09.
_______________
Ông hội đồng Lê đi họp trên Tỉnh về nhà, nghe út cưng út vàng của mình bị thằng ất ơ Trịnh Chí Huân làm sưng bụng thì giận điên lên. Hôm gia đình Trịnh Chí Huân mang lễ hỏi trầu cau qua, ông nhìn mặt đắc ý phởn phởn của hắn mà mấy lần suýt phang gậy vào mồm cho bớt cười. Cũng may Lê Sang Hiển ngồi cạnh giữ lấy tay ông, anh thì thầm nhắc cha là giữ thể diện cho Sang Hách, ông mới nén giận.
Ông hội đồng Trịnh thì mang trầu rượu sang, trao cho ông Lê mà cứ chột dạ dời mắt không dám nhìn thẳng vào mặt ông Lê.
Thằng con trời đánh đã cướp con người ta rồi mà còn làm con người ta sưng bụng lên, gặp ông ông cũng đập cho mấy gậy.
- À thì... - Ông cười xấu hổ nhìn ông Lê
- ...Anh sui biết đấy, à...ừm, tụi nhỏ...đám cưới.
Cuộc đời ông tung hoành ngang dọc, tứ hải bát phương chưa bao giờ ông quẫn bách như bây giờ.
- ...Ông đã coi ngày chưa? - Ông Lê mặt hầm hầm nhìn hai cha con nhà này. - Bao giờ làm đám cưới?
- À...ừ thì chuyện hơi gấp nên tôi chọn ngày rằm tháng sau được không?
"...."
Nhìn ông Lê bực mình không trả lời mà ông Trịnh càng thêm ngượng ngùng, ông liếc xéo thằng con báo đời rồi chuyển mắt qua nhìn Sang Hách cầu cứu. Em nhận được tín hiệu thì lén kéo tay áo cha mình, ông Lê thở dài cam chịu:
- Được rồi, cứ như vậy đi.
Cả hai gia đình bàn bạc chuyện cưới xin xong, lúc đi về, ông Lê có bảo Trịnh Chí Huân ở lại. Ông Trịnh nhìn là biết thằng con mình sắp ăn đòn, và đương nhiên ông chọn cách làm ngơ. Ai bảo, ngu thì chịu! Báo cha báo mẹ là giỏi!
____
- Ôi trời ơi, ai đánh em thế này???
Sang Hách nghe tiếng gõ cửa thư phòng, mở ra thấy con mèo mét chín mặt mũi sưng húp, tay chân bầm tím thì hốt hoảng ôm lấy hắn. Em đau lòng bảo người đi chuẩn bị thuốc và dầu xoa bóp rồi dìu hắn vào phòng đặt lên ghế. Trịnh Chí Huân đâu dám để em dìu mình, đùa à, đây là vợ iu của hắn đấy!!! Hắn ôm lấy eo em, hôn nhẹ lên đỉnh đầu người thương.
- Em không sao đâu cục cưng
- Anh trai anh đánh hả? Có thằng Hưng tham gia không?
Em vừa nhìn là đã biết chắc đây là tác phẩm của anh cả rồi. Anh cả em mấy hôm nay bực bội vì em bị làm to bụng nên muốn đánh cho hả giận đây mà.
- C-cũng có. Nhưng mà không sao đâu. Chịu đau một tí rồi ôm được người đẹp về nhà cũng đáng mà
Em không nói gì, đẩy hắn ngồi xuống ghế. Bản thân thì chen vào giữa hai chân hắn, rưng rưng hai mắt cúi đầu dùng trứng gà vừa luộc còn ấm nóng, cách một lớp vải mà xoa lên vết bầm tím cho hắn.
Trịnh Chí Huân ngửa mặt nhìn em, ánh mắt tràn đầy niềm hạnh phúc. Người xinh đẹp đang đứng này thuộc về hắn, trong bụng em là kết tinh tình yêu của hai đứa. Hiện tại và sau này đều thuộc về hắn, em và hắn sẽ là một gia đình, cho đến chết.
Trịnh Chí Huân bật cười trong sung sướng rồi xúyt xoa khi em trượt tay đâm vào vết thương. Em vừa thương vừa bực, vỗ lên vai hắn.
- Bị đánh sao không biết trốn hả? Để cả người đầy vết thương thế kia, thật là...
