33
Đêm đến Vân Tranh chẳng hiểu làm sao mà không ngủ được. Đêm khuya sương xuống lạnh, cả căn phòng tĩnh mịt không chút âm thanh nào phát ra, màn đêm như nuốt chửng hết tất cả chỉ chừa lạnh ngọn đèn dầu loe loét chảy âm ỉ đáng thương. Y lặng người ngồi bên cửa sổ, ngọn đèn chiếu sáng quyển sách đọc giở trong tay, lặng người nhìn ra ngoài khuya lạnh ngắt. Bởi vì khuya rồi nên y đã cho đám tiểu tư thị nữ đã lui xuống đi ngủ hết, chừa lại đúng một tên thị vệ canh giữ ngoài cửa thôi.
Gió hôm nay hơi lớn, cơ thể vừa đang mắc bệnh khiến y cảm thấy có chút khó chịu. Kéo áo cao lên, y bước vươn tay đóng cửa sổ lại định bụng đi ngủ sớm. Tiếng cạch cạch lạ lùng vang lên, y cau mày nhìn ra phía cửa. Nửa đêm rồi sao lại còn nghe tiếng bước chân người?
Lòng Vân Tranh đột nhiên sôi lên một nổi lo lắng đến cùng cực, y nhìn ra ngoài hỏi lớn: "Ai đó?"
Nhưng chẳng ai đám lời, chỉ có tiếng bước chân đến gần cửa, y cảm thấy có chút khó chịu. Nửa đêm rồi ai lại đến làm phiền y chứ?
Không đợi y hỏi lần nửa, cánh cửa đột nhiên mở ra, màn đêm mang theo gió lạnh lẽo thổi vào. Vân Tranh nhìn gã đàn ông xa lạ trước mặt, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn y mang theo chút âm trầm khó hiểu. Y không biết tên này, lại cảm thấy ánh mắt của hắn quái dị nên tức giận quát: "Ngươi là ai? Người đâu sao lại cho tên này vào phòng ta?"
Chẳng ai đáp lại y cả, Vân Tranh liếc nhìn ra phía bên ngoài, có người. Không đúng, có rất nhiều người nhưng chúng ẩn dưới bóng đêm chỉ chừa lại ánh mắt lạnh lùng hướng đến y. Vân Tranh lòng hốt hoảng, y không biết đám người kia là ai và kẻ trước mặt là người nào. Nhưng sự bất an trổi dậy khiến y cảm nhận nguy hiểm cận kề.
"Ngươi muốn gì?" Y lo lắng hỏi. Dù sao y cũng chỉ là một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong nhà, từ nhỏ cho đến lớn tất cả mọi người đều yêu thương chiều chuộng y, căn bản y chưa từng trải qua nguy hiểm như thế này.
Lý Hàm nhìn thiếu niên đang bất an trước mặt mà thích thú vô cùng. Gương mặt nhỏ non nớt kinh sợ muốn chạy trốn nhưng lại run rẩy chẳng dám. Vì quá sợ hay vì sợ hãi mà làn da của y càng trắng, ngọn đèn hiu hắc buổi đêm khuya rọi lên càng khiến y xinh đẹp và yếu đuối khiến người ta nhìn vào càng muốn sĩ nhục đày đọa.
Một bảo vật bị Vân gia cất dấu bấy lâu nay, quả nhiên khiến người ta sôi sục khao khát muốn phá nát.
Vân Tranh thấy ánh mắt kẻ kia càng lúc càng tối, y hoảng sợ vô cùng muốn tìm cách trốn chạy nhưng y chưa kịp nhất chân thì đột nhiên một luồng gió bật tới y bị hắn ôm trọn vào lòng. Lý Hàm kề sát gương mặt mình ngửi mùi thơm nhẹ nhẹ cùng vị thuốc trên người y. Hắn cười nhẹ, giọng trầm khàn đục tràn trề dục vọng nói: "Ta muốn ngươi, Vân công tử."
"Ngươi..." Vân Tranh nghe mà tức giận muốn mắng chửi nhưng miệng vừa mở liền bị kẻ kia tàn ác hôn vào.
Mỹ thiếu niên xinh đẹp như thần tiên bị kẻ ác hôn mà chẳng biết phải làm sao, y vùng vẫy muốn thoát ra nhưng sức kẻ đọc sách như y sao sánh được thanh niên trai tráng như hắn. Y như con thú nhỏ bị hắn bắt trọn, cả cơ thể bị đùa bỡn không chút lưu tình.
