21.
Thứ giữa hai chân của hắn không ngừng run lên, nước mắt chảy trên khuôn mặt luôn tỏ vẻ đáng thương, hắn lắc đầu.
"Không được..."
Tôi nhéo mạnh đầu ti khiến hắn kêu lên, nhíu mày nói.
"Tại sao? 'Dom' mới của anh khiến anh thích đến thế à?"
Hắn xấu hổ không dám nhìn tôi, mặt cũng đỏ lên.
"Anh..."
Tôi nắm chặt côn thịt đang chảy nước của hắn.
"Anh thích tên đó hả? Yêu rồi hả?"
Hắn lắc đầu.
Tôi nắm chặt hơn côn thịt cứng ngắc của hắn.
"A...a...đau anh..."
"Nói thật đi. Vậy thì sao không muốn làm 'sub' của em? Vì em không thích chơi cửa sau à? Em vẫn chiều anh đây còn gì."
Côn thịt hắn giật lên trong tay tôi, nước nhờn từ trên đỉnh rỉ xuống tay tôi nhớp nháp. Hắn nức nở, không dám nhìn tôi.
"Anh...thích anh ấy. Nhưng chẳng để làm gì, anh chỉ là...là 'sub' thôi. Chỉ để 'play'..."
Tôi nhếch miệng cười, có chút châm chọc.
"Ha, chơi ngu lấy tiếng hả."
Hắn nhìn tôi, đột nhiên hỏi.
"Còn em thì sao? 'Sub' của em đâu? Đừng nói là...em bỏ hắn vì em thích hắn nhé."
Tôi trợn mắt nhìn hắn, cơ thể phản ứng nhanh đến mức tôi không kịp kiềm chế, tôi tát hắn. Tôi không bao giờ đánh vào mặt.
"Câm mồm!"
Má hắn đỏ lên, tay tôi cũng tê rần.
Hắn phì cười.
"Tưởng gì, em cũng như anh thôi. Nếu bỏ 'sub' do 'sub' tệ thì em đã bỏ lâu rồi, phải không?"
Tôi cởi dây trói cho hắn.
"Không chơi nữa."
Hắn hoang mang nhìn tôi.
"Gì chứ. Dỗi à? Anh chưa bắn ra mà."
"Tự làm nốt đi."
"Đánh sưng mông người ta mà bỏ ngang là sao."
Tôi lườm hắn.
"Nói nữa em đánh anh chết đấy."
Hắn thở dài, ngồi xuống cạnh tôi.
"Người ta thì chỉ 'play' thôi, mình yêu vào là dở rồi."
Tôi quay mặt đi, hậm hực.
"Em không yêu!"
"Thế thì vì sao?"
"...Nó không phải M."
Hắn ngạc nhiên nhìn tôi.
"Sao cơ?"
Tôi úp mặt xuống đầu gối.
"Đối với anh thì là 'play', còn em với nó...chỉ đơn thuần là bắt nạt thôi. Em là kẻ bắt nạt."
Hắn đặt tay lên đầu tôi, xoa nhẹ.
"Yêu kẻ mình bắt nạt, thấy nhục hả?"
Tôi gạt mạnh tay hắn ra.
"Câm đi, muốn chết à! Tay dính tinh dịch mà xoa đầu người ta!"
Hắn khẽ cười.
"Tay anh bị trói đằng sau mà."
Tôi hừ mũi một cái rồi quay đi.
"Cút về với tên 'dom' của anh đi."
"Cút đi đâu, đây là nhà anh mà."
Tôi không nói gì,còn hắn thì thở dài.
"Không phải M mà để em hành hạ, vậy hẳn là người đó yêu em rồi? Còn với anh...chỉ đơn thuần là 'play' thôi. Hắn lạnh như băng ấy."
Tôi nghiêng đầu hỏi hắn.
"Thứ đó của hắn to không, hắn...đâm đít anh à?"
Hắn nhíu mày, đẩy nhẹ đầu tôi.
"Con bé này, ăn nói...! Hừm, to, đâm sướng muốn chết. Nhưng mà..."
"Sao nữa?"
Hắn cười nhưng khuôn mặt buồn nhiều hơn.
"Lúc 'play' và lúc thường khác nhau hoàn toàn. Chơi xong sẽ ôm anh đi tắm, bôi thuốc cho anh, hỏi anh ổn không. Lúc chơi thì rất mãnh liệt..."
