Chương 59
Thi Vũ đỏ cả lỗ tai, khiến cho khuôn mặt trắng như tuyết của nàng có thêm một ít sức sống. Khóe môi Vương Dịch nhếch lên, cô đi đến bên cạnh rủ mắt, mở cặp lồng cháo ra, sau đó dùng thìa múc ra một bát nhỏ, tiếp đó ngồi ở mép giường, bắt đầu đút cháo cho nàng
Hơi nóng phả lên mặt cô, có lúc dáng vẻ lại sạch sẽ tựa như khi đang đọc sách. Thi Vũ mím môi, lùi ra sau rồi dựa vào. Vương Dịch thổi vài cái, sau đó đặt bên môi nàng
"Có hơi nóng, nhưng cháo nóng thì ấm dạ dày." Cô nói.
Thi Vũ : "Ừm."
Nàng há miệng ăn, ánh mắt Vương Dịch có thể thấy được dấu móng tay trên mặt nàng . Làn da nàng thật sự rất trắng, cho nên dấu móng tay cũng vô cùng rõ ràng. Sắc mặt Vương Dịch không thể hiện ra gì, nhưng sâu trong đáy mắt lại có một chút hung ác thoáng qua.
Cứ từng miếng từng miếng như vậy, cuối cùng cũng ăn xong, thỉnh thoảng cô dùng lòng bàn tay lau khóe môi giúp Thi Vũ . Mỗi lần chạm vào, đầu ngón tay đều ấm nóng, cũng làm cho lửa giận trong lòng Vương Dịch càng cháy to hơn.
Thi Vũ vừa ăn vừa đau, hơn nữa huyệt thái dương cũng đau âm ỷ, mồ hôi trên gáy từ bên trong tóc chảy xuống, chảy vào cổ áo.
Sau khi ăn xong, Thi Vũ nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Vương Dịch nhìn chỗ cháo còn thừa lại một chút, bưng lên "Ực" một cái húp cạn, sau đó thu dọn rác bỏ vào trong thùng rác. Cô liếc nhìn đồng hồ rồi nói: "Ngủ một lát chứ?"
Thi Vũ gật đầu.
Vương Dịch nhìn thấy mồ hôi chảy ra từ thái dương của nàng , cô xoa tóc của nàng : "Em đi vắt khăn nóng."
Nói xong, cô quay người đi vào toilet. Toilet đơn này rất rộng rãi, chậu rửa mặt và khăn mặt đều là đồ mới. Vương Dịch gỡ một cái khăn mặt ra, bưng chậu rửa mặt ra ngoài.
Thi Vũ chưa từng thấy cô làm loại công việc này, nàng có chút sửng sốt.
Vương Dịch để chậu rửa mặt xuống, vắt khăn mặt ở bên trong, bên trên khăn mặt vẫn còn hơi nóng.
Thi Vũ giơ tay không bị thương lên nói: "Để chị tự làm."
Vương Dịch không nói tiếng nào, ấn bả vai của nàng để cô hơi nghiêng về phía trước, sau đó dùng khăn mặt phủ lên gáy nàng . Hơi nóng từ khăn thấm đến làn da, Thi Vũ cảm giác lỗ chân lông đều nở ra.
Cảm giác dễ chịu, chỉ là cơ thể có hơi không linh hoạt.
Chỗ sau gáy của nàng bởi vì ngã ở trên bậc thang cho nên bị xước da. Vương Dịch cũng không dám dùng khăn mặt chạm vào chỗ đó mà chỉ nhẹ nhàng lau xung quanh.
Bầu không khí trong phòng bệnh có chút yên tĩnh.
Tiếng nói Vương Dịch trầm thấp: "Vợ à, da chị thật trắng."
Thi Vũ : "..."
