Tên gốc: 病弱反派饲养指南 (Ốm yếu vai ác chăn nuôi chỉ nam)Tác giả: Tiểu Hài Thích Ăn ĐườngThể loại: xuyên sách, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, ấm áp, nhẹ nhàng, kim bài đề cửSố chương: 122 chính văn, 5 ngoại truyệnDịch: Dịch Giới Link Convert: Mai-san https://wikidich.com/truyen/om-yeu-vai-ac-chan-nuoi-chi-nam-XXUUbFS4CAs~2j6aCover: An LinhVăn án Vạn vật đều có vết nứt, mà em chính là ánh sáng soi rọi lòng tôi.…
♣ Tên Hán Việt: Thần minh kim dạ tưởng nhĩ.♣ Tên Gốc: Satan tối nay nhớ ngươi. ♣ Tác Giả: Đằng La Vi Chi. ♣ Số Chương: 90 chương. ♣ Converter: QingJuan.♣ Trạng Thái: Đã hoàn thành.♣ Editor: Yang Hy.♣ Trạng Thái: Đã hoàn thành.♣ Thể Loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Ngược luyến, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Nữ chủ.♣ Bìa: lxlxsso.__________Văn án Hy đã up thành một chương riêng. Mọi người vào mục lục để đọc nhé~ ----------- Warning -• Truyện đăng tại wattpad và wordpress nhà Hy.• Bản dịch chỉ đúng 80% so với nội dung bản trung.• Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang ra ngoài dưới mọi hình thức.…
Tác phẩm: Cấm động tâmTác giả: Cảnh NgôTích phân truyện: 448.829.184Thể loại: Nguyên sang - bách hợp - tình yêu - đô thị tình duyên - yêu sâu sắcSố chương: 123 chươngThị giác tác phẩm: Hỗ côngPhong cách tác phẩm: Nhẹ nhàngTiến độ truyện: Đã hoànSố lượng ký tự: 504000 từNhân vật chính: Giang Ngu, Trình Tô NhiênQT: RubyRuan_69-----------------------------------------------------------Đây là bộ truyện edit đầu tiên của mình nên sẽ có những sai sót nhất định. Hoan nghênh bạn đến góp ý nhưng đừng mắng mình, nếu cảm thấy có thể chấp nhận hãy vào đọc nhé!Mình chỉ edit trên wattpad thôi nên làm ơn đừng bưng đi đâu nhé <3P/s: Bản QT này mình đã hỏi xin edit nhưng vẫn chưa thấy hồi đáp, nhưng vì đam mê quá cho nên mình vẫn edit. Nếu bạn RubyRuan_69 không đồng ý, mình sẽ trực tiếp gỡ bản edit xuống.…
Tác giả: Tử Thanh DuĐộ dài: 52 chương + 6 ngoại truyệnGiới thiệu:Kiếp trước Hạ An An là một cô gái mập mạp. Cô bị mối tình đầu thanh mai trúc mã vứt bỏ chạy theo người khác.Đến ba mươi tuổi vẫn còn độc thân, Hạ An An đã nghĩ rằng mình sẽ phải cô độc cả đời. Nhưng một ngày nọ tỉnh dậy, cô phát hiện mình vừa xuyên qua đến một cuộc sống khác.Cơ thể vừa đẹp vừa trắng mịn này là của cô? Hơn nữa, cô còn có một anh chồng tuấn tú, thành đạt và một cậu con trai nhỏ đáng yêu, ấm áp như chiếc bánh bao nóng hổi ngày đông.Cuộc đời như vậy không phải là quá mỹ mãn rồi sao?Có điều, cô lại nghe nói, ở "cuộc đời này", dường như cô không thích chồng và con trai mình.Hạ An An tức giận đến đấm ngực dậm chân, lẽ nào "đời này" mình là con ngốc sao?Người chồng hết lòng hết dạ vì mình, mày lại không yêu? Đứa con trai đáng yêu hiền lành, ngoan ngoãn, mày lại không thích? Bị hỏng não rồi chắc?Nhìn người chồng luôn yên lặng nỗ lực dù cho bị cô ngang bướng kháng cự mỗi ngày, nhìn chiếc bánh bao nhỏ đáng yêu luôn tròn xoe đôi mắt to vô tội mong chờ được mẹ yêu thương, Hạ An An quyết định sẽ cải thiện cuộc hôn nhân này.…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…