02
Nhớ 🌟VOTE🌟 cho tớ nhé ạ. Cám mơn mọi người rất nhiều 🫶🏻
----------//////////----------
Đêm hôm đấy, Choi Seungcheol cũng không làm gì Yoon Jeonghan, chỉ bảo cậu lên nằm cùng anh rồi bắt cậu gọi Seungcheol hyung một hồi. Dù gì anh không phải kiểu người vừa gặp người khác lần đầu cảm thấy người ta thú vị thì có thể lăn giường được, phải làm quen với đối phương trước đã.
Trước khi đi ngủ, Choi Seungcheol nhìn kỹ khuôn mặt Jeonghan lần nữa, anh đếm mấy nốt ruồi trên gương mặt của Jeonghan, vui vẻ sờ lên nốt ruồi dưới môi cậu còn đưa ngón tay nhếch môi trên của Jeonghan lên để nhìn rõ hai răng cửa to phía trước, xong nhướng mày cảm thán bảo.
"Hoàn hảo".
Giọng Choi Seungcheol thật sự rất thoã mãn.
Yoon Jeonghan nghe vậy trong lòng bất giác rùng mình, cậu bắt đầu cảm thấy người này có chút quái dị rồi, mày cũng tự nhiên cau lại.
Choi Seungcheol nhìn thấy biểu cảm nghi hoặc của Jeonghan liền cười nói.
"Cậu biết chuyện một nghìn lẻ đêm chứ, kể cho tôi nghe một chút đi?. Cậu nghĩ rằng ít nhất cũng phải nói chuyện một lúc nữa cho đỡ nhạt.
Nhưng mà Yoon Jeonghan lắc đầu, vì cậu không nhớ, trong đầu cậu hiện tại thật sự không nghĩ được cái gì nữa, đây không phải là căn phòng cậu hay ngủ mỗi tối đối diện lại là người mới gặp lần đầu ... mọi thứ thật xa lạ.
Choi Seungcheol thấy vậy gõ đầu, nam nhân tuy xinh đẹp nhưng lại rất nhàm chán, còn không muốn nói chuyện với cậu.
"Thôi ngủ đi vậy". Choi Seungcheol cũng không quá miễn cưỡng, nói xong liền nằm xuống nhắm mắt lại.
Yoon Jeonghan bổng cảm thấy dễ thở hơn, cậu thở nhẹ một hơi dài rồi ngước nhìn trần nhà một lúc, sau đó cậu cảm thấy tò mò, người này không tắt đèn đi sao?
Cậu nhổm người dậy muốn tắt đèn thì Choi Seungcheol bất chợt mở mắt. "Không được tắt đèn, tôi không thích tắt đèn khi ngủ".
Choi Seungcheol vừa nói vừa vỗ chổ bên cạnh anh, muốn bảo Jeonghan nằm xuống, xong anh lại nhắm mắt, hôm nay Seungcheol phải dậy sớm đến công ty, tối lại có tiệc nên bây giờ rất buồn ngủ.
Jeonghan thấy anh nhắm mắt mới cẩn thận nằm xuống nhưng lại cách xa Seungcheol một khoảng lớn, giường này thực sự rất rộng, gối mà anh đặt bên cạnh cho cậu, Jeonghan cũng không dám lấy kê, cậu còn lấy tay cố nhích cái gối xuống giữa hai người để ngăn cách.
Seungcheol vẫn chưa ngủ được, anh vẫn lắng nghe động tĩnh của Jeonghan nên lúc anh mở mắt ra thì thấy Jeonghan đang nhắm mắt nằm sát mép giường, nếu mà cậu trở mình một cái chắc hẳn sẽ rơi xuống dưới.
"Sợ tôi ăn thịt cậu hả, dám nằm xa như vậy?".Giọng Seungcheol khó chịu.
Jeonghan liền nhắm mắt giả điếc.