Mùi hương trên người y làm Lý Hàm mê luyến, khoan miệng nóng ẩm thơm ngọt, có lẽ y mới ăn cam hay sao mà thoang thoảng mùi cam thanh mát. Lưỡi hắn thăm dò trong miệng non nớt của thiếu niên, hung ác không cho y một chút thời gian để thở.
Vân Tranh bị hôn làm cho choáng váng, y là kẻ chưa trải sự đời bị hành động của hắn làm cho sợ chết khiến. Miệng bị xâm nhập, hôn mút phát ra những âm thanh dâm tục ghê người. Y há miệng đến cứng đời, cảm nhận lưỡi nóng bổng như con rắn độc đang từ từ quấn quýt lấy môi lưỡi mình. Vân Tranh sợ hãi, y không thở được, cả người cứng đờ không biết phải làm sao.
Thân thể bị đẩy lên giường, mành che lắc lư nhẹ nhẹ. Lý Hàm buông tha cho kẻ suýt nghẹn hơi mà ngất xỉu, y má miệng thở dốc. Miệng bị hôn đỏ bừng lên, đau đớn khiến y không khép miệng lại được làm dòng nước bọt vô thức chảy xuống vạt áo rối tung nửa hở nửa che. Vì còn bệnh nên y mặc quần áo khá kín, Lý Hàm vuốt ve cổ trắng nõn nà của y, hắn ngửi mùi thơm trên vạt áo, cúi mình cắn nhẹ lên cổ nhỏ trắng ngần.
Cơn đau níu lấy tinh thần y lại, sợ hãi gào lên: "Ngươi... ngươi... Biến thái."
Lý Hàm nhìn mỹ nhân tức giận nhưng chẳng biết dùng từ gì để mắng mình mà buồn cười. Hắn nắm lấy hai tay y chặn trên đỉnh đầu, y vùng vẩy trong vô vọng. Càng cố gắng càng khiến y đỏ bừng xinh đẹp, khóe mắt lấp lánh giọt nước mắt e thẹn nghẹn ngào. Hắn mỉm cười, nụ cười thâm độc đáng sợ.
"Vân công tử, không ngờ chỉ hôn thôi đã đỏ bừng lên rồi. Thật là dâm đãng quá đi." Hắn cười cợt.
Y tức giận quát: "Ngươi dám."
Giọt nước mắt nhỏ xuống gương mặt non nớt, giọng nói vì tức giận mà thêm đáng thương đến lạ. Lý Hàm cảm giác trong bụng mình có một ngọn lửa sôi trào bùng cháy, cái thứ cảm giác quái dị chưa từng xuất hiện khiến hắn không hiểu tại sao. Giờ hắn chỉ muốn xé nát y phục của y, muốn dùng cặc của mình khiến y phát điên gào lên dâm mỹ như đám kỹ nữ mạc hạng.
Y là làm, hắn căn bản không quan tâm y la hét cái gì hết. Vội vàng cởi hết y phục ra, Vân Tranh cũng không chịu nằm yên bị hắn cột chặt không động đậy được. Lý Hàm càng mở càng cảm thấy khó thở, thân thể thiếu niên chưa phát dục hoàn toàn giống như viên ngọc quý. Hắn cởi lớp áo cuối cùng, nhìn thân thể non mịn xinh đẹp dưới mắt làm cổ họng hát khát khô.
Đưa tay sờ lên núm vú hồng hào, hắn lầm bầm: "Đẹp, quá đẹp, thật sự quá đẹp."
Vân Tranh bị hắn nhét áo vào miệng làm không la hét lên được nữa, y chỉ khốn khổ ưm ưm phản kháng mà thôi. Thứ âm thanh đó lọt vào tai hắn lại biến thành thứ thuốc thôi tình kích dục khiến hắn càng thêm đói khát. Há miệng ngậm lấy núm vú nhỏ xinh, lưỡi hắn liếm mút chùn chụt không chút e thẹn nào. Bàn tay cũng chẳng rảnh rổi, hắn xoa nắm đầu vú còn lại, từ từ khơi lên tình dục cho thiếu niên dưới thân. Sờ làn da trơn bóng, lông tơ mềm mại như có như không làm hắn thích thú cực kỳ.
Lưỡi đánh vào đầu vú nhỏ, hắn dùng kỉ thuật điêu luyện của mình hành hạ thiếu niên chưa từng biến tình dục là gì khốn khổ không thôi. Nước mắt trào ra, cơ thể cứng đờ chịu đựng. Vân Tranh cảm giác ngực mình bị chơi đùa tan nát rồi. Y sợ hãi không thôi.
Chụt...