- Anh Cả và Minh Hưng thương anh nên mới đánh em mà. Kệ đi, dù gì em cũng cướp được người đẹp mang về rồi, lời thêm một bé mèo con nữa, chút đau này có là gì. - Hắn cười hì hì, ôm siết lấy eo em, cách lớp vải lụa hôn nhẹ lên chiếc bụng phẳng phiu.
- Mèo con ở trong ngoan nhé, không được phá ba nhỏ nghe không? Phá ba nhỏ là ba lớn đánh đòn đấy nhé!
- Con có nghe được đâu mà em nói vậy, ngốc. - Em bị hắn chọc cho bật cười, vỗ vỗ đầu tên ngốc nghếch nhà mình.
.
.
Lễ cưới diễn ra trong gấp gáp nhưng không hề qua loa. Với tài lực và quan hệ của hai nhà, đám cưới Sang Hách Chí Huân phải nói là linh đình, to nhất cái xứ Nam Kỳ. Đến cả Thống đốc Nam Kỳ còn xuống tận nơi ăn cưới. Nhà nào cũng giàu có, nắm trong tay tiền ngàn bạc vạn, ruộng đất bạt ngàn, có tiền có quyền. Thế mà còn thông gia với nhau thì có thể nói là một tay che trời ở cái xứ Nam Kỳ.
(Ê t chưa cưới chồng bh, cx ko nghiên cú mấy tục lệ nên lễ cưới t chế ra nha, xàm lõ thì kệ mẹ i nha bây)
.
Ngày rước dâu, Trịnh Chí Huân vừa bước từ trên xe ngựa xuống đã đứng đơ người trước một Lê Sang Hách tươi trẻ, xinh đẹp, quyến rũ như một bông hồng toả hương, cười dịu dàng trong sắc áo dài cưới màu đỏ tươi.
Tiễn em lên xe ngựa về làng Tây mà bà Lê, chị dâu cả khóc như mưa. Lê Minh Hưng cũng không kiềm chế được mà đỏ cả mắt, nó ôm lấy em vào lòng thật chặt rồi tuyên bố đanh thép với Trịnh Chí Huân rằng, nếu hắn làm chú nhỏ nó khóc, thì nó sẽ san bằng cái làng Tây ấy.
Anh cả Sang Hách không trẩu như thằng con, anh chỉ nắm lấy tay Sang Hách, vuốt đi giọt lệ đang lăn dài trên má em rồi dặn dò:
- Về bên đấy nhớ tự chăm sóc bản thân cho tốt. Có buồn thì sai người về báo, anh cả với chị dâu có rảnh sẽ sang chơi với em. Thằng Hưng thì nó ăn ở không nên có muốn sai gì thì cứ sai biểu nó đi. Còn chú út Huân.... - Anh nhìn Trịnh Chí Huân bảnh bao đứng cạnh
- Anh giao bảo bối của cả nhà cho cậu, nhớ chăm sóc hai ba con cho thật tốt. Đừng để anh có cớ bắt người về, lúc ấy thì vĩnh viễn chú sẽ không gặp lại Sang Hách đâu!
Trịnh Chí Huân trịnh trọng gật đầu, nắm lấy tay em từ anh cả, từng bước từng bước dắt em đến bên xe ngựa.
Sang Hách quay đầu nhìn lại người thân đang đứng tiễn mình trước cửa, nhìn lại ngôi nhà thân yêu đã nuôi nấng, yêu thương em hơn hai mươi năm mà có chút không nỡ. Em ngước nhìn hắn với đôi mắt long lanh, hắn biết em muốn nói gì, khẽ lắc đầu rồi bồng lấy em đặt lên xe ngựa.
Dòng người lũ lượt rời đi. Bà Lê và mợ cả ôm nhau khóc, nhìn theo đoàn xe, cục cưng của họ phải làm dâu nhà người rồi!
....
- Anh có thể ở lại không?
- Không cục cưng, anh phải về với em. Về nhà chúng ta!
....
Đến nhà họ Trịnh, trước cửa là ông bà Trịnh, anh cả Trịnh Thái Hiền đang đứng đón. Trịnh Chí Huân cẩn thận bế em đặt xuống đất, nắm tay em từng bước đi vào.
