Chương 75
Vương Nhất Kỳ nhìn bố mình một chút, thực ra có thể thấy rõ ràng trong nháy mắt đó vẻ mặt của bố cứng đờ. Ông cúi đầu bấm mở video để xem lại, chỉnh âm lượng lớn nhất, câu thoại này được phát lại hết lần này đến lần khác, nghe rất rõ ràng. Lời này quả thật liên quan đến ông cụ Vương , Bà Vương cũng cảm thấy hơi mờ mịt, bà quay đầu nhìn chồng rồi lại nhìn con gái lớn nhà mình.
" Kỳ Kỳ, con có thể nghe ra cái gì à?"
Vương Nhất Kỳ nói: "Con không biết."
"Hay là chờ bố nói một chút với chúng ta?"
Ông Vương hoàn toàn không ngờ rằng trong đoạn video còn có câu thoại này, nếu biết trước thì ông sẽ không để Vương Nhất Kỳ quay hình lại. Ông im lặng, nhất thời cũng không biết nên nói như thế nào. Ông chần chừ cũng có ý của chính bản thân ông. Đã nhiều năm như vậy, ông cụ cũng đã qua đời.
Vậy thì...
Thế nhưng bây giờ Vương thị ổn định, hai đứa con gái lớn đều phát triển rất tốt, có ông cụ làm nền lúc trước thì mới có ngày hôm nay. Nói cho cùng thì đây cũng là bố mình, ông có nên...
"Nói đi." Một âm thanh trầm ổn truyền từ cổng đến, mấy người trong phòng ăn đồng loạt nhìn sang, lập tức trông thấy chú út Vương cởi áo khoác dài màu đen, lộ ra chiếc áo may màu đen bên trong. Quản gia nhận áo khoác của chú ấy, sau khi treo xong thì vội vàng lui xuống.
Mấy người giúp việc khác cũng đồng loạt rời đi dưới sự ra hiệu của quản gia.
Hiện tại chỉ còn lại người trong nhà.
Chú út Vương nhìn Ông Vương , nói: "Ông cụ đã qua đời, mấy năm nay nhà họ Vương rất bình yên, hai đứa nhỏ cũng phát triển rất tốt. Cả hai đều đã thành gia lập nghiệp, đều là người một nhà, có chút uất ức cũng không thể để nó chịu đựng cả một đời. Mẹ và chị hai nó cũng nên biết rõ một chút.
Sau khi nghe xong, Bà Vương và Vương Nhất Kỳ cùng nhìn về phía Ông Vương
Ông thả lỏng vai, ông chống trán, một lúc lâu sau mới nói: "Tôi đi lấy ít đồ."
Nói xong, ông đứng dậy đi lên tầng. Vương Nhất Kỳ nhìn chú út nhà mình một chút, đột nhiên hỏi: "Cháu nhớ có một năm, Nhất bị chú út đưa đi một khoảng thời gian, lúc ấy là đi làm gì ạ?"
Chú út Vương nhìn cháu gái lớn, chú ấy cầm điếu thuốc hút, không trả lời. Chỉ một sau, Ông Vương đi từ trên tầng xuống, để một túi văn kiện trong suốt lên bàn.
Bà Vương ngồi gần đó, bà cúi đầu nhìn thì thấy một tấm CT thuộc về Vương Dịch . Không chỉ có tấm CT mà còn có cộng hưởng từ, siêu âm, còn có nội soi dạ dày các loại, tất cả đều là của Vương Dịch . Bà lập tức cứng đờ cả người lại, bà cầm túi văn kiện lên, run rẩy mở ra.
"Đây là cái gì? Nó đi làm nhiều kiểm tra như vậy lúc nào?"
Tờ đơn rơi từ túi văn kiện ra, Vương Nhất Kỳ cầm lên xem, liếc mắt thì thấy đây là phiếu khám sau khi bị thương, chảy máu dạ dày, chấn động não, gãy xương sườn, vân vân.
Mà tất cả những tờ phiếu này đều là của Vương Dịch
Vương Nhất Kỳ xiết chặt tay, đột nhiên nhìn về phía Ông Vương : "Bố! Đây là cái gì!"
