Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

6. Khăn quàng

Ngày 3 tháng 12.

Thời tiết ngày hôm nay rất lạnh, nhưng lại không có tuyết. Lee Sanghyeok đứng đợi xe bus mà người run cầm cập. Sáng nay trước khi ra khỏi nhà bà anh đã dặn anh phải đem khăn quàng cổ vì thời tiết hôm nay rất lạnh nhưng anh chỉ cười rồi chạy nhanh ra khỏi nhà. Bởi anh còn chả có nổi một cái khăn quàng.

Số tiền đáng lẽ ra phải dùng để mua khăn quàng cổ Lee Sanghyeok lại được anh để dành tích góp lại. Mùa đông càng lúc càng lạnh, anh để ý dạo này bà hay ho rất nhiều nên muốn dành dụm tiền mua một chiếc máy sưởi. Nhưng với đồng lương làm thêm ít ỏi của anh thì qua mùa đông mới mua nổi mất. Nên Lee Sanghyeok mới cố gắng tiết kiệm được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.

Thân hình mảnh khảnh không ngừng run lên sau lớp áo khoác dầy cộm. Lee Sanghyeok vừa run vừa thầm mong xe bus đến nhanh. Nhưng thứ đi đến từ xa lại là Jeong Jihoon.

Cậu tiến đến, trên tay cầm cuốn sách tham khảo toán của anh.

"Anh Sanghyeok, anh đợi em có lâu không?"

"Không lâu lắm, tôi cũng mới đến thôi."

Trong lúc trả sách, Lee Sanghyeok có vô tình chạm vào tay Jeong Jihoon. Như có luồng điện chạy qua, hai người ngẩng mặt lên nhìn nhau. Lee Sanghyeok bối rối cầm lấy cuốn sách rồi rụt tay lại.

Lee Sanghyeok cúi gầm mặt xuống, hai tay đan vào nhau ngại ngùng. Hai má anh đỏ ửng, phần vì ngại phần vì thời tiết quá lạnh. Bỗng nhiên, anh thấy một cảm giác ấm áp. Cảm giác đấy làm Lee Sanghyeok không tự chủ được mà ngẩng đầu lên nhìn.

Không biết Jeong Jihoon đã tháo chiếc khăn quàng cổ của cậu ra từ lúc nào. Nhưng bây giờ, cậu đang nhẹ nhàng choàng chiếc khăn ấy lên cổ anh. Chiếc khăn màu trắng be, chất liệu mềm mại, nhưng có phần hơi to so với anh.

Anh vùi mặt vào chiếc khăn, hừ nhẹ một tiếng thoải mái. Jeong Jihoon thấy cảnh này thì cười rồi nhẹ nhàng chỉnh lại khăn.

"Được rồi, thế này là ấm rồi đó."

Lee Sanghyeok khẽ giật mình rồi hoàn hồn nhận ra bản thân đang quàng khăn của cậu. Tay anh luống cuống muốn tháo ra thì bị cậu ngăn lại.

"Không cần phải tháo ra đâu, em thấy anh ăn mặc phong phanh quá. Với cả em không lạnh mấy, anh cứ quàng đi."

"Không được, đây là khăn của cậu. Tôi mặc thế này đủ ấm rồi, cậu quàng vào đi."

Anh vội xua tay muốn tháo chiếc khăn ra thì bị cậu nắm chặt lấy tay. Jeong Jihoon nhìn thẳng vào mắt anh nói.

"Tay anh còn đang run lên đây này, nếu anh không quàng vào thì sẽ cảm lạnh đấy."

Ngẩn người vì hành động của Jeong Jihoon, khuôn mặt Lee Sanghyeok vốn đã đỏ này càng đỏ thêm. Cũng may chiếc khăn đã che gần nửa khuôn mặt, nếu không anh cũng không biết dấu mặt vào đâu.

"Nhưng..."

Chưa để Lee Sanghyeok nói hết câu, Jeong Jihoon đã vội tiếp lời.

"Không có nhưng nhị gì hết, sức khoẻ là trên hết mà. Với cả em khoẻ lắm, tí lạnh này đã là gì. Nhưng anh còn là hội trưởng, nếu anh ốm thì ai sẽ giải quyết công việc chứ. Đúng không?"

Jeong Jihoon tuôn một tràng làm anh ngơ ngác, chỉ biết ú ớ tuân theo.

Khi đã yên vị trên xe bus, Lee Sanghyeok vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì sảy ra. Quay sang thì chỉ thấy Jeong Jihoon vẫn đang mải mê ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Do anh ngồi cạnh cửa sổ nên nhìn rất giống cậu đang ngắm anh.

Lee Sanghyeok ngại ngùng chỉ biết vùi đầu vào khăn. Bây giờ anh mới để ý, chiếc khăn này thoang thoảng mùi hương thơm kì lạ nhưng rất dễ chịu. Có lẽ là mùi nước hoa hay nước xả vải của Jeong Jihoon.

"Ưm...cảm ơn cậu vì đã cho tôi mượn chiếc khăn này. Hôm nào giặt xong tôi sẽ chả cậu."

"Không có gì đâu ạ, anh cứ giữ đi."

"Không được, dù gì đây cũng là khăn của cậu. Nếu làm vậy thì không phải phép lắm."

"Haha, anh không cần khách sáo thế đâu. Được làm bạn với anh là em vui rồi, mấy việc nhỏ nhặt này có gì đâu chứ."

