Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 62

"Phu nhân, cô đói không?" Chị Lệ thu dọn vali xong, xắn tay áo hỏi. Thi Vũ khép áo khoác, cười lắc đầu: "Không đói, không phải vừa mới ăn trên máy bay à?"

"Ăn thì ăn, nhưng cũng phải chuẩn bị chút đồ ăn khuya cho cô ăn chứ." Chị Lệ nói xong, nghĩ rồi nói: "Phu nhân, cô có buồn ngủ không? Nếu không thì cô rửa mặt và ngủ trước đi."

Thi Vũ : "Không đói, vẫn chưa buồn ngủ."

Tầng hai cũng trống không, Thi Vũ đứng đó cảm thấy có chút lạnh lẽo. Nàng xoay người thì nhìn thấy Vương Dịch vừa từ cầu thang đi lên, cô mặc áo len, sau đó hỏi: "Chị muốn xuống à?"

Thi Vũ gật đầu nói: "Ừm."

Vương Dịch bỏ điện thoại vào túi, tiến lên hai bước, dừng lại rồi bế cô lên: "Mấy ngày này đừng đi cầu thang bộ, đi thang máy đi."

Thi Vũ mặc đồ rất dày, có chút cồng kềnh, bàn tay bị thương của nàng đặt trên cổ cô. Vương Dịch rủ mắt nhìn nàng , lập tức sải bước xuống cầu thang, đi xuống tầng một.

Vương Dịch đặt Thi Vũ lên sô pha, sô pha cũng đã thay cái mới. Thi Vũ liếc mắt nhìn, vẫn là màu xanh nhạt mà nàng thích. Vương Dịch ngồi bên cạnh nàng , cầm lấy thuốc mỡ trên mặt bàn, nâng mặt nàng lên thoa lên mấy dấu móng tay cho nàng

Cô rủ mắt nhìn nàng : "Em gọi bố mẹ vợ đến ở cùng chị nhé?"

Thi Vũ lập tức lắc đầu.

Nàng nói: "Nếu bố mẹ chị biết thì chắc chắn sẽ giữ chị ở lại thủ đô."

Có lẽ Mẹ nàng có thể còn khóc rồi quấn lấy nàng . Vừa nghĩ đến chuyện này, trong lòng Thi Vũ ít nhiều có chút phiền não.

Vương Dịch đóng nắp thuốc mỡ, đưa tay nắm lấy tay nàng và nói: "Em sợ chị nhớ nhà."

Cô vân vê tay nàng : "Em cũng muốn chị ở lại thủ đô, không bằng..."

Phía sau chữ không bằng đó là gì?

Vương Dịch không nói tiếp, ngón tay cô cọ xát vào da nàng : "Cũng được, ngày mai em sẽ cùng chị ăn Tết."

Thi Vũ : "Ừm."

Lại qua nửa giờ, Thi Vũ có hơi mệt mỏi, Vương Dịch ôm nàng trở lại lầu hai. Lúc vào phòng ngủ chính, bước chân cô hơi dừng lại, lập tức hàm căng chặt, buông Thi Vũ xuống. Cô đi đến tủ đầu giường, cầm điện thoại gọi số điện thoại của chị Lệ, bảo chị đi lên giúp Thi Vũ rửa mặt và sắp xếp cho nàng ngủ.

Lúc cúp điện thoại, đôi mắt Vương Dịch không dám nhìn cái giường kia một lần nào, cô không chớp mắt mà đứng thẳng người dậy. Chị Lệ đi lên, sau đó Vương Dịch đi ra ngoài.

Thi Vũ liếc mắt nhìn bóng lưng của người kia, lập tức đi theo chị Lệ vào phòng ngủ chính.

Vương Dịch vừa đi ra ngoài, một tay nắm lan can, cô đưa tay kéo cổ áo, lập tức xuống lầu. Phòng khách nhỏ cũng đổi thành khu vực thư giãn, không có ghế sô pha, ngay cả cách trang trí cũng hoàn toàn không giống nhau. Vương Dịch lấy áo khoác lên, đứng ở dưới lầu, tay đút trong túi quần nhìn cửa phòng tầng hai.