Hắn niết mạnh đầu vú rồi nhả ra, sợi chỉ bạc lấp lánh dưới ngọn đèn dầu làm y rùng mình sợ hãi. Lý Hàm liếm mép như chưa thỏa mãn, hắn nhìn hai đầu vú nhỏ bị mình chơi dựng đứng lên. Vú hồng thơ ngây không biết thẹn là gì, xinh đẹp dâm tục đến mức khiến hắn nhịn không được đánh vào chan chát.
Ngực bị kẻ biến thái đáng sợ này đánh cho đau đớn, y khốn khổ nấc nở khóc than. Lý Hàm lại không để ý đến, hắn tiếp tục chuyến du ngoạn của mình. Hôn lên làn da trắng mịn, hắn tham lam cắn mút không chút lưu tình, mỗi nơi đi qua đều để lại những dấu răng sắc bén, vết hôn thâm tím đáng sợ khốn cùng.
"Em nhìn xem, vật nhỏ đáng yêu này là gì vậy nhỉ? Dựng đứng lên hết rồi? Còn khóc nữa? Sướng quá phát khóc đúng không hở đĩ nhỏ?"
Hắn nhéo nhẹ lên cặc bé nhỏ của y thiếu niên bị đày đọa như vậy đâu chịu nổi. Cậu gào lên lắc đầu phản đối.
Lý Hàm cười nhạt, hắn nhìn đĩ nhỏ dưới thân càng thêm khao khát chà đạp. Ban sáng hắn thấy y thân thiếu với hoàng đệ của mình, nhìn dáng vẻ thanh thuần sạch sẽ đó khiến hắn bừng bừng một sự tức tối. Hừm, đĩ nhỏ này còn giả bộ, rõ ràng là thiếu chịch. Đến anh họ mình còn dụ dỗ, giờ khóc lóc cái gì.
Vân Tranh không biết suy nghĩ của hắn, nếu biết, chắc cậu khóc chết mất.
Đem hai chân của y tách ra, cúc huyệt thẹn thùng sợ hãi đang lẫn trốn ác nhận bị buộc phải lộ mặt. Lỗ nhỏ chưa từng bị khai phá xinh đẹp vô cùng, ngón tay hắn trơn mượt vuốt ve nơi đó. Thích thú mà chơi đùa.
Vân Tranh bị hắn ngắn nghía mà thẹn đến không dám làm sao, cảm giác ngón tay hắn sờ mó đáng sợ cực kỳ. Tay hắn nóng, thô cứng từ từ xâm nhập vào bên trong cúc hoa nhỏ bé. Vì có chuẩn bị nên hắn mang theo chút cao để bôi trơn, hắn cũng chẳng hứng thú để chơi ra máu. Cảm giác cơ thể mỹ thiếu niên run rẫy, cúc huyệt vừa chặt vừa tham lam mút lấy ngón tay hắn, Lý Hàm mắng: "Mút chặt như vậy, là đói lắm rồi đúng không? Hửm?"
Hắn nhìn thiếu niên, cả người cậu đỏ bừng xinh đẹp đến lạ.
Không biết tâm huyết dâng trào hay sao mà hắn lại gở cái áo trong miệng y ra rồi nhào đến hôn môi thơm ngọt. Ngón tay bên dưới cũng bởi kích thích mà moi móc thêm thô bạo, cứ như thể không để tâm đến cúc huyệt trinh nguyên, như đang khuyết trương vội vàng một tên kỹ nam rẻ tiền lỏng lẽo.
Vân Tranh ban đầu không thấy đâu chỉ thấy ngại, giờ vừa đau vừa sợ hãi vô cùng. Y bị hôn choáng váng, đầu óc chó chút chậm chạp không biết sử lý ra sao. Hơi nóng từ thân thể hắn thiêu đốt làn da cậu. Giờ cậu sợ, sợ và sợ. Cậu không cảm nhận được gì ngoài cơn đau, cái khoái cảm gì đó hắn nói là thứ mờ mịt mà y chẳng biết nó là gì.
Lý Hàm sau khi dùng ba ngón tay chơi đùa y xong thì cũng ngưng lại, hắn dù phát điên cũng có chút thương sót thiếu niên lần đầu bị khai phá. Nếu lần sau thì hắn sẽ nhiệt tình hơn, nhưng lần này hắn có chút dịu dàng và từ tốn. Cặc lớn đã cương cứng chờ đợi được xuất trận, hắn thích thú nhìn cúc huyệt mềm mại, tham lam nhìn gương mặt đỏ bừng của thiếu niên.
Vỗ vỗ gương mặt mơ màn của đứa trẻ, hắn nói: "Đĩ nhỏ, để ta cho em biết sung sướng nó đã ra sao ha?"
Nói rồi, giữ eo y thúc mạnh.
"Á...."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com