Nàng túm tay của cô xuống thì nhìn thấy vết máu ở ống tay áo của cô , còn có vết sẹo trên ngón tay vẫn còn đó. Vương Dịch lại thấm ướt khăn mặt, lau cánh tay với lòng bàn tay, còn lau phía trước cổ cho nàng . Nhìn thấy những vết thương kia, Vương Dịch đều nhịn xuống, không nói tiếng nào.
Sau khi lau xong, Thi Vũ thấy dễ chịu rất nhiều, cảm thấy cũng không còn đau đớn như trước đó nữa. Với lại nàng cũng có chút buồn ngủ, Vương Dịch liếc nàng một cái rồi quay người xuống giường.
Người cô cao, nhìn xuống thế này, hai người cách nhau rất gần.
Thi Vũ nhắm mắt lại, từ từ ngủ thiếp đi.
Đúng lúc này, điện thoại Vương Dịch để trên bàn cũng vang lên. Vương Dịch cầm lên nhìn, trượt mở, đi đến cửa sổ bên kia nhận: "Cảnh sát Tần, xin chào ngài."
Đầu bên kia là đồn cảnh sát Hội Thành, hy vọng Vương Dịch có thể đến đồn một chuyến, lại hỏi: "Vương phu nhân tỉnh chưa?"
Giọng nói Vương Dịch trầm thấp: "Cô ấy vừa ngủ, nếu muốn lấy khẩu cung thì ngày mai đi. Ngoài ra, trước mắt ở chỗ này chỉ có một mình tôi chăm sóc cô ấy, tôi không muốn bỏ lại cô ấy một mình trong bệnh viện, xin thông cảm cho."
Cảnh sát Tần dừng lại, gật đầu nói: "Cũng được, vậy sáng mai chúng tôi qua, Vương tiểu thư có tiện không?"
"Được."
Sau khi cúp điện thoại, Vương Dịch nhìn đồng hồ một chút. Trợ lý Hách vừa mới gửi tin nhắn đến, nói đoàn luật sư và chị Lệ đã lên máy bay tư nhân.
Vương Dịch trở về giường bệnh, ngồi xuống mép giường.
Sau lưng có ghế sô pha, nhưng cô không đi. Ban đêm, trong bệnh viện dù chỉ đi lại một chút thì âm thanh cũng rất lớn, cũng may phòng bệnh ở bên này yên tĩnh hơn một chút, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có tiếng bước chân dồn dập qua lại.
Lúc chị Lệ và đoàn luật sư đến Hội Thành đã là hơn 4 giờ sáng, mọi người không ngừng nghỉ chạy tới, nhưng mà phòng bệnh hạn chế nhân viên nên chỉ có chị Lệ đi lên.
Chị Lệ vừa đẩy cửa ra thì nhìn thấy phu nhân ở trên giường bệnh, lập tức hốc mắt đỏ lên. Từ lúc lên máy bay chị đã có linh cảm, cho đến khi đi vào tầng dưới bệnh viện càng làm cho chân chị mềm đi, mà sau khi nhìn thấy người, chị cũng thiếu chút nữa sụp đổ. Chị đi nhanh hai bước, bỏ vali xuống: "Phu nhân... sao rồi?"
Vương Dịch buông tay Thi Vũ ra, đứng lên nói: "Mấy ngày này chị chăm sóc chị ấy cho tốt."
"Vâng, vâng."
Chị Lệ lập tức tiến lên, đắp chăn lại cho Thi Vũ , lại lẩm bẩm nói: "Da thịt cả người xanh xanh tím tím thế này, người đáng chết nào làm vậy?"
Vương Dịch không hé răng, cô nhìn thời gian rồi hỏi: "Đường Vũ, Như Mộng và Đường Lập đến rồi à?"
"Đến rồi, đến rồi, đều đang ở dưới tầng."
Vương Dịch : "Được rồi."
Cô nói: "Chị ở chỗ này chăm sóc phu nhân."
Nói xong, cô cầm áo vest mặc vào, buông tay áo xuống, vết máu ở ống tay áo biến thành màu đen, giống như được nhuộm màu. Vương Dịch đi ra cửa rồi xuống tầng.