Đứng đến khi chị Lệ ra khỏi phòng ngủ chính, chị ấy lặng lẽ đóng cửa lại.

Chị Lệ quay người lại, nhìn thấy cô chủ thì sửng sốt một chút.

Giọng nói của Vương Dịch trầm thấp: "Chị ấy ngủ rồi à?"

Chị Lệ gật đầu.

Vương Dịch : "Chăm sóc chị ấy thật tốt, chị ấy mà khỏe thì chị cũng sẽ khỏe."

Sao chị Lệ có thể không biết ý tứ của lời này, dù sao nếu phu nhân xảy ra chuyện thì chắc chị cũng sẽ không sống được, chị nói: "Tối nay tôi ôm chăn gối nằm ngoài cửa phòng phu nhân. "

Vương Dịch : "Ừm."

Nói xong, cô xoay người đi ra ngoài.

Chị Lệ xuống lầu đóng cửa lại.

Trợ lý Hách lái xe tới dừng ở cửa, cô ta mở cửa xe cho Vương Dịch . Vương Dịch không vội vã rời đi ngay, cô đứng ở cổng nhìn tòa nhà hai tầng: "Ngày hôm đó, chị ấy nói nếu yêu chị ấy thì phải cho chị ấy những gì chị ấy muốn, tôi biết chị ấy muốn ly hôn, nhưng tôi không muốn cho chị ấy điều này."

Trợ lý Hách cứng đờ.

Sếp muốn nói gì?

Vương Dịch : "Yêu một người thì làm sao có thể không muốn có người đó được? Cho dù chỉ là người chồng trên danh nghĩa của chị ấy thì tôi cũng muốn."

"Nhưng..." Lời này của Vương Dịch dừng lại. Cô thu hồi lại giọng điệu, sau đó xoay người đi vào trong xe, cúi người ngồi vào, nhẹ nhàng nói một câu: "Chờ bọn họ đi vào thì thu dọn cho sạch sẽ."

Trợ lý Hách lập tức phản ứng lại người cô nói đến là ai.

Cô ta gật đầu: "Vâng."

Một lát sau, chiếc xe khởi động và lái đi, nhưng nửa đêm xe lại trở về. Vương Dịch dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại. Trợ lý Hách liếc mắt nhìn sếp qua gương trong xe, sau đó thở dài.

Đi gặp một người rồi trở về Quân Duyệt rửa mặt xong, lại nhất định phải trở lại nơi này, hoàn toàn không yên tâm. Không yên tâm như vậy mà sao còn muốn chuyển đồ đạc của mình đi chứ?

Cô ta thấy có hơi không thể hiểu được sếp mình, cô ta luôn cảm thấy sếp đang có ý định gì đó.

0:00 đã điểm.

Vương Dịch mở mắt, nghiêng đầu nhìn lên tầng hai, bên trong chỉ thấy mấy cái đèn tường sáng lên. Vương Dịch liếc mắt nhìn đồng hồ, tròn một năm ngày cưới rồi, vợ à.

Cô nói với trợ lý Hách : "Cậu trở về trước đi."

Trợ lý Hách : "Không, không, không. Sếp, tôi ở cùng cô, thức một đêm mà thôi, không có gì to tát đâu."

Đi theo Vương Dịch nhiều năm như vậy, giấc ngủ của Vương Dịch kỳ thật rất ít, ước chừng một ngày có thể ngủ năm tiếng là không tệ rồi. Năm nay bởi vì có phu nhân, giấc ngủ có lúc ngon, có lúc kém.

Haizz...

*

Một đêm này kỳ thật Thi Vũ cũng không ngủ say, nhiều lần tỉnh lại, so với lúc ngủ trong phòng bệnh còn bất an hơn. Nàng đứng dậy một lần, mở cửa nhìn thấy chị Lệ đang ngủ say ở cửa thì kinh ngạc, lập tức đánh thức chị Lệ, giục chị về phòng ngủ. Chị Lệ làm sao dám chứ, khoảnh khắc đó Thi Vũ muốn gọi điện thoại mắng Vương Dịch , nhưng bị chị Lệ giữ lại. Chị Lệ cười nói: "Tôi ngủ trên sô pha trong phòng được không? Tôi có thể chăm sóc cô."