Ông dừng một chút, ông mở điện thoại ra, mở một đoạn video đã lưu từ rất lâu rồi đặt trên bàn, nói: "Tháng 7 năm XX Vương Dịch và bạn học đi Myanmar chơi, nhân tiện đưa một phần văn kiện cho ông nội con đang nán lại tại Myanmar. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, lúc chuẩn bị trở về thì bị LT tưởng là con nên đã bắt đi mất. Khi ấy đúng lúc Vương thị vừa mua kỹ thuật Đài Yến, LT dùng thủ đoạn đó để uy hiếp ông nội con từ bỏ Đài Yến."
"Ông nội con..." Ông nhớ tới vẻ mặt của ông cụ khi nhận điện thoại, trước tiên xác nhận Vương Nhất Kỳ có đang ở trong nước hay không, sau khi xác nhận xong thì thở dài một hơi. Sau đó Ông ngẩng đầu nhìn trần nhà: "Khi đó ông nội con suy nghĩ hai mươi phút, lúc mở cửa ra lần nữa, ông bảo bố và chú út con quên chuyện này đi, coi như hôm nay hoàn toàn không xảy ra vấn đề này."
"Nhà họ Vương cũng không thể nào từ bỏ Đài Yến được."
"Đây là ý gì, bố và chú út con vô cùng rõ ràng, ông ấy lựa chọn phát triển Vương thị, cho nên..."
"Cho nên ông ấy đã bỏ mặc con gái tôi! Bỏ mặc con gái tôi!" Bà Vương hung hăng đập bàn: "Ông Vương!!"
Ông ngậm miệng.
Vương Nhất Kỳ dựa vào bàn: "Là bởi vì con nên nó mới bị bắt, nhưng lại bởi vì con cho nên nó mới bị bỏ mặc sao?"
Cô ta nhớ trước khi qua đời ông nội đã viết bức di chúc kia, sau khi viết xong, ông nội giao di chúc cho luật sư, nhìn luật sư và nói cậu trông nom thật kỹ giúp tôi.
Trông nom gì?
Trông nom cái gì?
Chắc hẳn là trông nom Vương Dịch ! Là trông nom em gái mình, đáng tiếc lúc ấy tất cả mọi người đều rất bi thương, ai cũng không chú ý tới điều này. Mặt Vương Nhất Kỳ xanh mét, nhìn Ông Vương chằm chằm: "Tại sao bố không nói? Nó là con gái của bố, cũng là em gái con, cho dù liều chết con cũng sẽ cứu nó."
Ông Vương thở dài, ông vuốt vuốt tóc, nói với vẻ suy sụp tinh thần: "Bố và chú út con dốc hết toàn lực, cuối cùng cũng cứu được nó về. Nhưng lúc đó Vương thị đang đang trong thời điểm rung chuyển như vậy..."
"Đừng nói nữa, ông đừng nói nữa, ông cụ, ông cụ!"Bà khóc thét lên, nói xong bà lập tức chạy về phía cổng, muốn đến nghĩa trang tìm ông cụ Vương
Thẩm Mộng Dao chạy nhanh đến giữ chặt Bà : "Mẹ, mẹ bình tĩnh một chút."
Bà nhìn cổng mà khóc lớn: "Lúc trước mẹ đã cảm thấy ông ấy quá bất công. Thế nhưng mẹ làm con dâu thì có thể nói gì được, mẹ không nói được. Vương thị là của ông ấy, ông ấy muốn lập di chúc như thế nào là chuyện của ông ấy, nhưng tại sao lại đối xử với con gái mẹ như vậy, tại sao chứ. Nhất cũng là cháu gái của ông ấy mà, cho dù không lớn lên bên cạnh ông ấy nhưng vẫn là cháu gái của ông ấy mà."
Nói xong, Bà lại xông vào trong, túm lấy quần áo của Ông Vương mà đánh: "Đều tại ông, đều tại ông."
Ông thở dài một hơi, ôm lấy Bà Vương .
Vương Nhất Kỳ nhìn chú út: "Cho nên mấy năm nay nó đi theo chú út chính là vì muốn cách xa nhà họ Vương , tránh xa tầm mắt của ông nội sao?"
Chú út gật đầu.
Chú ấy nói: "Nó cũng đã trưởng thành rồi."
Sau khi chú ấy thốt ra lời này, Bà Vương khóc càng dữ hơn. Hốc mắt Vương Nhất Kỳ cũng hơi đỏ, cô ta cười lạnh lùng: "Có thể không trưởng thành ư? Thảo nào Thẩm Mộng Dao nói rằng nó che giấu quá sâu."