Ngoài cửa có hai chiếc xe dừng lại đang chờ cô, cô chỉ vào Như Mộng: "Cô ở lại chăm sóc phu nhân, bây giờ lên đi."
Như Mộng: "Vâng."
Cô ấy quay người đi vào.
Đường Vũ mở cửa ghế sau, Vương Dịch khom lưng ngồi vào, báo tên một bệnh viện. Hai chiếc xe khởi động đi về phía bệnh viện kia.
Khu nội trú của một bệnh viện khác cũng có người ra vào. Tên đầu đinh lần trước bị Vương Dịch đánh bây giờ vẫn ở trong bệnh viện, đang ở phòng bệnh trên tầng ba.
Vẫn có chút ầm ĩ, Vương Dịch dẫn theo Đường Vũ đi lên. Mười phút sau đi ra, Đường Vũ xem video xong cất điện thoại vào trong túi áo vest, lần thứ hai khởi động xe, lái đi về phía đồn cảnh sát.
Đêm nay cảnh sát Tần trực ban, nhìn thấy Vương Dịch đến thì hơi kinh ngạc. Vốn dĩ cho rằng phải đợi đến sáng mai, anh ta chỉ vào cái ghế nói: "Mời ngồi."
Vương Dịch khẽ xắn tay áo, ngồi xuống.
Cảnh sát Tần bật máy tính lên, cho cô xem video camera, nói: "Đã kiểm tra sức khỏe của Lưu Nguyệt Nga, không vấn đề gì. Bà ta gần như không bị thương, cho nên trong camera một cú đá này của vợ cô xem như là tự vệ. Tôi cũng đã lấy được bệnh án của phu nhân, thật xin lỗi, là chúng tôi quản lý không hiệu quả."
Vương Dịch xem màn hình kia một chút, dời ánh mắt đi, cô không dám xem.
Thế nhưng bóng người trong màn hình, mấy lần Thi Vũ ngã kia lại in sâu trong đầu của cô . Cô nói: "Phiền anh gửi một bản video cho tôi."
Cảnh sát Tần gật đầu.
Sau đó bắt đầu lấy lời khai. Làm xong, nửa giờ trôi qua, Vương Dịch để luật sư bàn giao, sau đó nói: "Tôi muốn gặp Lưu Nguyệt Nga một lần."
Cảnh sát Tần bảo cảnh sát khác dẫn cô đi.
Đi vào phòng tạm giam.
Vương Dịch nhận điện thoại của Đường Vũ, sau khi mở điện thoại ra thì đưa video cho Lưu Nguyệt Nga xem. Ngay từ đầu Lưu Nguyệt Nga không hoảng sợ, chỉ khi nhìn thấy Vương Dịch vẫn hơi co rúm cổ lại, sau đó là dáng vẻ lợn chết không sợ bỏng nước sôi, bà ta cũng vô tình nhìn điện thoại được đưa qua.
Điện thoại im ắng.
Nhưng hình ảnh bên trong lại làm cho mắt của bà ta trừng lớn, toàn thân run lên, nắm lấy đùi, móng tay đâm vào trong thịt.
"Mày... Mày..."
Vương Dịch đứng thẳng người, tay đút vào trong túi quần, từ trên cao nhìn xuống, nói: "Bà không dạy con của bà thì sẽ có rất nhiều người dạy thay bà, vợ của tôi bị thương chỗ nào thì con của bà cũng trốn không thoát được đâu."
Con trai là mạng của Lưu Nguyệt Nga, đánh bà ta thì bà ta không sợ, thế nhưng nếu như là con trai của bà ta thì không giống vậy. Cả người bà ta run lên, gắt gao nhìn Vương Dịch , hận không thể nhào tới cắn chết cô. Thế nhưng lại nghĩ đến cổ của mình, đáy mắt người này lạnh lùng, bà ta ngoài hung dữ nhìn cô ra thì không có cách nào khác.