Thi Vũ : "... Được rồi."

Cuối cùng chị Lệ nằm trên sô pha, Thi Vũ lại muốn để chị ngủ trên giường, lần này chị Lệ chết cũng không chịu. Lúc Thi Vũ chuẩn bị đóng cửa phòng, xuyên qua cửa sổ sát đất tầng một, lại nhìn thấy chiếc xe màu đen đỗ ngoài cửa.

Nàng ngẩn người.

Ngón tay thon dài của người kia kẹp điếu thuốc hờ hững đặt lên cửa sổ xe, tuy rằng không nhìn thấy mặt người kia, nhưng nhìn thấy trợ lý Hách xuống xe, không biết kiểm tra xe làm gì.

Nàng biết, ghế sau là Vương Dịch

Thi Vũ xoay người lại, đi lấy điện thoại di động, vừa nhìn thời gian, hai giờ sáng.

Thi Vũ soạn tin nhắn.

Thi Vũ : [Em đang làm gì ở bên ngoài vậy?]

Bên ngoài.

Tay kẹp điếu thuốc thu lại, cửa sổ xe lắc lư, Vương Dịch cắn điếu thuốc rồi trả lời nàng

Vương Dịch : [Chị không ngủ được à? Chị Lệ đâu?]

Giọng điệu của người kia không hề khách sáo, nhất là câu hỏi chị Lệ kia.

Thi Vũ : [Sao em lại để chị ấy ngủ bên ngoài? Em quá đáng thật.]

Vương Dịch : [...]

Thi Vũ : [Chị không phải là không có tay có chân.]

Vương Dịch : [Vợ à, chị đừng nói nữa, lỗi của em.]

Thi Vũ : [Sau này em không được làm thế nữa.]

Vương Dịch : [Được.]

Vương Dịch : [Chị không ngủ được à? Để em vào nhà rót cho chị một ly sữa.]

Thi Vũ : [Không cần, em mau về nhà ngủ đi, chị cũng muốn ngủ rồi. Hay là em vào phòng ngủ phụ ngủ đi.]

Vương Dịch dừng lại vài giây, lập tức cầm lấy điện thoại di động, ấn giọng nói nói: "Không cần, chị ngủ đi, chúng ta đi."

"Chúc mừng năm mới, vợ à."

Thi Vũ dừng lại: "Chúc mừng năm mới."

Tiếp đó chỉ chốc lát sau, Thi Vũ đã nhìn thấy xe bên ngoài lái đi, nàng thở phào nhẹ nhõm, trở về giường. Chờ nàng nằm xuống ngủ thiếp đi, chiếc xe màu đen lại lái trở lại. Trợ lý Hách thở dài, nằm sấp trên vô lăng: "Sếp, tôi chưa từng thấy cô như vậy."

Vương Dịch trong quá khứ không có những chướng ngại tâm lý này, tâm lý mạnh mẽ đến nỗi dọa người khác cảm thấy sợ hãi. Hiện giờ cô lại lo được lo mất, đương nhiên chỉ là khi đối mặt với phu nhân mà thôi.

Sáng hôm sau.

Chị Lệ vừa gọi điện thoại cho con trai vừa mở cửa ra ngoài, chuẩn bị đi siêu thị mua chút thực phẩm về để hôm nay nấu bữa cơm tất tiên thì thấy cô chủ tay khoác áo khoác từ trong xe xuống, trợ lý Hách trong tay cầm hai túi đồ. Trợ lý Hách cười nói: "Chúc mừng năm mới, chị Lệ."

"Chúc mừng năm mới." Chị Lệ liếc mắt nhìn Vương Dịch

Vương Dịch bước vào cửa và hỏi: "Chị ấy vẫn chưa dậy à?"

"Chưa ạ."

Vương Dịch nhìn lướt qua chị Lệ.

Chị Lệ giật mình, phản ứng lại việc để phu nhân ở nhà một mình, chị nói: "Tôi đã để lại giấy nhắn cho phu nhân."

