập mạp kia đang ngửa đầu, nghe Từ Tịnh Tịnh nói vậy, theo bản năng liếc tôi một cái, rồi lại ngó xuống chân tôi, sau đó mặt không cảm xúc tiếp tục ngửa đầu.
Tôi vốn dĩ chẳng phải người hay tính toán, nhưng thấy cậu ta thờ ơ với mình như vậy khiến máu nóng trong người tôi lập tức sôi trào.
"Ban nãy ở sân bóng rổ bị một con heo đạp phải." Tôi tìm ghế ngồi xuống đối diện cái tên mập mạp kia,giương mắt nhìn cậu ta chằm chằm.
Mập mạp biết tôi đang nói cậu ta, khuôn mặt tròn mũm mỉm tức thì đỏ lựng, lan đến tận mang tai.
Từ Tịnh Tịnh bỗng dưng hét lên: "Ôi, lúc nãy máu cậu ngừng chảy rồi mà, sao lại chảy nữa thế? Băng gạc hết mất rồi, bác sĩ Triệu với Hùng Suất đang đi lấy, cậu cố chịu đựng một chút nhé."
Tên mập mạp nhìn đôi mắt đen láy của Từ Tịnh Tịnh, nghẹn giọng rặn ra đúng 3 chữ: "Tớ không sao..."
Hóa ra là biết nói chuyện cơ à, rõ ràng là giẫm lên chân tôi mà còn chẳng thèm xin lỗi một tiếng. Tôi túm chặt tay Lục Tiểu Bạch, hít một hơi sâu, cố gắng đè nén cảm xúc.
Lục Tiểu Bạch không rõ nguồn cơn, căng thẳng hỏi han: "Úi, Tinh Tinh, cậu làm sao thế, đau lắm hả?"
Tôi gật đầu như bổ củi.
Lục Tiểu Bạch lại bảo: "Cậu có nhìn thấy con heo đã đạp mình không? Thất đức quá mà! Bậc tận 2 móng chân của người ta luôn rồi."
Chữ Heo của Lục Tiểu Bạch khiến cả phòng y tế im phăng phắc, ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về tên mập mạp đang ngồi trên giường bệnh. Bàn tay Từ Tịnh Tịnh đang giúp tên mập mạp run lên thấy rõ, còn mặt tên mập ấy càng thêm đỏ gây, máu lại trào ra tiếp.
Tên của bác sĩ Triệu nghe rất hay, Triệu Doãn Trạch. Bác sĩ Triệu không những có 1 cái tên hay mà tính tình cũng hài hước dí dỏm, quan trọng nhất là trẻ tuổi, tướng tá cao ráo lại bảnh bao, hai bên má còn thấp thoáng hai lúm đồng tiền, mỗi lần cười là như muốn hớp hồn người khác vậy. Nghe đâu từ khi bác sĩ đến trường bọn tôi công tác, lượng nữ sinh ghé phòng y tế hàng ngày còn nhiều hơn số người xếp hàng lấy cơm trong căng tin.
Dĩ nhiên, tôi ghé qua phòng y tế điểm danh 3 ngày liên tiếp không phải vì u mê nhan sắc của bác sĩ Triệu, mà là vì mấy hôm trước "dì cả" đại giá quang lâm nên tôi không muốn học Thể dục, còn hôm qua rách đầu gối là do 1con chó ở cổng trường đuổi khiến tôi bị ngã...
Tôi bĩu môi, ấm ức duỗi chân ra cho bác sĩ xem.
Bác sĩ nhìn 1 cái rồi nói: "Chậc chậc, đúng là bị thương không nhẹ. Có điều em chờ 1 chút, đợi thầy xử lý cho bạn kia trước, rồi sẽ qua sát trùng vết thương cho em."
"Bạn kia" trong lời bác sĩ, chính là cái tên mập mạp đó đúng không?
Từ Tịnh Tịnh bỏ miếng gạc dính đầy máu ra khỏi mũi mập mạp rồi ném vào thùng rác. Bác sĩ Triệu bắt đầu tiến hành xử lý vết thương cho cậu ta.
Tôi khập khiễng đi qua nhìn thử chiếc mũi bầm tím của tên mập mạp, sau đó giả vờ ngạc nhiên kêu lên: "Bác sĩ Triệu, bạn này bị bóng rổ đập trúng nghiêm trọng quá nhỉ. Thầy nhìn đi, ngoài mũi ra, hai gò má, đến mắt cũng bị bầm tím đây này, tốt nhất thầy cứ băng thêm cho cậu ấy mấy lớp vào."
Bác sĩ Triệu vờ vực nhìn tôi, đuôi mày nhướng lên, sau đó nghiêm trang gật đầu, nhìn tên mập rồi nói: "Em cứ yên tâm, tôi chắc chắn sẽ băng bó đâu ra đó."
