Câu chuyện kể về cuộc hành trình dài thời học sinh của nữ chính Nghiêm Dương Ngân từ từ theo đuổi tính cảm của mình với bạn cùng lớp sau khi chuyển về trường ở quê nội là nam chính Dương Mạnh Trường
Tác giả: Vân Thượng Thiển ChướcThể loại: Ngôn tình, Mau xuyên, 1&1, Nữ chính nuôi nam chính từ nhỏ, HE.Người chuyển ngữ : Phẩm Hoa LầuNguồn: Tấn Giang & WikidichBookcover Design: Phong lưu công tửVăn ánNinh Tịnh có một hệ thống tên gọi là " Nuôi dưỡng nhân vật phản diện."Mỗi thế giới đều có vài đại Boss phản diện hô mưa gọi gió, âm hiểm biến thái, nhiệm vụ của Ninh Tịnh chính là quay lại khoảng thời gian trước khi trưởng thành của nhân vật phản diện đó, nuôi dưỡng hắn tám năm. Hết thời hạn, cô sẽ lập tức bị cưỡng chế đá văng ra khỏi thế giới ấy, làm nhiệm vụ tiếp theo.Sau khi rất cẩn trọng hoàn thành xong mấy nhiệm vụ, Ninh Tịnh liền đau thương phát hiện ra, rõ ràng mấy cục bánh bao nhỏ cô nuôi đều vô cùng ngây thơ, ngoan ngoãn đáng yêu, tại sao sau khi thành niên lại hắc hoá hơn cả bánh mè đen vậy, đã vậy ánh mắt nhìn cô còn có vẻ rất không thích hợp? Σ( ° △ °|||)︴Ninh Tịnh : Hệ thống, ta hơi băn khoăn, lôi kéo thù hận như vật thật sự không có vấn đề gì chứ?Hệ thống : ...... [ giả chết - ing]📮 Tác phẩm chuyển ngữ phi lợi nhuận. Read-only. Please!!📮 Tác phẩm hiện chỉ được đăng tải chính thức tại 1 nơi duy nhất là wattpad @thanhhanto.📮 Lịch đăng: 12h trưa thứ 3 hàng tuần📮 Phẩm Hoa Lầu là nơi hội tụ các editor làm vì đam mê, chúng mình không phải editor chuyên nghiệp. Thấy lỗi sai xin hãy cmt lại để chúng mình sửa.…
"hai thằng giống đực, anh ôm ôm cái gì?"Warning ⚠️: - đây là một chiếc fic viết từ hồi còn tretrau, nếu bạn là một độc giả khó tính, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.…
Quyển truyện 4: Cô Vợ Thần Bí Của Ông Hoàng Làng Giải Trí.********Chị sẽ đăng hai ngày một chương.*****Anh Tràn Hạo là ông hoàng trong làng giải trí, là một người ngồi trước đứng sau.Tuy anh không phải là người trong hắc đạo, nhưng không ai dám đụng đến Tràn Thiếu của công ty giải trí Minh Hạo.Anh là một người đàn ông phong độ dáng người cao lớn, trên khuôn mặt tuấn tú của anh luôn hiện lên sự trầm tư mặc tưởng.Nhìn bề ngoài không ai có thể đoán được trong lòng Tràn Thiếu đang nghĩ gì hay đang toan tính điều gì."Không?Mình sẽ không bao giờ vì một cây mà bỏ cả một khu rừng.""Tôi không thích sự ràng buộc, tôi thích lối sống tự do tự tại hơn."Cô Gia Duyên ( Crystal ) là một siêu mẫu với thân phận thần bí, cô sở hữu một nét đẹp hút hồn.Từ khuôn mặt ánh mắt đôi môi cho đến nụ cười của cô làm người ta nhìn vào phải ngây người trong giây lát.Cô là một người ngoài lạnh trong nóng, trong đời của Gia Duyên ghét nhất là hai điều.Thứ nhất là đàn ông phong lưu đa tình.Thứ hai là người ỷ thế hiếp người.Tác Giả: Lan Hồ Điệp 134P/S: xin vui lòng không được edit lại truyện. Cảm ơn nhiều.…
Tên khác: Bệnh nhược thụ tại ngược văn lý đương hàm ngưTác giả: Đường Tửu NguyệtTag: Hào môn thế gia, Ngọt sủng, Xuyên sách, Sảng văn, Nhẹ nhàngTình trạng: Hoàn thànhTình trạng edit: Hoàn thành - đang betaTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Giản Úc, Lục Chấp ┃ vai phụ: ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Tôi thật sự không muốn được sủng đâu!Lập ý: Cố gắng thay đổi vận mệnh!{ editor không biết tiếng Trung, có sai sót mong mọi người nhắc nhở nhẹ nhàng. Cảm ơn!]…
HE nha.Bắt đầu: 25/10/2021Hoàn:10/12/2021Au: @KimEunie03Fic chỉ đăng trên Fb và wattpad. Nghiêm cấm reup lại trên bất cứ nền tảng nào.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Tác giả: Mạch Ngôn XuyênThể loại: Hiện Đại, Thanh Xuân Đến Trưởng Thành, Gương Vỡ Lại Lành, Thâm Tình, Ngọt, Sủng, Thanh Xuân Vườn Trường, Đô Thị Tình Duyên ▪ Văn án:Lúc Lục Thời Miễn hút thuốc, ánh mắt vừa trầm lắng vừa lạnh nhạt.Đinh Mật nhìn hơn hai năm, cuối cùng có một ngày không nhịn được bước đến: "Này, cho tớ hút thử với."Lục Thời Miễm liếc cô, đưa điếu thuốc qua. Đinh Mật chớp mắt xáp nhanh tới, hôn vội lên môi cậu.Mặt cô thấm đỏ: "Tớ hút gián tiếp là được rồi."_____Sau này, Đinh Mật hỏi anh: "Nghe nói năm đó sau khi chúng mình chia tay, anh uống say bí tỉ ở trong phòng thí nghiệm bị chủ nhiệm khoa bắt được, suýt nữa đã bị kỷ luật?"Lục Thời Miễn cười thoải mái: "Em nhầm rồi, không phải vì em."Thực ra lòng anh hận đến ngứa răng, hừ, đời ai mà chẳng có vết nhơ.Có ai mà chưa từng điên cuồng.…