Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5.

Quách Thừa lay lay thái dương mình, cố gắng tập trung tinh thần.

Ban nãy, rõ ràng có cơ hội để được một lần nữa ngủ cùng cậu, song hắn lại như kẻ khờ mà từ chối, còn đánh cho Trịnh Phồn Tinh ngất xỉu.

Quách Thừa đành tự an ủi bản thân mình bằng suy nghĩ : hắn là loại người cố chấp, không thích kẻ ở bên cạnh mình lại có tư tưởng với người khác.

Song, về việc hắn đánh Trịnh Phồn Tinh, hắn chưa biết khi cậu tỉnh lại thì phải giải thích như thế nào. Sau một hồi suy nghĩ, hắn chọn cách giải thích cho cậu – một lí do rất quân tử.

Một chút động tác động đậy trên giường. Trịnh Phồn Tinh từ cơn choáng váng vảng vất tỉnh lại.
"Ư..."

"Tỉnh rồi sao?"

Vừa nghe được giọng hắn, Trịnh Phồn Tinh liền như con mèo lười đang ngủ bị đạp trúng đuôi – giật mình cảnh giác.

"Anh... đây là đâu? Anh đưa tôi đi đâu? Anh làm gì tôi rồi?"

"Em làm ơn nhìn lại bộ dạng của mình đi, có chút nào giống là tôi đã làm gì em không?"

Lúc này cậu mới sờ lên người, quần áo còn nguyên vẹn, rất phẳng phiu nghiêm túc.

"Em cũng thật là... sao lại có thể gạ gẫm đàn ông như vậy chứ?"

Trịnh Phồn Tinh im lặng, lúc này trong đầu cậu có những suy nghĩ gì, Quách Thừa nhìn cũng không thể nào đoán được.

Một thời gian rất lâu sau, Trịnh Phồn Tinh ngẩng mặt lên, ánh mắt hết sức quyết tâm nhìn trực diện vào hắn.

"Quách Thừa, có vài chuyện tôi phải nói thành thật với anh."

"Sao cơ?" Quách Thừa rất đỗi ngạc nhiên.

"Chuyện tôi và anh cùng làm đêm đó, là do tôi có bệnh!"

"Bệnh? Em đang nói cái gì thế?"

Trịnh Phồn Tinh từ từ giải thích với Quách Thừa, giọng điệu đều đặn không hề vấp váp một chút nào.
Cậu vốn có bệnh tâm thần, một căn bệnh quái lạ. Mỗi khi bị áp lực hay căng thẳng quá mức, não bộ sẽ tiến hành một phương thức tự vệ kì lạ, chính là tiết ra hoocmon nam – gây ham muốn cực độ. Đêm đó là cậu có chút vấn đề với chồng mình Hàn Bân mới ra ngoài uống rượu, nào ngờ căn bệnh tái phát lại đúng lúc có hắn ở quán bar đó nên mới xảy ra sự tình.

Hoàn toàn là do trùng hợp.

Gương mặt Quách Thừa đanh lại, rất không hài lòng.

Trịnh Phồn Tinh ngồi trên giường, sau kể giải thích xong, nhìn thấy gương mặt hắn lại bất giác túm chặt góc chăn, làm nó nhăn nhúm.

"Em nghĩ là tôi sẽ tin chuyện cổ tích trẻ con này chắc? Song, thái độ của Quách Thừa lại làm người khác bất ngờ, hắn cười khuẩy.

"Tôi không ngu ngốc tới vậy, tôi biết em chỉ đang kiếm cớ để không phải làm theo lời tôi nói mà thôi."

"Tuỳ anh thôi..nhưng tôi nói hoàn toàn là sự thật." Trịnh Phồn Tinh đành thở phào.

Trịnh Phồn Tinh quyết định nói với hắn, vì cậu nghĩ rằng, Quách Thừa chẳng qua hiểu lầm mình câu dẫn hắn ngoại tình nên mới cố chấp muốn có một mối quan hệ bất chính. Chi bằng bây giờ giải thích hết tất cả, có khi hắn lại nghĩ cậu bị tâm thần phân liệt mà sợ hãi tránh xa.

"Được thôi, muốn tôi tin em. Ngày mai cùng tôi đi khám. Đến bác sĩ của gia đình tôi, nếu có xác minh của bác sĩ gia đình tôi, tôi sẽ tin em."

Trịnh Phồn Tinh suy nghĩ một lúc lâu, rồi gật đầu. Lại vô tình không thể thấy nụ cười quái dị nở trên môi Quách Thừa khi cậu gật đầu.

....

Ngày hôm sau, Hàn Bân có hỏi cậu là dạo này cậu thường xuyên ra ngoài, có phải có việc gì để làm hay không. Trịnh Phồn Tinh đành phải cuối đầu nói dối anh là cô bạn người Nhật đó của cậu muốn cùng cậu đi thăm thú đó đây, nên cậu đi cùng cô ấy.

Thấy anh không sinh nghi, cậu mới có thể yên tâm mà hít thở.

....

Nhà hàng R!

