Nhỏ yêu hắn. Nhưng là một tình yêu đơn phương. Nhìn hắn quay lưng lại với mình, nhỏ đau lắm. Và nhỏ đã đưa ra một quyết định: " Tôi không nhớ cậu ta là ai."
Mũi tên bắn chệch của thần cuppi mang họ đến với nhau.★★★★★Nó: một đứa con gái bướng bỉnh, ngang ngạnh, quậy phá.Anh: một chàng trai khôi ngô anh tuấn, lại thông minh hơn người.số phận buộc họ với nhau....Để rồi yêu....Để rồi đau....Để mất nhau ... nhưng rồi Họ sẽ mãi mãi thuộc về nhau…
Tên truyện: Tin đồnTác giả: Dư TrìnhThể loại: Nguyên sang, hiện đại, đô thịTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng bản dịch: Hoàn thànhNgười dịch: Liang…
# Em có muốn làm nữ chính trong truyện ngôn tình của tôi cho đỡ chán không? ------☠ LƯU Ý : Đây là bộ truyện đầu tiên mình viết, cũng có thể nói là tập viết nên lời văn lủng củng, cách viết thiếu chuyên nghiệp, đầy khuyết điểm là đương nhiên. Mình không phải thánh thần cũng chỉ là người thường nên không thể làm tốt mọi chuyện ngay lần đầu được, có thiên tài cũng cần thời gian mài dũa. Mình trân trọng đứa con đầu lòng này và cực yêu thích sự ngây ngô thoải mái của lúc trước nên sẽ để yên và không chỉnh sửa bất cứ từ nào. Không những vậy, đây còn là kỷ niệm đầu tiên của mình cùng fanfic Bangtan...Nên đừng đem nó làm cái cớ đi phốt bừa, mổ xẻ so sánh nhiều ít, xứng hay không xứng cùng số fls hiện tại của mình nữa. Nhàm chán lắm! ⭐️ Thể loại : X YOU (là nhập vai nên cảm xúc nhân vật tự cảm nhận) Lãng mạn nhẹ nhàng, chút hường, chút sến, chút ngược, về sau có yếu tố H nên cân nhắc. - Chỉ đơn thuần là trải nghiệm mối tình đơn giản cùng những cung bậc cảm xúc nhẹ nhàng. ❤️ Trạng thái : HOÀN THÀNH~ NXB : 27/10/2017~ NHT : 03/01/2018 🙏🏻 Đây là công sức và chất xám của mình nên làm ơn KHÔNG CHUYỂN VER & KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC. Hãy tôn trọng tác giả và là một writer đúng nghĩa, cảm ơn :)~. . . .…
Thanh xuân của tôi có cậu. Thanh xuân của cậu cũng có tôi...Mình từng rất ghét một người chỉ đơn giản vì cậu ấy học giỏi hơn mình. Nhưng dần dần mình mới phát hiện thích một người là muốn cùng người đó cố gắng để chạm đến những ước mơ tươi đẹp trong tương lai. Mình cùng cậu ấy trải qua thanh xuân ngọt ngào với những ngày thi cử đầy áp lực, những trận cãi nhau đến nỗi òa khóc, những tiếng cười rộn ràng trong chiều nắng mùa xuân, những buổi học văng vẳng tiếng giảng bài của thầy cô trong tiết hè oi bức, hay cái ôm trên chiếc xe đạp dưới trời thu xanh ngắt tầng mây và cả nụ hôn đầu dưới gió đông se se lạnh. Khả Hân và Nhật Hưng năm ấy đã vẽ lên mối tình trong trẻo nhất, ngọt ngào nhất dưới mái trường chuyên ấy ...P/s: truyện lần đầu mình viết, truyện lấy cảm hứng từ những trải nghiệm ở mái trường chuyên cấp ba của mình, có hơi teenfic, hơi xàm xàm nhưng hãy ủng hộ mình nha.Chân thành cúi đầu cảm ơn 👉👈--------------------------------------------------Dâu Tây Đường Phèn nằm trong chuỗi truyện "Em và Bảo Lộc".…
Thể loại: Hiện đại, bẻ thẳng thành cong, hắc bang cường công x bác sỹ không nhược thụ, ngược tâm ngược thân, trước ngược thụ, sau ngược công, 1 x 1, HE Văn án: "Hai mắt bịt kín khiến những giác quan trở nên vô cùng nhạy bén. Khóa sắt lạnh buốt treo cổ tay lên cao, máu tanh lăn theo cơ thể từ từ chảy xuống, đầu gối do phải quỳ quá lâu mà dần dần trở nên tê dại... Sau lưng lại đổi sang một người khác hung hăng tiến vào, cảm giác đau đớn bị xé rách mau chóng lan rộng lấn át đi sự run rẩy đang từng cơn kéo đến. Đôi tay ai đó bóp chặt lấy vòng eo y, dục vọng thô to nóng bỏng không ngừng đỉnh tiến vào cơ thể đã sớm lạnh ngắt, nơi tư mật nhờ máu bôi trơn mà phát ra những âm thanh dâm loạn..." Edit: Luna Tan Link: https://www.google.com.vn/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&source=web&cd=1&cad=rja&uact=8&ved=0ahUKEwiawuWakJTQAhUKjJQKHcieAiQQFggaMAA&url=https%3A%2F%2Flunatan.wordpress.com%2Fmuc-luc-toi-nhan%2F&usg=AFQjCNEEpI8sDuwJ8QqENhHjetbG4fHi_w&sig2=p4lAPdOr7kQfeXEL4PFmWA…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…