Dáng vẻ nóng lòng giải thích kia khiến Vương Dịch nhớ tới tin nhắn Thi Vũ gửi cho cô , trách cô đối xử với chị Lệ như vậy, sắc mặt cô dịu đi một chút, nói: "Không cần ra ngoài mua, chúng tôi đã mua rồi."

Trợ lý Hách đưa túi cho chị Lệ.

Chị Lệ nhận lấy xem, đồ cô mua cũng không ít, chị hỏi "Cô chủ, tối nay cậu có ăn ở đây không?"

Vương Dịch treo áo khoác lên, xắn tay áo lên: "Ừ, tôi lên thăm chị ấy."

Chị Lệ dừng một chút, không ngờ cô chủ vì phu nhân mà tết cũng không về nhà.

*

Trợ lý Hách cũng không về nhà, cô ta có phép năm, nhưng đi theo Vương Dịch cho nên rất nhiều kỳ nghỉ căn bản không dùng đến đống phép năm này được, cho nên dứt khoát đổi thành tiền thưởng là được rồi. Vì thế bữa cơm tất niên hôm nay, tổng cộng bốn người ăn. Chị Lệ ăn cơm và dọn sạch bàn xong thì bắt đầu gọi video với chồng và con trai, trợ lý Hách cầm điện thoại di động cũng cùng bố mẹ trò chuyện video, phát lì xì cho nhau.

Thi Vũ ngồi trên sô pha, phát bao lì xì cho bố mẹ, cũng phát cho bố mẹ chồng. Hôm nay Thẩm Mộng Dao mới biết nàng đã trở về thủ đô, lúc này Thẩm Mộng Dao rất bận rộn, cũng không có cách nào gặp mặt.

Thi Vũ phát xong thì liếc mắt nhìn Vương Dịch : "em thật sự không trở về à?"

Vương Dịch mở notebook, liếc mắt nhìn nàng : "Em không yên tâm về chị."

Đôi mắt cô nhìn màn hình máy tính, bên trong là tuyên truyền về quảng trường hoa đăng, là một nơi tương đối nhỏ, cũng do nhà họ Vương đầu tư.

Vương Dịch nắm tay Thi Vũ : "Dẫn chị đi dạo một lát."

Thi Vũ dừng lại, nàng nắm chặt điện thoại di động, kỳ thật gửi lời chúc mừng năm mới và lì xì xong thì thật sự có chút mất mát, là nhớ nhà. Nàng gật đầu: "Được."

Vương Dịch liếc mắt nhìn nàng , khóe môi nhếch lên, lập tức cầm lấy áo khoác lớn màu đỏ bên cạnh mặc vào cho nàng , lại cầm khăn quàng cổ màu đen Bà Vương đưa choàng lên cho nàng

Bản thân cô mặc áo len màu đen và áo vest màu xanh.

Thi Vũ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trên bàn trà bên cạnh: "Vui ghê."

Vương Dịch cầm mũ đội lên cho nàng : "Ừ, em bé trong tranh tết."

Trợ lý Hách và chị Lệ đều cười, Vương Dịch bảo hai người bọn họ không cần đi theo. Cô dắt Thi Vũ ra cửa, khởi động xe, đi thẳng tới quảng trường kia.

Đêm nay rất nhiều nơi đều chật kín người, quảng trường này vậy mà lại không có người, hơn nữa còn có một ít hoa đăng trang trí, chỉ có rải rác mấy bé cùng ba mẹ ngắm hoa đăng.

Thi Vũ : "Sao lại ít người như vậy?"

Vương Dịch bỏ điện thoại vào túi quần: "Quảng trường này ba tháng trước bắt đầu trang trí, cho nên chưa từng làm tuyên truyền năm mới, hoa đăng là thương nhân trong quảng trường trang trí để nhìn vui hơn."

"À, bảo sao chị còn nghĩ tại sao lại có nhiều vật liệu trang trí như vậy mà cửa quảng trường cũng không mở." Thi Vũ nói.