Seungcheol hít một hơi sâu cố nhịn nhưng rồi vẫn đẩy gối sang cho Jeonghan, rồi anh quay mặt sang bên kia tiếp tục ngủ.
Cậu lúc ấy mới dám hé mắt ra, chờ một lúc liền vơ lấy gối.
Đến sáng hôm sau Seungcheol tỉnh dậy, đã thấy Jeonghan đứng im như khúc tượng ở đầu giường rồi. Anh vuốt tóc lên sau đó hỏi. "Dậy sớm vậy?".
Jeonghan liền gật đầu trả lời, "Vâng, Seungcheol hyung". Bộ dáng còn rất nghe lời.
Sáng sớm thức dậy, thường là thời điểm mà Seungcheol xấu tính nhất, ấy mà khi nghe thấy mấy lời này liền cảm thấy rất thoái mái.
Mấy chữ "Seungcheol hyung" này không biết có được tính là sự thoã mãn được tìm thấy từ miệng Jeonghan không?. Vì cũng có người gọi cậu là hyung nhưng không thể so với trên miệng nam nhân này được.
Thật sự khác biệt.
Choi Seungcheol xuống giường làm vệ sinh cá nhân buổi sáng, bàn chải cũng Jeonghan đưa cho, rửa mặt xong cậu cũng đưa khăn cho anh lau, sau đó mở tủ quần áo hỏi Seungcheol muốn chọn bộ nào?
Seungcheol phối hợp với Jeonghan, nhưng xong vẫn bảo lại.
"Tôi không đưa cậu về để làm người hầu riêng cho tôi đâu?".
Jeonghan nghe vậy liền mất tinh thần, tất nhiên cậu biết ý nghía đằng sau mấy từ này, từ tối hôm qua tới giờ cậu cảm giác được Seungcheol tuy quái dị nhưng chắc hẳn không phải người xấu, nhưng người ta mất tiền thì tất nhiên phải muốn quyền lợi.
Những chuyện kia rồi cũng sẽ phải phát sinh thôi, Jeonghan sầu não.
Seungcheol liếc cậu, rồi đi lại tủ quần áo chọn một bộ vest, anh lại nhìn Jeonghan.
"Cậu còn ngây ra đó, lại ngăn tủ kia chọn giúp tôi cái cà vạt?".
Jeonghan lấy một chiếc cà vạt màu đỏ, Seungcheol liền trưng ra bộ mặt chán ghét.
Seungcheol gọi người đưa đồ ăn sáng lên ăn xong, liền bảo Jeonghan.
"Tôi sẽ phải đến công ty, còn cậu cứ ở nhà, nếu muốn có thể xuống nói chuyện với mọi người, nhưng không được rời khỏi đây?".
Jeonghan liền gật đầu.
"Đồ của cậu tôi sẽ cho người đi lấy, tý tôi đi sẽ có người đưa đồ sang và đưa thêm điện thoại cho cậu, nhớ chú ý điện thoại tôi sẽ gọi hoặc nhắn tin cho cậu".
Jeonghan vẫn tiếp tục gật đầu.
Seungcheol thấy vậy cau mày, bảo lại với cậu.
"Mỗi lần tôi nói không cần thiết gật đầu mạnh như vậy, nhưng phải trả lời là Seungcheol hyung tôi biết rồi".
Nghe vậy Jeonghan nhanh miệng trả lời, "Vâng Seungcheol hyung tôi biết rồi".
Seungcheol cảm thấy Jeonghan quá nghe lời thì càng thấy cậu ngốc nghếch, nhưng anh cũng xem như hài lòng.
Dặn xong Seungcheol cũng đi, đợi cho cậu đi rồi Jeonghan mới lại thử mở cửa, quả nhiên không bị khoá như lúc tối nữa, vì vậy trong lòng cậu cũng cảm thấy vui. Tý đợi đồ đưa sang, có giá vẽ cậu có thể thoái mái vẽ rồi.