Đã hơn một năm qua, nếu không phải là vì tình cảm của cô xảy ra vấn đề nên tác phong ngày trước thay đổi. Chẳng hạn như cô càng ngày càng ít đi tụ họp với giới nhà giàu ở thủ đô, cũng rất ít khi đi chơi cùng đám thiếu gia thiên kim kia. Dần dần Thẩm Mộng Dao và cô ít nhiều cũng có chút cơ hội cọ xát, cũng nghe phong phanh được một chút tin tức.
Ví dụ như Đầu tư Minh Lợi thuộc về cô, mặc dù có chút kinh ngạc nhưng như vậy cũng tốt, tuy nhiên tập thể nhân viên của Minh Lợi đều không tầm thường. Thẩm Mộng Dao đã nói với cô ta từ trước rằng có lẽ người em gái này của cô ta không giống với những gì cô ta thường thấy. Vương Nhất Kỳ còn cảm thấy kiêu ngạo, ít ra thì Vương Dịch trông không giống với vẻ bề ngoài thiên kim chỉ biết ăn chơi
Sau đó cô ta nghĩ, có lẽ nguyên nhân là bởi vì đi theo chú út làm việc.
Nhưng cô ta tuyệt đối không ngờ rằng khởi đầu của mọi thứ lại kinh khủng như vậy.
Vương Nhất Kỳ : "Là con có lỗi với nó."
Lời này vừa thốt ra, ngay cả Ông Vương cũng khóc. Chú út Vương tiến lên vỗ bả vai Vương Nhất Kỳ , nói: "Con không biết rõ tình hình, không liên quan đến con, sau này đối xử với nó tốt chút nhé."
Vương Nhất Kỳ nhìn chú út mình, sau đó gật đầu.
Lúc này, khóe mắt cô ta nhìn thấy hộp cơm gói cho Vương Dịch và Thi Vũ ở trên bàn, cô ta đưa tay nhấc lên, nói: "Đi, đi đưa hộp cơm cho nó ăn."
Cô ta ôm eo Thẩm Mộng Dao .
Thẩm Mộng Dao cầm khăn tay lau khóe mắt cô ta: "Xấu hổ chết mất."
Bà Vương cầm khăn tay lau mắt, sau đó nói: "Mẹ cũng đi cùng."
Ông Vương nhanh chóng giữ chặt vợ mình: "Tôi cũng đi cùng nữa."
Thế là bốn người đi về phía cổng, còn chú út Vương thì không đi theo. Chú ấy quay người tiến vào thang máy, đi lên tầng nghỉ ngơi. Vương Nhất Kỳ lái xe, chiếc Land Rover màu đen rời khỏi khu chung cư, hướng về phía trung tâm thành phố.
Chỉ một lát sau, xe dừng ở ngoài cửa của căn hộ duplex.
Trong khoảng thời gian này, mỗi đêm căn hộ duplex đều thắp đèn sáng trưng. Có chủ nhà ở đây, có vẻ căn nhà này có thêm rất nhiều hơi người. Lúc này Vương Dịch đang xử lý công việc trong phòng sách, Thi Vũ cầm sách ngồi đọc ở trên ghế sô pha phòng sách. Điện thoại trong phòng vang lên, Vương Dịch ấn nút trả lời: "Chuyện gì?"
Giọng nói chị Lệ truyền tới: "Vương đại tiểu thư và Vương đại phu nhân tới."
Sau khi nghe xong, Vương Dịch nhíu mày: "Nói chúng tôi ngủ rồi."
Chị Lệ: "Bọn họ nhìn thấy đèn ở cửa phòng sách, bà Vương nói rằng bà ấy nhớ con dâu."
Vương Dịch nhìn vợ đang ngồi khoanh chân trên ghế sô pha một chút, sắc mặt âm trầm: "Chị ấy ngủ rồi."
Chị Lệ: "..."
Lúc này, dường như có người cướp lấy microphone. Trước khi Vương Dịch cúp máy, giọng nói của Bà Vương truyền ra từ bên trong: "Châu Châu, mẹ mang đồ ăn cho con, mẹ còn cố ý sai người làm bánh Tart và cả bánh gato nhỏ cho con."
Vương Dịch : "..."