Sang Hách nhìn căn biệt thự mang kiến trúc đầy phương Tây phía trước, hít một hơi thật sâu, đây sẽ là ngôi nhà mà em ở trong suốt quãng đời còn lại, cùng với Trịnh Chí Huân, và con của hai người. Trịnh Chí Huân ôm lấy vai em, vuốt ve tiếp thêm dũng khí.
- Đi thôi cục cưng, vào nhà của chúng ta nào!!
Chúng ta!!! không còn là anh và em, hai cá thể riêng biệt nữa mà là chúng ta, hoà vào làm một, trở thành gia đình của nhau!!!
- Ưm!! Nhà của chúng ta!!
.
Vì Sang Hách có thai nên nhà họ Trịnh chỉ để em ra mắt dòng họ một tí liền để em vào phòng nghỉ ngơi. Mọi việc tiếp đãi khách khứa, họ hàng hoàn toàn để hai anh em Trịnh Chí Huân lo liệu.
- Trong phòng có quà cho anh đấy, xem xong thì đi nghỉ ngơi nhé. - Hắn đã nói vậy khi đưa em về phòng.
Phòng Trịnh Chí Huân nằm trên tầng 2, em đã vào vài lần nên rất quen thuộc, thậm chí cái cục nợ trong bụng cũng được tạo ra ở đây. Nhưng cân nhắc đến việc em đang mang thai, lên xuống cầu thang rất nguy hiểm, và cả việc sau này đứa bé ra đời. Nhà họ Trịnh đã dọn một phòng riêng bên dưới đất cho em và hắn, còn phòng trên lầu thì tạm là nơi để sách vở. Trịnh Chí Huân cũng đã mời thợ về, xây một thư phòng ở ngay vườn hoa hồng sau nhà cho em.
Phòng mới được trang trí giống hệt căn phòng ở nhà của em, với lối phong cách phương Đông mang hơi thở cổ kính. Thứ duy nhất khác biệt là cửa sổ bằng kính siêu to và một chiếc giường to không kém, có thể chứa được ba người trưởng thành.
Trên kệ là vô số mô hình kiến trúc từ kim loại, rất nhiều sách. Bên cạnh là bàn làm việc, trên bàn là đống bản vẽ linh kiện, bánh răng, ốc vít lộn xộn và một chiếc hộp vuông làm từ gỗ, bên ngoài điêu khắc hoa văn hết sức tinh xảo.
Sang Hách rảo bước đến gần, cầm chiếc hộp lên. Bên trên có một tờ giấy nhỏ [Tặng Sang Hách]. Xem ra đây là món quà mà Chí Huân bảo tặng em.
Em bật mở nắp, hộp nhạc phát ra những âm thanh thanh thúy, một chương nhạc Fur Elise được cất lên đầy mê hoặc.
Đang mải mê ngắm nhìn chiếc hộp, bỗng một vòng tay từ sau ôm lấy eo em, những nụ hôn dịu dàng rơi xuống tóc em. Sang Hách mỉm cười ngả đầu về phía sau, đón nhận những cái hôn âu yếm đầy si mê của người kia.
Em khẽ chun mũi khi nhận ra trong hơi thở Trịnh Chí Huân thoang thoảng mùi rượu, Trịnh Chí Huân bật cười, hôn lên trán em rồi đi tắm.
Đến lúc Sang Hách nằm trên giường mơ màng sắp ngủ, cửa phòng tắm mới bật mở. Trịnh Chí Huân mang theo hơi nước nóng ẩm bước ra, trên người chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm ngang hông.
Dù cho họ đã ngủ với nhau rất nhiều lần, có con luôn rồi nhưng mà Sang Hách vẫn đỏ bừng mặt khi nhìn thấy hắn như thế. Em kéo chăn lên che kín mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn hắn. Giọng nghèn nghẹn truyền qua lớp chăn:
- S-sao lại không mặc quần áo vào vậy??
- Có sao đâu cục cưng, bộ thân thể em có chỗ nào mà anh chưa nhìn thấy hả? Đỏ mặt cái gì chứ? - Hắn bật cười, mang theo một thân thơm ngát ấm áp leo lên giường, nằm xuống cạnh rồi dang tay ôm lấy em vào lòng.
- Cục cưng hôm nay mệt rồi, ngủ sớm đi nhé!
Trịnh Chí Huân một tay cho em gối lên, một tay luồn vào trong áo ngủ, xoa xoa bụng nhỏ. Sang Hách được xoa bụng thì rầm rì thoải mái, em ngẩng đầu hôn lên cằm rồi vùi đầu vào lòng hắn, hạnh phúc nhắm mắt ngủ.