Tôi ngẩn ra. Tôi đánh nó nhưng chẳng bao giờ bôi thuốc cho nó cả. Nó cũng chưa bao giờ than vãn hay giận dỗi. Nó còn chẳng nhắc đến bao giờ.
"Thì anh cứ thử đi, nói ra xem."
Hắn nhìn tôi.
"Đừng có mạnh miệng khuyên người khác. Em đã làm được chưa?"
Tôi lắc đầu.
"Em bỏ cuộc. Chúc anh may mắn."
"Anh chưa sẵn sàng, cũng chưa đủ tự tin. Nhưng sớm thôi, anh sẽ thử."
Tôi quay sang hôn lên má hắn, nắm thứ đã xìu xuống của hắn mà vuốt ve.
"Nếu thất bại thì về làm 'sub' của em nhé? Trong mấy người em biết thì anh là hợp mắt nhất."
Hắn cầm cổ tay tôi kéo ra.
"Không chơi thì đừng làm anh cương lên nữa. Về làm 'sub' của em hả, khi nào em có thằng nhỏ 18 - 20cm lủng lẳng giữa hai chân thì anh sẽ xem xét."
Tôi đánh lên tay hắn.
"Vãi, kinh thế! Nghĩ đến thấy ghê. Em dùng đồ giả không được à!"
Hắn cười lớn, ôm lấy tôi.
"Hàng thật mới thích cơ. Gặp lại Trúc Anh vui thật đấy. Anh đã lâu rồi không gặp 'dom' khác, nhưng vì dạo này stress quá, lại là em gọi nên anh mới gặp đấy. Sau này có thể làm bạn không?"
Tôi dựa vào người hắn đầy vết xanh đỏ, lắc đầu.
"Để xem đã."
Được ôm dễ chịu thật, được nó ôm...còn dễ chịu hơn. Tôi thích quấn lấy nó, thích ngồi lên đùi nó...
Hắn ôm ghì lấy tôi, thì thầm.
"Hay là chúng ta cùng thử nhé? Thử nắm bắt con đĩ tình yêu xem?"
Tôi lắc đầu.
"Từ chối."
"Cái con bé này!"
Điện thoại của hắn reo lên, mắt hắn sáng lên khi nhìn màn hình nhưng lúc nói chuyện vẫn tỏ ra bình tĩnh.
"Được, tôi đến ngay."
Cúp máy rồi hắn quay sang tôi.
"Anh tắm đây, rồi đi một lát. Em có thể ở đây đến khi nào em muốn. Về thì cứ sập cửa lại là được."
Tôi nắm tay hắn giữ lại, có chút lo lắng hỏi.
"Đi gặp 'dom' à? Nếu hắn...nhìn thấy cơ thể anh thế này thì sao?"
Hắn cười.
"Không sao. Anh chưa từng nói anh là của riêng anh ấy. Đừng lo, cùng lắm thì anh sẽ được một trận sung sướng thôi."
Tôi lườm hắn.
"Đừng để bị đánh chết nhé."
Hắn nhíu mày, cười.
"Điên vừa thôi. Thế nếu sub-không-phải-M của em nhìn thấy em với anh thế này, thì sẽ thế nào?"
Tôi nhìn hắn, cười.
"Em sợ là nó sẽ giết anh đấy."
Hắn hất tay tôi ra, nhăn mặt nói.
"Cái con bé này! Về đi!"
Tôi bật cười lớn, xua xua tay bảo hắn đi tắm đi.
Tôi ở lại nhà hắn sau khi hắn rời đi. Tôi chẳng muốn về nhà, cũng chẳng muốn làm gì cả. Tôi lại làm một việc mà nó ghét nhất, đó là ở bên cạnh người đàn ông khác. Không có tình cảm gì cả, chỉ đơn thuần là "play", giải tỏa và thỏa mãn sở thích của những kẻ biến thái với nhau thôi. Nhưng tôi biết, nó ghét tôi làm như vậy, ghét tôi ở cạnh, chạm vào gã đàn ông khác. Nếu biết chuyện này, nó sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Tôi có nên cho nó biết không?
Rốt cuộc là tôi chẳng làm gì, không liên lạc, ngăn bản thân mình không liên lạc với nó. Tôi vốn không lưu số của nó vì ghét, nhưng điều đó lại khiến tôi thuộc lòng dãy số ấy. Điều khiến tôi khó chịu nhất là nó không để ý đến tôi nữa. Tôi là ngưòi muốn rời đi, nói là sẽ rời khỏi tầm mắt nó. Nhưng khi nó thờ ơ, không cầu xin, không quan tâm tôi nữa thì tôi lại khó chịu vô cùng.