Vương Dịch vuốt điện thoại, đôi mắt lạnh lùng nhìn bà ta giống như nhìn người chết: "Tôi sẽ để cho con của bà dưỡng thương thật tốt, sau đó đi vào đây ở cùng bà, dì à."
Nói xong, cô quay người rời đi, cửa phòng tạm giam đóng lại. Vương Dịch tạm biệt cảnh sát Tần, trên màn hình máy tính vẫn là đoạn video camera kia, Vương Dịch nhanh chân đi ra cửa.
Đường Lập chạy nhanh mở cửa cho cô.
*
Vương Dịch trở về ngõ nhỏ, cầm một chút đồ dùng hàng ngày, còn có quần áo và sách vở cho Thi Vũ sau đó trở về bệnh viện. Đi đến cửa phòng bệnh thì cô nhìn thấy Như Mộng đứng đó, lặng lẽ lau nước mắt.
Cô ấy nhìn thấy Vương Dịch , lập tức cầm khăn tay nhanh chóng lau mặt, tiếp theo vội vàng tiến lên nhận đồ vật trong tay Đường Vũ. Đường Vũ liếc cô ấy một cái, "Haiz" một tiếng: "Đường Lập biết chắc chắn cô sẽ tự trách, đừng khóc nữa."
Như Mộng cúi đầu xuống: "Ừm."
Vương Dịch đẩy cửa ra đi vào, chị Lệ đang ngồi bên giường bệnh trông coi Thi Vũ .
Vương Dịch đi qua, vén sợi tóc của Thi Vũ xuống, hỏi: "Chị ấy có đau không?"
Chị Lệ: "Thỉnh thoảng sẽ nhíu mày, có lẽ là đau đấy."
Trái tim Vương Dịch xiết chặt, cô gật đầu: "Ừ."
Như Mộng ở xa xa nhìn phu nhân trên giường bệnh, vô cùng hối hận lúc trước sao lại không kiên cường đòi ở lại chứ, Sếp và phu nhân nói để cô ấy đi thì cô ấy đi ngay, cô ấy cũng rất tự trách, rất rất tự trách. Chị Lệ thấy sắc mặt Vương Dịch cũng không tốt lắm, vội vàng nói: "Cô chủ , nghỉ ngơi một chút đi, bên này có dư giường."
Vương Dịch lắc đầu, cô nói với Như Mộng: "Cô đi tìm Đường Lập đi."
Như Mộng: "Tôi muốn chăm sóc phu nhân."
Vương Dịch không trả lời, cởi áo khoác đi qua cô ấy rồi đi đến giá áo.
Như Mộng: "..."
Cô ấy chỉ có thể đi ra ngoài. Kết quả cơ thể Vương Dịch hơi nghiêng, Như Mộng kinh ngạc chạy nhanh đưa tay ra đỡ, Vương Dịch lại tránh đi, đôi mắt lạnh lùng liếc cô ấy một cái.
Dáng vẻ tránh như tránh rắn rết kia khiến Như Mộng ngẩn người. Đột nhiên cô ấy nhớ đến khoảng thời gian trước Hách Tịnh Di nói rằng sếp thay đổi rất nhiều.
Như Mộng: "..." Được thôi.
Vương Dịch vịn tủ, nhắm mắt lại, chịu đựng cảm giác choáng váng kia đi qua.
Chị Lệ vội vàng đứng dậy rót nước, đưa cốc nước cho cô . Vương Dịch cúi đầu, không nhìn ra sắc mặt, tay trái cô nhận cái cốc đột nhiên siết chặt, tiếng nói trầm thấp mà nhỏ: "Chị ấy như thế này, đều là do tôi ép à?"
Chị Lệ sừng sờ, mơ hồ có thể thấy được tơ máu trong mắt tiên sinh, loại cảm giác bất lực kia.
Chị Lệ há miệng nói: "Đúng như vậy."
Đúng như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com