Đèn cũng không sáng lắm, chỉ có đèn logo bật trên mặt đất. Thi Vũ nhìn những chiếc đèn hoa đăng kia, cảm giác mất mát vừa rồi cũng biến mất, tâm trạng thả lỏng. Nàng đeo khẩu trang, cả người một màu đỏ, khí chất rất đẹp. Đi đến trong ánh sáng đó, hai người đều dừng bước, Vương Dịch nhìn nàng

Thi Vũ cũng ngửa đầu nhìn cô

Hai người nhìn nhau, chùm đèn kia giống như ánh sáng rơi vào mắt nàng

Đôi mắt Vương Dịch có chút tham lam đảo qua mặt nàng

Thi Vũ bị cô nhìn như vậy, chút tự do kia liền biến mất, ngược lại có hơi để ý đến mặt mình. Đầu ngón tay nàng ấn khẩu trang, Vương Dịch lại đưa tay lấy khẩu trang của nàng ra. Thi Vũ trừng mắt, theo bản năng che mặt: "Em làm gì..."

Chữ còn chưa dứt Vương Dịch đã kéo tay nàng ra, sau đó cúi đầu hôn lên môi nàng , đôi môi ấm áp chạm vào mặt nàng . Cô nâng mặt nàng : "Hôm nay là ngày 30 tết, kỷ niệm ngày cưới của chúng ta."

Thi Vũ : "Ừm."

Tiếp theo nàng đang chờ cô nói gì đó, kỳ thật ban ngày nàng đã nhớ tới chuyện này. Ba mươi tết, kỷ niệm một năm kết hôn.

Vương Dịch lại không nói gì, cô đeo khẩu trang cho nàng , lại nắm tay nàng : "Chị muốn quà kỷ niệm một năm là gì?"

Thi Vũ : "... Tạm thời không muốn gì."

Hiện tại chuyện nàng muốn nhất chính là cánh tay này nhanh khỏi, vết thương trên mặt này nhanh chóng lành. Lành hết thì có thể về nhà một chuyến, đi thăm bố mẹ, cũng có thể đi thăm bố mẹ chồng , nhưng chuyện này không thể gấp được.

"Được."

*

Hai giờ sau, Vương Dịch đưa Thi Vũ về nhà ở trung tâm thành phố, nhìn nàng ngủ rồi rời khỏi trung tâm thành phố. Trợ lý Hách lái xe, đi thẳng đến công ty.

Trợ lý Hách : "Sếp, đến công ty muộn như vậy để làm gì vậy?"

Vương Dịch bước ra khỏi thang máy.

Trong phòng làm việc lại sáng đèn, trợ lý Hách ngẩn người, cửa vừa đẩy ra thì nhìn thấy người của đoàn luật sư.

Trợ lý Hách : "Sếp?"

Ngày ba mươi tết còn muốn nói về chuyện của mẹ con Lưu Nguyệt Nga à?

Vương Dịch cởi áo khoác ra, ném lên ghế sô pha. Cô xắn tay áo lên, đi đến phía sau bàn, đầu ngón tay cong lên: "Xem một chút những tài sản dưới tên tôi."

Ba người của đoàn luật sư đứng dậy đi tới, đưa quyển sổ cho cô

Vương Dịch đứng đó, gục mắt lật xem, hỏi: "Những thứ này là thuộc về cá nhân tôi à?"

"Đúng vậy."

Vương Dịch gật gật đầu: "Được."

"Tôi nói, mọi người ghi chép lại, tôi muốn đảm bảo sau này chị ấy không phải lo về miếng cơm manh áo, bao gồm cả con cháu của chị ấy."

Rốt cuộc trợ lý Hách cũng phản ứng lại.

Cô ta bổ nhào lên bàn, nhìn Vương Dịch : "Sếp, cô muốn ly hôn với phu nhân à?!"

Động tác của cô ta quá nhanh, đến mức giấy tờ trên bàn đều rớt xuống đất.

Vương Dịch hơi sững sờ, cô nhìn trợ lý Hách .

Cô không nói gì khiến trong lòng trợ lý Hách lạnh đi.

Vậy là thật rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #sqhy