Bà biết người đang nghe máy là con gái , bà dừng một chút, giọng nói dịu dàng rất nhiều, nhưng giọng điệu lại mang theo vẻ uy hiếp: "Con gái , mẹ mang đồ ăn cho Châu Châu , lần trước nó nói muốn ăn bánh Tart."
Bà không tin hai người họ không xuống.
Vương Dịch lặng mấy giây: "Được, con dẫn chị ấy xuống dưới."
Bà ở đầu bên kia mỉm cười, bà lập tức đưa microphone cho chị Lệ.
Vương Dịch cúp máy rồi đứng lên, sửa sang tay áo, đi qua lấy tài liệu ôn thi của Thi Vũ . Thi Vũ ngửa đầu nhìn cô: "Mẹ tới rồi à?"
"Ừm, mang đồ ăn cho chị ." Vương Dịch nhấc nàng từ trên sô pha xuống: "Mặc dù ban đêm ăn đồ ngọt không tốt, nhưng chị có thể ăn một chút cho đỡ thèm."
Thi Vũ : "..."
"Ồ."
Vương Dịch mỉm cười nhìn nàng , cô ôm eo nàng đi ra khỏi phòng sách. Vừa ra hành lang thì nhìn thấy bố mẹ và chị hai chị dâu đều ở phòng sách, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên. Hình ảnh đó rất giống trong quá khứ, giống như hồi sáng họ nhìn cô bị phạt quỳ vậy. Vương Dịch gãi đầu lông mày với vẻ mất kiên nhẫn, đi xuống cầu thang.
Bà Vương nhìn con gái mình.
Nghĩ đến quá khứ nó thích cười, cà lơ phất phơ, bây giờ rõ ràng là thay đổi rất nhiều, vậy mà bà chưa từng mảy may nghi ngờ. Bà không nhịn được mà túm lấy tay áo Ông Vương , cố nén để không khóc, cũng cố nén không nhớ lại những bản báo cáo kia. Sau khi hai người xuống tầng, Bà tiến lên một bước nắm chặt tay Thi Vũ , một tay khác không nhịn được mà nắm tay con gái
Vương Dịch liếc nhìn bà, không hiểu mẹ mình muốn làm gì, bèn bình tĩnh chuyển tay sang nơi khác. Tay Bà Vương bắt hụt.
Bà: "..."
Cô đi đến bên cạnh, bảo chị Lệ đi chuẩn bị lá trà. Cô xắn tay áo lên, nhìn Kỳ Kỳ mình một chút: "Mọi người thật là rảnh rỗi."
Vương Nhất Kỳ mỉm cười, nhìn cô mà nói: "Cố ý đến nhà em uống trà, không cho phép à?"
Vương Dịch kéo quần tây chuẩn bị ngồi xuống, lúc này Vương Nhất Kỳ lại tiến lên đặt tay lên vai cô. Vương Dịch sững sờ, cụp mắt nhìn bàn tay to lớn đang đặt lên vai mình, cô nhíu mày: "Chị , chị có ý gì?"
Vương Nhất Kỳ không trả lời, bỗng nhiên kéo áo sơ mi của cô lại, nhấc người lên. Vương Dịch thuận thế đứng lên, đầu lưỡi chống vào gò má, trong mắt hiện lên vẻ mất kiên nhẫn. Vương Nhất Kỳ cười, sau đó vung nắm đấm vào mặt của Vương Dịch . Vương Dịch nhanh chóng tránh đi, tiếp theo trở tay đè cánh tay của Vương Nhất Kỳ lại.
Vương Nhất Kỳ bèn đá chân, Vương Dịch nhấc chân tránh được, tiếp theo hai người giằng co nhau, sau đó lập tức tách ra.
Chị Lệ không nhịn được mà hét ầm lên.
Thi Vũ cũng ngây ngẩn cả người.
Mà hai chị em kia sau khi tách ra thì đối mắt nhìn nhau. Đầu ngón tay Vương Dịch phủi cổ áo, nhìn chị gái mình. Vương Nhất Kỳ liếm khóe môi một cái, lập tức phát động công kích lần nữa về phía Vương Dịch . Vương Dịch lùi lại, nghiêng người tránh được. Cô đè bả vai Vương Nhất Kỳ , đẩy sang bên cạnh. Vương Nhất Kỳ cười thành tiếng, lưng đụng vào tường, ngay sau đó lại tiếp tục đánh về phía Vương Dịch
Vương Dịch cũng không chủ động, nhiều lần cô đều lùi lại, nhưng Vương Nhất Kỳ lại bắt đầu ra chiêu tàn nhẫn. Vì ngăn cản những chiêu tàn nhẫn của Vương Nhất Kỳ , đôi mắt Vương Dịch trở nên lạnh lẽo, bắt đầu thỉnh thoảng phản kích. Chị tới tôi lui, hai người đều đánh rất rời rạc, trông thì ngầu nhưng lại hơi hoa mắt.