- Huân ngủ ngon
- Cục cưng ngủ ngon
.
.
Sáng sớm, nhà họ Trịnh đã rất tất bật, nhất là phòng bếp, ai cũng tập trung trổ tài làm món ăn sáng, sợ đồ ăn không hợp khẩu vị mợ Út mới về của nhà họ.
Lê Sang Hách mơ màng ngái ngủ mở cửa bước ra khỏi phòng, theo sau là Trịnh Chí Huân vẻ mặt đau lòng. Lê Sang Hách ở nhà ngủ nướng quen rồi, nên khi thức giấc sớm như thế thì có chút không quen. Lúc Trịnh Chí Huân thức giấc, định bụng sẽ để em ngủ tiếp thì em lại nắm lấy tay hắn.
Sang Hách hai mắt nhắm nghiền, môi xinh nũng nịu:
- Huân chờ anh với
- Vợ ngoan ngủ đi, dậy sớm làm gì? - Hắn xoa xoa tóc em, dỗ dành.
- N-nhưng mà hôm nay là ngày đầu tiên anh về nhà, thức trễ là không được, Huân bế anh.
Em vẫn nhắm nghiền hai mắt, đưa tay choàng lên cổ Trịnh Chí Huân. Hắn đặt hai tay lên mông em, bế bổng người vào nhà vệ sinh, đặt người lên bồn rửa mặt rồi ân cần giúp em lau mặt bằng nước ấm.
Sang Hách được lau mặt cho thì cũng mơ hồ tỉnh táo, giãy giụa đòi hắn đặt xuống đất, nhận lấy bàn chải đánh răng bắt đầu tự đánh.
......
Bà Trịnh từ trong bếp đi ra, đụng mặt cặp vợ chồng son thì bất ngờ:
- Ôi sweetheart, sao con dậy sớm thế?
- Anh ấy sợ ngày đầu tiên về mà không phụ giúp gì sẽ bị ba má la đấy. - Trịnh Chí Huân đau lòng vuốt eo em. - Em đã bảo là ba má không quan tâm mấy hủ tục này đâu mà.
- Dạ, con dậy sớm xem có thể giúp gì không ạ, dù sao con cũng là con dâu mới
- Không sao đâu em dâu. Nhà này thoải mái lắm, em cứ làm những gì mình muốn đi nhé. - Trịnh Thái Hiền trong bộ vest áo ba lớp từ trên tầng hai cười nói.
Thật ra anh rất thích em dâu khanh tử này, thằng em trai anh không biết kiếp trước giải cứu cả thế giới hay sao mà vớ được một người vừa giỏi vừa xinh lại còn ngoan. Anh hơi tiếc vì bản thân bận lo liệu việc làm ăn của gia đình nên hầu như không nói chuyện được nhiều với em dâu, những lần gặp nhau anh đều tranh thủ bắt chuyện, tạo bầu không khí thật thoải mái cho em.
Và điều này khiến Trịnh Chí Huân ghen nổ mắt. Hắn sợ, nếu anh trai hắn vô tình tiết lộ việc năm xưa, người cứu Sang Hách chính là anh ấy mà không phải hắn thì hẳn em sẽ thất vọng và bàng hoàng lắm. Trịnh Chí Huân chợt nghĩ, nếu em rời xa hắn thì sao? Hắn sẽ phát điên lên mất thôi. Tình cảm này dường như đã khắc sâu vào linh hồn hắn, khiến hắn yêu em, yêu đến từng hơi thở, giọt máu, yêu đến tận cùng sinh mệnh.
Hắn tối sầm mắt, vòng tay ôm siết lấy eo em nhìn Trịnh Thái Hiền đề phòng, như một con sói đầu đàn đang chịu uy hiếp khi có kẻ bước vào lãnh thổ nó, luôn trong tư thế sẵn sàng nhào đến cắn chết con mồi.
Sang Hách cảm giác được cảm xúc dao động của Trịnh Chí Huân thì nhẹ vỗ vào bàn tay hắn, Trịnh Chí Huân từ một con dã thú điên cuồng bỗng chốc biến thành mèo con.
- Hách đói chưa, muốn ăn gì để em bảo bếp nấu?