Nhưng rồi sẽ qua thôi, cố gắng thêm một thời gian nữa. Tôi nghĩ vậy.
Tôi lại chạy tới nhà hắn, do hắn gọi, còn nhờ mua đồ. Tôi vốn không phải kẻ tốt bụng rảnh rỗi như thế, nhưng vì nghe giọng hắn yếu ớt, lại nhờ mua đủ loại thuốc và cả bông băng nên tôi đành phải đi. Hắn ở một mình, nên mấy lần 'play' tôi đều đến nhà hắn, nhà hắn cũng đủ loại đồ chơi nữa.
"Cái mẹ gì vậy!?"
Hắn ra mở cửa, trên áo trắng dính máu, khuôn mặt bầm tím và có mấy vết rách. Hắn yếu ớt dựa vào cửa. Tôi vội đỡ lấy hắn, ôm hắn vào trong nhà.
"Anh làm sao thế? Tai nạn à, hay đánh nhau?"
Tôi luống cuống chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
"Em đưa anh đi viện nhé?"
Hắn lắc đầu.
"Đừng cuống lên thế, không chết đâu. Đây là...đau đớn cuối cùng rồi."
Ánh mắt hắn đen thẳm, chẳng có biểu cảm gì. Tôi ngạc nhiên, nhíu mày nhìn hắn.
"Là tên 'dom' đó đánh anh à?"
Hắn không trả lời.
"Đm! Điên à? Đây không phải 'play', mà là hành hung đó! Đầu có bị gì không, cởi áo ra xem nào!"
Hắn nắm cổ tay tôi.
"Đã bảo đừng cuống, bình tĩnh xem nào."
Tôi sốt ruột ngồi quỳ trên ghế, lục lọi túi thuốc đã mua.
"Anh có thể bị đánh chết đấy! Báo công an, kiện đi chứ."
Hắn chỉ vào túi thuốc và bông băng, chỉ tôi cách dùng cồn sát khuẩn.
"Không sao, chính anh là người muốn thử, cho dù cũng mơ hồ đoán được kết quả mà."
Tôi trợn mắt nhìn hắn.
"Anh...tỏ tình à? Rồi hắn đánh anh thành như vậy? Mẹ nó, không yêu thì thôi, có cần khốn nạn vậy không?"
Hắn khẽ cười, rồi lại nhíu mày vì khóe môi đau nhức.
"Lần trước anh chưa nói rằng anh ấy là một tên khốn nhỉ? Một tên khốn dịu dàng càng khiến người ta rung động. Anh cũng nghĩ hắn không thích mình thì sẽ nổi xung lên...Cũng không ngờ lại đến mức như vậy."
"Im mẹ đi. Ngu!"
Tôi gằn giọng. Hắn liền im lặng, tôi cũng im lặng lau và sát trùng các vết thương cho hắn. Cả căn phòng im ắng, thi thoảng nghe tiếng hít thở mạnh và tiếng rên khẽ khẽ của hắn vì đau.
Vì yêu nên điên đến thế hả, ai cũng vậy hay sao? Thật không thể hiểu nổi, yêu thế nào mà có thể đem tính mạng ra đùa giỡn. Thích đau đớn, thích được hành hạ thì cũng có mức độ thôi. Hắn là M - là 'sub' nhưng cũng là đàn ông cao lớn khỏe mạnh, thế mà lại để yên để bị đánh đến thế này! Mẹ kiếp, trên đời đúng là hết tên điên này đến tên điên khác!
Tôi thở dài.
"Mất thời gian quá! Còn chỗ nào nữa không? Em đã sát trùng hết rồi, chỗ cần dán băng đã băng, chỗ bôi thuốc cũng bôi rồi. Anh cởi nốt quần ra đi."
Hắn mở mắt nhìn tôi.
"Chân chắc có vài vết bầm thôi, không sao. Còn...ừm...anh tự làm."
"Làm gì nữa?"
Hắn mỉm cười nhìn tôi.
"Em không thích chỗ đấy đâu."
Lông mày tôi giật lên. Tên 'dom' khốn nạn. Tôi cau có nhìn hắn.
"Còn sức thì cởi cái quần ra giùm cái. Rồi thì chổng mông lên xem nào."
Hắn ái ngại nhìn tôi. Tôi trợn mắt lên ra lệnh. Hắn đành ngoan ngoãn cởi quần, vừa cởi vừa nhăn nhó vì cơ thể đau nhức.