Không lâu sau, kiệt tác của bác sĩ Triệu đã hoàn thành.
"Mấy ngày này tạm thời đừng gọi đầu, cố gắng chịu đựng một chút. Nhớ uống thuốc trước khi đi ngủ, thuốc bôi thì cứ sáng tối bôi 1 lần."
"Nhưng mà em bôi thuốc kiểu gì? Bôi ở đâu ạ?" Đầu của mập mạp bị băng tận mấy vòng chặt cứng, cả khuôn mặt chỉ còn lộ ra mỗi cặp mắt, 2 cái lỗ mũi cộng thêm 1 cái miệng. Nhìn y chang như xác ướp sống.
Bác sĩ Triệu lấy lại thuốc bôi: "Nhầm nhầm, thuốc này không phải dành cho em."
Hùng Suất thấy thế lập tức phá ra cười ha ha. Lục Tiểu Bạch với Vương Giai Dao cũng che miệng cười rúc rích không ngừng. Còn đẳng cấp nữ thần như Từ Tịnh Tịnh cho dù muốn cười cũng đành kiềm chế để giữ gìn hình tượng.
Tôi chẳng thèm che giấu, ngoác miệng ra cười ha ha: "Ôi, bác sĩ Triệu à, tay nghề của thầy giỏi quá. Thầy đã từng đến Ai Cập rồi đúng không ạ? Ha ha ha.."
Bác sĩ Triệu cười rạng rỡ, khoe hàm răng trắng bóc, đáp: "Ồ, ngay cả chuyện thầy từng đến Ai Cập mà em cũng biết à?"
Tên mập mạp nhìn tôi bằng ánh mắt đầy oán hận rồi hằm hằm rời khỏi phòng y tế.
Lúc đến lượt tôi, rõ ràng chỉ bị thương có hai cái móng chân nhưng thầy ấy lại quấn băng nguyên cả bàn chân, còn khuyến mãi thêm cho tôi 1 cái nạng nữa chứ.
"Bác sĩ Triệu à, em chỉ bị thương 2 cái móng chân thôi mà.."
"Nghiêm trọng lắm đó, Không băng bó kỹ như thế này có khi cả cái chân em có thể phế luôn đấy." Bác sĩ Triệu không ngừng giải thích rằng mình đã lao tâm khổ tứ đến mức nào, sau đó đẩy cái tên thương binh là tôi đây ra khỏi phòng y tế.
Lúc ra khỏi đó, tôi thoáng thấy miệng bác sĩ Triệu khẽ cong lên, cứ cảm thấy có gì đó sai sai. Cuối cùng, tôi đã hiểu tại sao băng gạc trong phòng y tế hết nhanh như vậy rồi, hóa ra bác sĩ Triệu đẹp trai thế mà lại là một tay lang băm.
Sáng hôm sau, vì chân bị thương đi đứng bất tiện, suýt chút nữa tôi đã bị lỡ xe buýt. Khó khăn lắm mới cà nhắc được đến cổng trường thì lại gặp ngay cái tên mập mạp đang bị quấn băng như xác ướp Ai Cập.
Đúng là oan gia ngõ hẹp mà!
Cậu ta lại liếc tôi 1 cái, ánh mắt lướt xuống chân phải của tôi, miệng cố gắng mấp máy như thể đang nói gì đó nhưng tôi lại chẳng nghe thấy gì hết. Tôi lườm cậu ta 1 cái, sau đó mặc kệ cậu ta rồi tiếp tục đi cà nhắc đến chỗ lớp học.
Bỗng dưng hồi chuông vào lớp dồn dập réo lên. Tôi nhớ đến chuyện tiết đầu hôm nay là giờ ngữ văn của thầy chủ nhiệm đầu hói hắc ám nên bèn 3 chân 4 cẳng chạy đến phòng học.
Khoảnh khắc hồi chuông chuẩn bị dừng lại, tôi đã đinh ninh rằng mình sắp xông vào lớp thì ngờ đâu lại bị kẹt ngay ở cửa...
Không! Nói đúng hơn thì không phải chỉ có 1 mình tôi bị kẹt ngay ở cửa, mà là tôi với tên mập kia cùng bị kẹt ở đó. Đúng lúc tôi chuẩn bị chạy vào lớp thì tên mập kia cũng xong tới từ phía còn lại, thế là hai đứa bọn tôi đâm rầm vào nhau, kẹt ngay ở khung cửa, không nhúc nhích đi đâu được.
Giáo viên chủ nhiệm theo thói quen đang định phát biểu trước giờ lên lớp, nhưng vừa mở miệng thì tôi với cái tên mập mạp kia không biết từ đâu chui ra, lại còn kẹt cứng ngắc ở cửa, thành ra thầy bị dọa cho hết hồn, miệng há hốc không khép lại nổi.