Một chiêu cuối cùng, Vương Dịch muốn kết thúc trận đánh rối loạn này, cô dùng sức đè Vương Nhất Kỳ vào tường, đồng thời chân dài tàn nhẫn đạp về phía đầu gối Vương Nhất Kỳ .
Ai ngờ lần này Vương Nhất Kỳ hoàn toàn không tránh, Vương Dịch muốn thu lại lực nhưng cũng đã chậm, rắc một tiếng. Vương Nhất Kỳ tựa vào tường, chậc một tiếng, khóe môi trào ra một sợi tơ máu.
Cô ta cười lớn.
Sắc mặt Vương Dịch thay đổi, hung hăng đè bả vai Vương Nhất Kỳ lại: "Chị điên rồi? Có bệnh à!"
Cô nhận ra rằng Kỳ Kỳ cố ý.
Cố ý để cô đạp.
Vương Nhất Kỳ nhìn khuôn mặt lạnh lùng nhưng lại mang vẻ có lỗi của cô một chút, một lúc lâu sau mới nói: "Xin lỗi em, nhiều năm như vậy vất vả cho em rồi."
Vương Dịch híp mắt.
Rất lâu sau, cô buông Vương Nhất Kỳ ra, sau đó lập tức kéo ghế qua để cô ta ngồi xuống. Đầu gối Vương Nhất Kỳ chắc chắn đã bị thương, Vương Nhất Kỳ ngã ngồi trên ghế, hai tay buông thõng xuống nhìn Vương Dịch , vẻ đau lòng tràn đầy trong mắt, nhưng lại nhất thời không biết nên làm thế nào.
Vương Dịch nhìn bố một chút, Ông gật đầu.
Vương Dịch lại nhìn mẹ mình, trong mắt Bà đẫm nước mắt, nắm lấy tay Thi ư, khóc bù lu bù loa. Vương Dịch thấy thế thì đạp mạnh vào ghế "Rầm" một tiếng, cô xỏ tay vào túi quần, không nói tiếng nào. Một lúc lâu sau cô mới cầm điện thoại di động lên, gọi điện thoại cho bác sĩ Lương: "Qua đây."
Sau đó cô cúp điện thoại, ném di động lên bàn trà, ngồi trên tay vịn của ghế: "Chuyện đã qua rồi thì cho nó qua luôn đi, nhìn về phía trước."
Vương Nhất Kỳ nhìn cô.
Vương Dịch ngước mắt lên nhìn chị gái mình: "Không trách chị , không cần tự trách."
Vương Nhất Kỳ : "Em chịu đựng làm gì? Chuyện quan trọng như vậy mà cũng không nói, em có coi chị là chị 2 của em không?"
Vương Dịch đi lên trước, đá vào đầu gối bị thương của Vương Nhất Kỳ , Vương Nhất Kỳ đau đến mức khom lưng: "Aizzzzz..."
Vương Dịch cười khẩy một tiếng: "Đáng đời."
Vương Nhất Kỳ nhìn chằm chằm cô, một lúc lâu sau mới nói: "Em..."
Quên đi, vì là em gái mình nên nhịn.
Cuối cùng Thi Vũ cũng hiểu rõ cảnh tượng đêm nay là như thế nào, nàng thả lỏng ra, vỗ vỗ bả vai bà Vương . Thẩm Mộng Dao ngồi trên ghế sô pha bình tĩnh pha trà, nói: "Uống trà đi, đều khát nước rồi."
Vương Nhất Kỳ : "..."
Cô vợ này quá đáng thật.
Chỉ một lát sau bác sĩ Lương đã đến căn hộ duplex, vừa vào cửa đã nhìn thấy tình trạng này, anh ta lập tức sửng sốt. Sau khi đến khám chân cho Vương đại tiểu thư , sau khi anh ta ngồi xổm xuống, nói: "Phải đến bệnh viện chụp X-quang mới được."