"Tôi muốn đặt một bàn ăn 3 người, tối ngày hôm nay, lúc 7h30."

"Vâng..." Cô nhân viên tiếp tân ngẩn mặt lên. "Ôi trời, anh... anh không phải là giám đốc Quách sao???"

"Vâng, thật hân hạnh khi cô biết tôi." Quách Thừa nở nụ cười niềm nở.

"Hân hạnh cho chúng tôi quá, bàn của anh đã được đặt xong. Chúc anh buối tối vui vẻ ạ."

Cô nhân viên cực kì hạnh phúc, cảm thấy lời đồn đãi về giám đốc Quách của tập đoàn JnP không sai tí nào. Quách Thừa trong mắt xã hội chính là một con người tài giỏi, tinh tế lại rất lịch lãm.

Một phóng viên của một tờ báo danh tiếng nào đó nhìn thấy Quách Thừa. Liền mon men lại chỗ cô tiếp tân, vờ vịt hỏi một vài điều. Cô ấy ngây thơ nói ra tất cả, rằng Quách Thừa tối nay đã đặt bàn một bữa ăn tối, còn kèm theo cả rượu.

Tên phóng viên cả nghi, trong lòng nghi ngờ rằng tại sao một tổng giám đốc danh tiếng như hắn ta lại đích thân đi đặt bàn. Nếu là việc kinh doanh, thì sao lại không đến những nơi là gia sản của tập đoàn JOB.

....

Đúng 10h sáng, chiếc BMW đen bóng của Quách Thừa đỗ xịch trước ngã tư gần khi dân cư hạ cấp hôm qua. Trịnh Phồn Tinh đã đứng đó chờ hắn. Ánh mắt liên tục nhìn tới nhìn lui cứ như sợ ai đó phát hiện ra.

Quách Thừa đỗ xe lại trước mặt cậu, cười nụ cười rất lịch lãm.

"Em đứng chờ anh lâu lắm sao?"

"Đừng có em em anh anh với tôi. Sau khi để bác sĩ của anh kiểm chứng chúng ta lập tức không còn quan hệ gì."

Quách Thừa chỉ nhìn cậu cười, ra hiệu bảo cậu vào xe.

Trịnh Phồn Tinh mở cửa, ngồi vào xe sau đó thắt dây an toàn. Quách Thừa đợi cậu đã hoàn toàn an ổn rồi mới lái xe đi.

Vị bác sĩ mà Quách Thừa định nhờ tới chính là Tống Kế Dương – vị cháu họ của hắn. Tống Kế Dương nhỏ hơn Quách Thừa không nhiều tuổi lắm, song lại là thần đồng từ thuở nhỏ. Liên tục học nhảy lớp, đạt rất nhiều thành tích xuất sắc, sau đó quyết định thi vào ngành tâm lí học thần kinh đại học N của Pháp.
Cuối cùng trở về Trung Quốc làm bác sĩ riêng cho gia tộc.

Vừa gặp mặt Tống Kế Dương, Trịnh Phồn Tinh đã chút hơi lo sợ. Tống Kế Dương ngoài mặt nhìn lạnh lùng lại có phần hơi kì quặc một chút.

"Yang, chúng ta bắt đầu được chứ."

"Cậu à, cậu lần sau nên chú ý đến đúng giờ một chút." Tống Kế Dương lạnh lùng
nói. Sau đó liền kéo Trịnh Phồn Tinh đến bên một cái ghế, đẩy cậu ngồi xuống. Xong xuôi, mới đến bên laptop, mở một bài nhạc êm dịu, còn đốt một ít trầm hương.

Tống Kế Dương nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, giọng nói trầm đều, ấm áp nhẹ nhàng bảo. "Phồn Tinh, cậu đang ở một nơi rất yên bình.....Nhắm mắt lại đi nào."

....

Một tiếng đồng hồ sau, Tống Kế Dương đi ra. Ra hiệu bảo Quách Thừa vào phòng làm việc.

Kế Dương ngồi xuống ghế, liền lập tức đi vào vấn đề chính.

"Con đã kiểm tra cho cậu ta, quả thật là có chút triệu chứng."

"Nói rõ ràng xem."

"Mới chỉ một tiếng đồng hồ, kiểm tra sơ bộ, có những triệu chứng như sau..."

Tống Kế Dương liền kể một mạch ra. Sau khi Kế Dương thôi miên Trịnh Phồn Tinh, bàn tay của cậu vẫn tự động nắm chặt vào tay vịn ghế, từ đó có thể nhận xét rằng cậu có chút sợ hãi từ trong tâm thức, khi rơi vào trạng thái mất ý thức, cậu vẫn có cảm giác sợ hãi. Về vấn đề mà Quách Thừa đã nói, căn bệnh tâm thần kì lạ của Trịnh Phồn Tinh, Kế Dương cũng có hỏi đến những về đề đó với cậu. Song khi bị thôi miên – Trịnh Phồn Tinh cũng chỉ bày tỏ cảm giác sợ hãi tột độ. Trường hợp này nếu là một người bình thường, thì khi đã bị thôi miên, người đó sẽ nói ra mọi thứ, bày tỏ mọi hành động, từ đó đoán ra được hành vi.