Toàn bộ ánh mắt của học sinh trong lớp đều chỉa thẳng về phía 2 đứa bọn tôi. Một giây sau, cả lớp phá ra cười ầm ĩ: "Ha ha ha ha ha ha ha...".
Tôi vô thức lướt mắt qua Cao Trạm ngồi ở dãy cuối, khoé miệng cậu ấy hơi nhếch lên, khuôn mặt chỉ lộ ra nét cười nhàn nhạt.
Hôm qua rồi lại hôm nay, hai ngày liên tiếp bẽ mặt trước cậu ấy, gò má tôi thoáng chốc nóng phừng phừng như bị lửa thiêu đốt, hận không thể tìm được cái lỗ nào để chui xuống. Còn tên mập mạp kia thì mặt băng kín mít rồi, nhìn không ra bất cứ biểu cảm gì. Tôi oán hận nghiến răng, nếu không phải tại tên này béo tốt như vậy, một đứa gầy trơ xương như tôi làm sao có thể bị kẹt ở cửa cơ chứ? Tôi gắng sức chen ra trước, chen tới chen lui, rốt cuộc cũng tách ra khỏi cái tên mập kia.
Tiếng cười của đám bạn trong lớp không có vẻ gì là sắp lắng xuống.
Thầy chủ nhiệm vuốt lại quả đầu Địa Trung Hải của mình, đưa tay lên vỗ về trái tim nhỏ bé nằm trong lòng ngực, hoàn hồn rồi mới bảo: "Mới sáng sớm mà 2 em đã diễn vở gì thế này? Carmen ( ¹ ) à?"
Đám bạn cùng lớp khó khăn lắm mới ngưng cười được, nay lại vì 2 chữ "carmen" này mà phá ra cười tiếp..
( ¹ ) Carmen tên 1 vở nhạc kịch Opera kinh điển, đồng âm với từ "kẹt cửa" trong tiếng Trung.
"Tan học rồi thì mau về nhà sớm, rồi còn làm bài tập, đừng có nán lại trường xem đấu đá gì nữa đấy. Những chuyện như cô bạn đối diện nhìn qua, cậu bạn lặng lẽ trở thành mối tình đầu đều là gió thoảng mây bay cả thôi. Một trận bóng rổ đã làm 2 đứa thành ra thế này rồi, 1đứa thì què, còn đứa kia ai biết chuyện thì mới rõ là do bị bóng đập trúng, chứ phải người không biết, có khi còn tưởng là mới bị trộm từ kim tự tháp Kheops ở Ai Cập đem về đây ấy chứ. Quốc gia chúng ta văn minh lắm rồi, không thiếu xác ướp đâu."
Tôi cũng chẳng hiểu nổi mình nữa, rõ ràng là vừa thấy xấu hổ vừa thấy căm phẫn, thế nhưng vừa nghe thầy chủ nhiệm "răng đe yêu đương" như vậy, tôi lại không nhịn được phì cười thành tiếng.
Ánh mắt thật-không-thể-tin-nổi của thầy chủ nhiệm phóng thẳng về phía tôi: "Tố chất Tâm lý của bạn Hứa Tinh Tinh tương đối vững vàng đấy! Điểm này rất đáng để mọi người học tập. Hy vọng thời gian thi Đại học năm sau, các em có thể vững tinh thần thép như bạn Hứa Tinh Tinh. Hai em mau quay về chỗ ngồi đi."
Tôi xấu hổ mím chặt môi, cúi gằm đầu, đi đến chỗ ngồi trong tiếng cười của cả lớp.
Lục Tiểu Bạch ngồi trước tôi nháy mắt mấy cái, dùng khẩu hình nói: "Tình yêu chẳng qua chỉ là 1 trò vui tầm thường, không có gì đáng ngạc nhiên.."
Nếu không phải đang trong giờ học, tôi đã xông đến cho nó một trận nên thân rồi.
Và thế là tôi có thêm cái biệt danh "Kẹt cửa Tinh Tinh"này. Cho dù cuộc đời rất nghiệt ngã, nhưng bù lại đến giờ tan học. Thầy chủ nhiệm vờ vô tình đi đến chỗ tôi nói: "Mấy ngày này, đi đứng bất tiện, nghe tiếng chuông vào giờ thì không cần phải cuống lên như thế đâu, cứ đi từ từ là được rồi."
Tôi nhìn mái đầu hói bóng loáng của thầy chủ nhiệm, không hiểu sao lại thấy chỗ ấy lóe lên ánh sáng thuần khiết chói loà. Thầy tôi đúng là không chỉ dễ thương mà còn hiền lành và tâm lý nữa.
Hồi tưởng lại nụ cười bí ẩn khó hiểu hôm qua của bác sĩ Triệu, coi như tôi đã hiểu được tâm tư vất vả của thầy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com