- Ăn gì cũng được ý. - Em cười híp mắt nắm lấy tay hắn kéo đến ngồi xuống bàn ăn. - Anh cả không ăn sáng ạ?
- Không, anh phải đi cho kịp đón thuyền hàng sắp cập bến. Mọi người cứ ăn đi. - Trịnh Thái Hiền cười cười rồi vội vã rời khỏi nhà lên xe ngựa chạy mất hút.
- Ôi trời, xem ai mới về làm dâu nhà họ Trịnh này.
Một giọng âm dương quái khí vang lên, một người phụ nữ mặc bộ váy dạ hội, đầu đội trang sức trông hết sức lố lăng bước vào.
- Đúng là cành vàng lá ngọc. Về làm dâu nhà người mà ngủ đến no mắt rồi thủng thẳng ra ăn thôi. Bố mẹ chồng thì không hầu hạ, cũng không cơm bưng nước rót cho chồng. Đúng là có phước. Anh cưới dâu hay cưới bồ tát về thờ vậy anh hai?
- Cô ba mới sang đấy à? Sang Hách mang thai nên nó thích ngủ, mà nhà cũng có thiếu gì người làm. Con dâu cũng là con, lấy về để cưng chiều chứ có phải lấy người hầu về đâu mà cơm bưng với chả nước rót. - Ông Trịnh nhìn người phụ nữ loè loẹt ấy nhíu mày không đồng tình. - Cô gả cho người Tây mà sao cái tư tưởng cô nó vẫn mãi cổ hủ phong kiến thế hả?
- Cô ba gả làm vợ bé mà ba, có được lảng vảng ra ngoài sảnh đâu mà được học hỏi, mở mang đầu óc. Suốt ngày chỉ biết ở sau bếp hầu hạ, tranh giành đàn ông. - Trịnh Chí Huân nhếch miệng cười khinh, chuyên tâm thổi nguội cháo cho vợ.
- Mà cô ganh tỵ với vợ con cũng đúng. Sang Hách vừa là con trưởng vừa được học hành đàng hoàng. Gả cho con làm vợ chính thức. Cô ba có ước ao cũng phải, dù sao mẹ cô cũng là...
Sang Hách biết cái mỏ này chuẩn bị hỗn nên vỗ vào lưng hắn, Trịnh Chí Huân liền im bặt đi.
- Chào cô ba. - Em định đứng dậy chào hỏi thì bị Trịnh Chí Huân cản lại, chỉ đành gật đầu lịch sự.
- M-mấy người...mấy người!!
- Sao đấy? Mới gả làm vợ Tây có mấy tháng mà quên tiếng Việt rồi à?
Hắn lơ đãng liếc về phía cửa
- Cha à, chắc phải thay người gác cổng rồi. Thứ ất ơ nào cũng dám cho vào nhà, bọn lính canh này nuôi uổng tiền.
- Hừ! Con trưởng thì thế nào? Cũng lăng loàn, ăn cơm trước kẻng như mấy thứ ti tiện thôi.
Trịnh Chí Huân nóng cả mắt, chộp lấy lọ hoa trên bàn chọi thẳng về phía ả. Lọ hoa sượt qua mặt, đập thẳng vào tường rôi vỡ tung thành tửng mảnh nằm trên đất. Người đàn bà sợ hãi ngã xuống đất, hét ầm lên.
- Câm ngay, bà ồn ào quá.
Người hầu của ả vội chạy đến đỡ người, ả ta mặt mày tái mét run rẩy chỉ vào Trịnh Chí Huân:
- Mày...mày biết chồng tao là ai không thằng ranh?? Chồng tao là Tham biện đứng đầu cái tỉnh này đấy!!! Tao sẽ kêu anh ấy bỏ tù cả gia đình mày!!
- Nếu tham biện người Pháp thì cô không cần nhọc lòng đâu. Hôm qua, đám cưới của bọn con, ông ta có đi theo xách đồ cho chú con đấy ạ. - Sang Hách cười híp mắt.
- À con quên giới thiệu. Chú con là Thống đốc Nam Kỳ.
Ả đến thị uy không thành mà còn bị làm cho cứng họng, tức đến đỏ bừng mặt, bỏ về làm Sang Hách ôm bụng cười khúc khích.
*Thống đốc Nam Kỳ đứng đầu nguyên cái Nam kỳ, sếp của Tham biện
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com