"Con kiểm tra sơ qua, đúng là có. Nguyên nhân đơn giản mà nói, là khi cậu ta bị căng thẳng, não bộ sẽ tự động tiết ra hoocmon thôi thúc tình dục."

"Tại sao lại là tình dục?"

"Với con người, khi làm tình, tức là đang trở về bản ngã của loài động vật. Do đó, lúc làm tình sẽ chỉ nương theo bản năng, không cần phải suy nghĩ gì cả. Cậu ta sẽ giảm bớt được việc suy nghĩ nhiều trong một thời gian. Đó cũng có thể gọi là phản xạ tự nhiên của con người, giống như bị nóng thì đổ mồ hôi vậy thôi."

Hắn ngẫm nghĩ lại lời của Kế Dương nói.


Quách Thừa đoán, có thể Trịnh Phồn Tinh mắc chứng bệnh này – là do tuổi thơ quá khắc nghiệt. Khi còn quá nhỏ, cậu đã phải cùng mẹ chạy trốn, lủi thủi khắp mọi ngóc ngách. Chuyện kinh khủng gì cũng phải trải qua.

"Được rồi, nhiệm vụ của cháu đã hoàn thành. Cậu và người tình của cậu bây giờ đã đi được chưa???"

"Thằng nhóc này, bao lâu rồi mới gặp nhau. Sao vừa tí đã đuổi cậu mày đi?"

"Chuyện ăn chơi cháu không ngại cùng cậu quậy phá cho thoả. Nhưng, nơi đây là văn phòng làm việc của cháu."

Tống Kế Dương là cháu họ của Quách Thừa, đương nhiên về mặt ăn chơi trác táng – cũng được hắn dạy cho. Nhưng Kế Dương là con người nghiêm túc, khi chơi thì muốn quậy sao cũng được, nhưng khi đã làm việc rồi – thì bệnh nhân của mình chính là trên hết.

Thật ra trong lòng Kế Dương muốn khuyên Quách Thừa để Kế Dương trị bệnh cho Trịnh Phồn Tinh. Học ở nước ngoài nhiều năm, Kế Dương nhìn thấy không ít cảnh thương tâm, tai nạn ngoài ý muốn vì những chứng bệnh thần kinh kì lạ. Dù chỉ mới gặp Trịnh Phồn Tinh, nhưng Kế Dương có cảm tình rất tốt, hơn nữa lương y của Kế Dương không muốn mình bỏ mặc một bệnh nhân như thế này.

Song, Kế Dương nghĩ lại, Quách Thừa là kẻ thích chơi đùa, Trịnh Phồn Tinh cho dù là người như thế nào đi chăng nữa – với bản tính hiền lành của Trịnh Phồn Tinh khó mà giữ chân được Quách Thừa. Hiện tại, bây giờ mối quan hệ của hai người phức tạp – cho nên Kế Dương nghĩ mình không nên nhúng tay vào. Lúc nào đó nên tìm cơ hội để nói chuyện riêng với Trịnh Phồn Tinh, không nên báo với Quách Thừa lúc này.

Cả hai sau khi đã yên vị trên xe, Trịnh Phồn Tinh vẫn còn chút buồn ngủ từ lúc trị liệu ban nãy, liền không nhịn được ngáp ngắn ngáp dài một cái.
Quách Thừa thấy vậy, trong vô thức phì cười một cái.

"Bây giờ chúng ta về được chưa?" Trịnh Phồn Tinh dụi dụi mắt như một đứa trẻ con rồi hỏi Quách Thừa.

"Tôi có nói em là sau khi khám xong, em có thể về nhà sao?"

"Gì cơ? Anh..!"

"Tối nay ba em muốn tôi và em cùng ăn cơm với ông. Tôi đã đặt bàn rồi. Nhưng từ giờ tới tối còn rất nhiều thời gian. Tôi sẽ đưa em đi chơi."

"Anh gạt tôi! Rõ ràng anh đã nói..." Trịnh Phồn Tinh còn chưa kịp nói dứt câu thì hắn đã chen vào.

"Em nghĩ kĩ lại đi, tôi có hứa với em sao."

Quả thật, Quách Thừa không có hứa với cậu. Mỗi lần cậu nói đến, Quách Thừa chỉ đều nhoẻn miệng cười mà thôi.

[Đáng ghét!!! Hắn ta lừa gạt mình!!!]

[Được thôi, anh chơi tôi! Đừng nghĩ tôi không trảđũa lại được nhé!]

"Được thôi! Dù sao hôm nay cũng không có việc gì làm. Tôi đi chơi cùng anh, nhưng địa-điểm-do-tôi-chọn."

"Được thôi, tuỳ ý em vậy."

Quách Thừa liền theo sự chỉ dẫn của Trịnh Phồn Tinh, hết quẹo bên này, chạy bên kia suốt 30 phút liền tới được một nơi.

....

Mà nơi đó ..

Lại là CÔNG VIÊN TRÒ CHƠI TRẺ EM...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com