Vương Dịch hỏi: "Nghiêm trọng không?"
Bác sĩ Lương vừa gọi điện thoại vừa nói: "Còn tốt, cậu đã thu bớt lực đúng không, nếu như không thu thì có lẽ đại tiểu thư đã tàn phế rồi."
Rốt cuộc lúc này Thẩm Mộng Dao mới có phản ứng, đứng dậy đi qua, túm cổ áo Vương Nhất Kỳ kéo lại: "Lần sau em còn dám làm như thế, em cẩn thận một chút cho chị ."
Vương Nhất Kỳ : "Haiz, được rồi, em biết rồi "
Bầu không khí lúc này đã tốt hơn nhiều,ông Vương thở dài: "Cuối cùng tảng đá đè nặng trong lòng bố cũng được buông xuống rồi."
Nước mắt bà Vương vẫn chảy, Vương Dịch đi qua, kéo Thi Vũ từ trong tay bà ra. Sau đó cô nhìn Bà, mấy giây sau mới thở dài, nói: "Mẹ, con không sao."
Lời còn chưa dứt, cô vừa nói thì nước mắt bà càng chảy nhiều hơn. Vương Dịch mím môi, nhìn Ông Vương một chút: "Bố, bố nhìn mẹ kìa."
Ông Vương : "Haiz."
Ông tiến lên ôm vợ mình.
Thi Vũ nhìn Vương Dịch , đưa tay lặng lẽ ôm eo cô từ phía sau.
Vương Dịch cụp mắt liếc nhìn nàng một cái, mấy giây sau, cô cúi đầu hôn lên đỉnh đầu nàng .
Thi Vũ nói: "Cuối cùng cũng biết rồi, chị rất sợ một ngày nào đó chị lỡ miệng nói ra."
Vương Dịch nhíu mày, lập tức đưa tay xoa tóc của nàng
Sau khi kiểm tra cho Vương Nhất Kỳ xong, bác sĩ Lương vẫn cảm thấy phải chụp X-quang. Hơn nữa sau khi nghe cuộc đối thoại, anh ta cũng có thể đoán được rằng chuyện của quá khứ đã bị vỡ lở. Cuối cùng là tảo mộ năm nay, e rằng ông cụ Vương cũng sẽ tiếp nhận cảm xúc của người trong nhà.
Mười lăm phút sau, cả nhà đi ra ngoài, lái xe đưa Vương Nhất Kỳ đến bệnh viện chụp X-quang. Vào giờ này bệnh viện rất đông, nhưng có khá ít trường hợp cả nhà đều đến như thế này, hơn nữa diện mạo mỗi người đều không tầm thường, đêm nay ông Lương trực ban.
Sau khi có phim chụp X-quang, ông Lương cầm lên nhìn một chút, nói: "Gãy xương nhẹ, vấn đề không lớn, tịnh dưỡng một khoảng thời gian đi."
Nói xong, ông ta quay đầu nhìn Thi Vũ một chút.
Muốn nói nàng đã tới thì nhân tiện kiểm tra lại đi, nhưng còn chưa kịp hé miệng thì đã bị một tay của bác sĩ Lương bịt miệng. Ông Lương sửng sốt một chút, giơ tay lên đập con trai mình.
Làm gì đấy, làm gì đấy! Buông ra, buông ra.
Bà Vương : "..."
Ông Vương : "...??"
Thẩm Mộng Dao nhìn Thi Vũ một chút, sau đó mỉm cười.
Vương Nhất Kỳ : "?? Hả??"
Vương Dịch ôm lấy Thi Vũ muốn rời đi, cuối cùng ông Lương cũng thoát được. Ông há to miệng, nhớ tới con trai vừa nói rằng chuyện vợ Vương Dịch bị thương đã được giấu người nhà, thế là cuối cùng đành nói: "Vương Dịch , có thời gian thì cô và vợ cô hãy làm kiểm tra sức khỏe toàn diện, chuẩn bị cho việc có thai sớm, có thể nhận vitamin B11 miễn phí ở dưới tầng, nhớ lấy đấy."
Cả nhà: "..."
————
Bởi vì Vương Dịch và Kỳ Kỳ là " dị nhân" trong câu truyện này. Nên mọi người khỏi thắc mắc :)))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com