Jamy là fan của joonki, ước mơ lớn Nhất đời cô là đc gặp anh nhưng vì lí Do nào đó nên cô nghĩ sẽ ko bao giờ Gặp đc anh. Bỗng một đêm 2 ng mơ một giấc mơ dài và kì lạ là thấy gặp nhau và yêu nhau .Sau khi tỉnh dậy mới biết đó là mơ và mọi chuyện sẽ diễn biến thế nào Thì bạn hãy tự tìm hiểu nhé ! ==> tui miêu tả ko hay ko sinh động nên đừng chê nha ❤️
#CollectedByqmtMột nơi sưu tầm những câu nói mà SVT đã khiến hàng ngàn người phải tìm bao bố đội đầu :">P.s: Nội dung shit says LÀ CÓ THẬT!!!Highest ranking: #1 in Random ( 11/1/17 )#69 in Random (20/2/17)(!) Nghiêm cấm reup ko có sự cho phép của tôi.(!) Nguồn sưu tầm, credit to the owner.…
CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI 我新浪桃婚了Tác giả: 喝口雪碧- Uống ngụm SpriteĐộ dài: 63 chính truyện + ngoại truyệnTình hình edit: đang lê lếchGiới thiệu đơn giản: chú rể không đến cô dâu tìm chú rể mới. P. S quan trọng: TRUYỆN EDIT PHI THƯƠNG MAI VÀ CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.…
- Tên: Vị tứ sư đệ thường thường chả có gì lạ / 平平无奇四师弟 / Bình bình vô kỳ tứ sư đệ- Tác giả: 抗病毒口服液 (dịch uống kháng viruss) / W Tòng Tinh- Dự kiến : 65 chương (hoàn)- Thể loại: Đam mỹ, cốt truyện, NP, chủ thụ, ngôi thứ nhất, cổ đại, vạn nhân mê(Lưu ý: Thể loại cốt truyện tức nó chỉ là não động của tác giả, hành văn sẽ không chỉn chu bằng truyện bình thường, người đọc chỉ nên thưởng thức ý tưởng của truyện)- Giới thiệu nội dung:Ba sư huynh của ta đều là nhân trung long phượng, chỉ có mình ta đứng thứ tư, là một diễn viên quần chúng hàng thật giá thật.* Dự cảnh: Là NP, lại ngôi thứ nhất, thụ tên Tuần Chi* Vô não bánh ngọt…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…