"Tay chống được không? Chổng cái mông cao lên chút. Vãi, thằng khốn đấy, anh có chắc là không muốn kiện nó chứ, với cơ thể tàn tạ và cái cửa sau sưng tấy lại còn bị rách này?"
Tai hắn đỏ như bốc cháy, nhỏ giọng nói.
"Em đừng nói nữa được không? Anh đã bảo là anh tự làm được mà."
Hắn định ngồi dậy, tôi liền ấn người hắn xuống.
"Được rồi, em biết rồi. Yên xem nào."
Tôi đeo bao cao su ngón tay vào ngón trỏ, lấy một ít thuốc mỡ rồi thật cẩn thận bôi cho hắn. Cảm giác bôi thuốc vào lỗ hậu cho đàn ông thật kỳ cục. Nhìn thôi cũng khiến cửa sau của tôi nhói lên. Hắn hơi run lên, tôi cố gắng nhẹ nhàng hết mức có thể, vừa bôi vừa thổi nhẹ.
"Con ngốc này...đừng...đừng có thổi..."
"Bôi bên trong nữa đúng không. Chịu đựng chút nhé, đừng cương lên đấy."
"Im đi!"
Tôi dọn đồ, nhìn hắn mệt mỏi dựa lưng vào ghế.
"Vào giường nằm nghỉ đi, em đỡ anh. Đói không, muốn ăn gì không?"
Hắn lắc đầu. Tôi đỡ hắn đến giường nằm, kéo chăn cho hắn.
"Ăn cháo nhé, em nấu. Lát dậy ăn."
Hắn nhìn tôi. Tôi vuốt ve mặt hắn.
"Ngủ đi, đừng có nghĩ nữa."
"Em...có muốn thử một lần không?"
Tôi khựng lại, rồi quay đi.
"Em đã nói là em bỏ cuộc rồi mà, em không muốn tự làm mình bị thương như anh. Im mồm rồi ngủ đi."
Tôi đang quấy cháo ở bếp thì có điện thoại, là dãy số quen thuộc chưa bao giờ được lưu.
"Chị đang ở đâu đấy?"
Tim tôi đập nhanh, tôi có nên nói ra không? Nhưng kẻ luôn muốn làm tổn thương nó là tôi, tôi không thể dừng bản thân lại được.
"Ở nhà bạn."
"...đàn ông à?"
"Ừm. Anh ta bị ốm."
"..."
Chưa bao giờ tôi bổ sung điều gì, nhưng sự im lặng phía bên kia khiến tôi vội nói thêm.
"Chỉ là bạn."
"Ừm."
Tiếng ừm của nó khiến tim tôi tưởng như dừng lại.
"Dạo này em rất bận nên cuối tuần không về nhà được, chị nói với bố mẹ giúp em."
Tôi gật đầu mà không trả lời. Nhưng nếu nó không về nhà, tôi sợ nó lại...
"Không uống rượu, hút ít thuốc."
"Em biết rồi. Về sớm nhé. Em tắt máy đây."
Tôi thở dài nhìn nồi cháo. Tôi đã nấu cho nó ăn bao giờ chưa nhỉ? Ở nhà thì nó nấu cơm, tôi đến nhà nó cũng là nó nấu cơm. Tôi thích cách nó nhẫn nhịn khi bị tôi hành hạ, cũng thích cách nó vuốt tóc tôi. Cho dù mấy vết lằn trên người có đang rướm máu, thì nó vẫn dịu dàng ôm tôi. Tôi thích mỗi lần nó cương lên, chịu đựng và cầu xin tôi chạm vào, ngoan ngoãn không tự xử cho dù phía dưới chảy nước ướt nhẹp trong quần. Tôi thích ánh mắt nó đục ngầu, nhìn tôi đầy ham muốn. Tôi cũng thích cách nó gọi tên tôi, nó luôn muốn ngang hàng, không thích làm em. Nó muốn chăm lo, bảo vệ tôi nên làm việc chăm chỉ. Nó cũng thích tôi.
Nhưng tôi lại không đủ tự tin để thích lại nó. Tôi sợ rằng đến khi nó không thể chịu được tôi nữa, nó sẽ rời đi. Đến lúc ấy, tôi sẽ thế nào? Chạy theo níu kéo và cầu xin nó ư? Không đời nào! Thà rằng đừng để điều đó xảy ra ngay từ đầu.
Tiếng chuông cửa inh ỏi vang lên. Tôi giật mình vội vàng chạy ra, không quên càu nhàu.