Một lúc sau, đồ Jeonghan được chuyển đến, còn có cả điện thoại mới mà Seungcheol mua cho cậu. Cậu vừa mới cài đặt xong đã có tin nhắn của Seungcheol.
Seungcheol gửi hình ảnh sang, bảo Jeonghan cài thành hình nền với cả hình chờ kèm tin nhắn.
"Cài xong tối về tôi kiểm tra đấy?".
Nhắn xong Seungcheol vui vẻ lắc điện thoại, có người để anh tìm cảm giác thành tựu quả thật không tồi.
Jeonghan bên kia nhanh chóng dùng ảnh anh cài hình nền với hình chờ, cậu cũng không cảm thấy thắc mắc gì vì dù sao cũng là điện thoại Seungcheol đưa cho cậu, anh muốn làm gì cậu đều nghe theo. Xong cậu để điện thoại sang một bên, rồi bắt đầu sắp xếp đồ đặc.
Đồ của cậu cũng không nhiều, một vali quần áo còn lại mấy thùng kia là giá vẽ, màu và sách cậu hay đọc. Nhà cậu có công ty riêng nhưng Jeonghan không làm cho công ty, mà cậu chỉ là một hoạ sĩ tự do, vừa vẽ theo sở thích, vừa vẽ cho người có nhu cầu. Ở nhà cậu rất trạch, hiếm khi mới ra khỏi nhà, nên cũng không có bạn bè thân thiết bên ngoài, chỉ có trên mạng xã hội thôi.
Hơn nữa ở trên ấy có đại thần mà cậu thích nhất.
Nhớ đến đại thần, Jeonghan liền với lấy điện thoại sau đó bắt đầu đăng nhập instagram, đăng nhập xong cậu liền vào acc của đại thần xem có gì mới không. Nhưng mấy ngày rồi chả thấy anh ấy up gì cả. Jeonghan liền thất thần, không biết là cậu ở bên này rồi còn có cơ hội để đi gặp đại thần nữa không?
Cậu lại nhớ tới câu của Seungcheol bảo cậu không được rời khỏi đây.
Mà đang nghĩ đến Seungcheol thì điện thoại lại rung lên, là anh gọi tới. Cậu vừa nhấn nút trả lời, Seungcheol đã hỏi.
"Đang nghĩ cái gì vây?"
Seungcheol nhìn Jeonghan qua camera thấy cậu nhìn điện thoại rồi bỗng đứng hình thất thần nên anh lập tức gọi. Còn nghĩ tối nhất định phải kiểm tra điện thoại Jeonghan.
Jeonghan nghe thấy anh hỏi vậy lại không biết trả lời thế nào.
"Cậu đang làm gì vậy?". Seungcheol thấy cậu im lặng liền hỏi câu khác, dù rằng cậu biết tỏng cậu đang sắp xếp đồ rồi.
"Dạ, tôi đang dọn đồ mới đưa sang." - Jeonghan trả lời.
"Quần áo cứ để chung tủ với tôi cũng được." - Seungcheol dặn cậu.
"Tôi biết rồi Seungcheol hyung".
Nghe vậy, Seungcheol liền nhếch miệng hỏi.
"Um, vậy cậu có nhớ Seungcheol hyung không?"
"Hả?". Jeonghan nghe vậy há hốc miệng ngạc nhiên.
Seungcheol nghe từ hả của Jeonghan mặt liền cạu, anh lớn giọng bắt ép.
"Phải trả lời lại là nhớ, không được Hả".
Jeonghan nghe vậy càng mông lung.
"Nào nhắc lại đi?". Seungcheol không kiên nhẫn ra lệnh.
Nhưng mà cái này không phải quá kỳ quái sao, cậu không nhớ sao lại bắt cậu bảo là nhớ ??? Tên Choi Seungcheol này thật sự quá kỳ lạ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com