"Bấm một lần thôi, có để người khác ngủ không!"
Tôi mở cửa, là một gã đàn ông cao lớn và trông có vẻ đáng sợ. Hắn trợn mắt nhìn tôi.
"Cô là ai?"
Tôi cau có hỏi lại.
"Thế anh là ai?"
Gã ngó vào trong nhà, tôi chặn lại. Gã nhíu mày, chưa kịp hỏi thêm gì thì tôi nói.
"Anh ấy đang ngủ, không có chuyện gì thì lúc khác quay lại nhé."
Gã ngập ngừng rồi đưa tôi một bọc thuốc.
"Hóa ra là anh, 'dom' hả?"
Gã ngạc nhiên nhìn tôi.
"Cô cũng biết?"
Tôi mỉm cười.
"Tôi cũng là 'dom'."
Gã hừ một tiếng.
"Nhưng hôm nay không phải 'play' mà là hành hung rồi. Sau này đừng gặp lại anh ấy nữa."
"Cô thì biết gì?"
"Chả biết gì. Nhiều 'dom' ghét 'sub' thích mình, 'sub' muốn tình cảm ngang hàng nên tức giận đúng không? Nhưng dù vậy thì cũng có thể đánh người ta đến mức đấy sao? Cút về đi."
Gã tức giận gầm lên.
"Mày...! Đừng tưởng tao không đánh con gái thì mày ngang ngược."
Tôi chống nạnh, chỉ muôi quấy cháo vào mặt gã.
"Thì sao, làm sao? Tức giận, ghét bỏ đánh người ta như vậy, giờ lại muốn người ta vẫn làm 'sub' cho anh chơi hả? Đâu ra mà sẵn thế? Tính lợi dụng tình cảm hay gì? Về đi! Đi về!"
Gã tức đến run nhưng không làm được gì, hừ mạnh một cái, ném bịch thuốc vào mặt tôi rồi bỏ đi. Tôi đóng sầm cửa, vừa chửi vừa vứt bọc thuốc lên ghế rồi đi đến bàn bếp. Tôi giật mình khi thấy hắn đang đứng dựa vào bàn bếp.
"Anh tắt bếp rồi, mải cãi nhau suýt cháy nồi cháo đấy."
Tôi đi qua hắn, quấy cháo.
"Tiếng chuông cửa khiến anh thức à, sao không ra mà gặp?"
"Anh cũng định ra, nhưng em đuổi người ta còn đâu."
Tôi hừ mũi.
"Cái gã đó hả, phải trói lại dạy dỗ một phen. Anh tiếc cái gì chứ. Ăn cháo luôn không?"
Hắn lắc đầu.
"Lát anh ăn. Cũng không tiếc lắm, anh sợ em lao vào đánh nhau nên anh ra can."
"Vớ vẩn."
Tôi khoác tay hắn lên vai mình rồi kéo hắn vào giường.
"Nhìn hắn to như con bò ấy, vẩy tay một cái là em đi hàm răng rồi. Chưa ăn thì nằm xuống nghỉ đi. Em về đây."
Hắn kéo tôi lại.
"Ở lại với anh đi. Đêm nay ngủ với anh nhé?"
Tôi đặt tay lên trán hắn.
"Bị đánh đến thẳng lại rồi hả?"
Hắn gạt tay tôi ra.
"Anh vốn đâu có cong, em cũng biết anh ăn tạp mà. Phía sau đang bị thương, nhưng cái phía trước vẫn dùng tốt lắm."
"Thôi thôi anh im mẹ đi, ghê người! Đứng không vững mà đòi ăn người ta. Ngủ đi rồi đói thì dậy ăn cháo nhé, uống thuốc nữa. Mai em qua thay băng và bôi thuốc lại cho."
"Đi cẩn thận."
Hắn nắm tay tôi rồi hôn lên mu bàn tay.
"Cám ơn em."
Tôi vẫy vẫy tay rồi xách túi đi về.
Có một điều lạ là, khi ở bên cạnh gã đàn ông khác, ôm người khác...thì lại càng khiến tôi nhớ đến nó nhiều hơn.
Bởi vì trên thế giới này, nó là duy nhất, là duy nhất của tôi.
--
Lyn bị hack fb nên ko vào đc page cũ nữa, mn follow page mới nha :'(
https://facebook.com/ochocualyn11
Lyn cũng không dùng được zalo/momo đuôi 11412 nữa nên mn block luôn nha, sợ lừa đảo á :'(
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com