Hai người cứ không ai chịu nhường ai mà tranh luận. Lee Sanghyeok thì không muốn phải phiền cậu, Jeong Jihoon thì nhất quyết muốn anh giữ chiếc khăn này. Đến khi xuống xe, Jeong Jihoon chỉ vội vã chào tạm biệt anh rồi chạy đi luôn. Không cho anh cơ hội trả lại

Sáng hôm nay hội học sinh có buổi họp về việc
thi giao lưu học sinh giỏi của trường. Lee Sanghyeok mở cửa bước vào, ai lấy đều nhìn anh chằm chằm nhưng không ai dám nói gì. Chỉ khi Lee Sanghyeok tiến đến chỗ ngồi mọi người mới thu lại ánh mắt vừa nãy. Anh ngại ngùng quay sang thì thầm với Kim Hyukkyu bên cạnh.

"Ừm...Hyukkyu này, sao nãy mọi người nhìn mình vậy? Do mình đi muộn quá hả?"

Kim Hyukkyu chỉ biết thở dài, nhìn cậu bạn của một lượt rồi nói.

"Mình cũng mong là do cậu đi muộn đấy."

Buổi họp cứ thế diễn ra suôn sẻ, kết thúc mọi người liền rời đi. Chỉ còn ba người Lee Sanghyeok, Kim Hyukkyu, Ryu Minseok ở lại. Cậu nhóc Choi Wooje vì có bài kiểm tra nên đã xin về trước. Bây giờ Ryu Minseok mới tiến đến nhìn chằm chằm vào chiếc khăn anh đang quàng, đặt 7749 câu hỏi.

"Cái khăn này là của anh ạ? Sao bây giờ em mới thấy nó nhỉ?"

"A, cái khăn này là anh mới mua nên bây giờ anh mới dùng."

"Cái khăn này là anh mới mua ạ?"

"Ừm, là anh mới mua."

Nhìn thấy sự lúng túng của Lee Sanghyeok, Ryu Minseok càng nghi ngờ hơn.

"Hửm? Có thật không ạ?"

"Chắc...chắc chắn mà."

Ryu Minseok nghe câu trả lời này mà khẽ cau mày.

"Ồ, em tính hỏi anh chỗ mua. Trông nó cũng đẹp đó."

"À ừm...Vậy nếu đã xong rồi thì anh đi trước nhé?"

Lee Sanghyeok không biết, sau chiếc khăn có in tên của Jeong Jihoon. Lúc cậu chỉnh khăn cho anh cũng cố tình lật nó ra mặt trước để dễ nhìn hơn. Đấy là lý do khi anh bước vào mọi người lại nhìn anh chằm chằm như vậy.

-

Jeong Jihoon thong thả bước đi trên dãy hành lang, thời tiết hôm nay quả thật rất lạnh. Nhưng đối với cậu nó không nhằm nhò gì nên việc cho Lee Sanghyeok mượn khăn không ảnh hưởng gì mấy. Cùng lắm là chịu lạnh tí rồi mua chiếc khăn mới thôi. Đã vậy còn lấy được cảm tình của anh, quá hời rồi còn gì.

Hôm nay không biết vì lý do gì mà thầy giáo gọi cậu đến văn phòng, nhưng cậu cũng không quan tâm lắm. Bước vào đã thấy ông đang ngồi nói chuyện với một học sinh khác. Chỉ vừa nhìn thấy cậu ông đã vội cất lời.

"Đây, em ấy đến rồi. Đây là Jeong Jihoon, học sinh lớp 11a1. Thành tích học tập của em ấy rất tốt, còn là con của chủ tịch Jeong nữa."

Cậu học sinh kia bây giờ mới quay ra, hoá ra là Lee Sanghyeok. Anh khẽ gật đầu chào cậu, cậu cũng chào lại anh.

"Còn đây là Lee Sang-"

Chưa để ông nói hết câu Jeong Jihoon liền cắt lời.

"Dạ không cần giới thiệu đây, bọn em là người quen rồi ạ."

"À nếu vậy thì tốt quá, vậy thầy vào vấn đề chính luôn nhé. Trường ta đang tham gia cuộc thi giao lưu học sinh giỏi của khối và thầy muốn mời em tham gia nhé Jihoon. Thành tích các môn tự nhiên của em rất tốt, nếu đi thi chắc chắc sẽ được giải nhất."

"Cảm ơn ý tốt của thầy, nhưng em thấy mình thật sự vẫn chưa đủ giỏi. Có lẽ vẫn phải học thêm ạ."

Cậu nói rồi khẽ liếc nhìn sang Lee Sanghyeok đối diện, anh vẫn đang quàng chiếc khăn đấy. Jeong Jihoon thầm cười trong lòng như một chiến tích.

Thầy giáo nghe cậu nói vậy thì cuống cuồng vội tiếp lời.

"Cái này thì em không cần phải lo đâu, em Sanghyeok đây trong thời gian tới có thể dạy kèm cho em. Em ấy cũng rất giỏi mấy môn tự nhiên."

"Anh Sanghyeok dạy kèm sao? Nếu vậy em có thể cân nhắc."

"Thế thì tốt quá ! Lee Sanghyeok, hãy dạy bảo Jeong Jihoon nhé."

"Mong được giúp đỡ, Sanghyeok hyung."

Jeong Jihoon nhìn anh cười rồi nói, ánh mắt hai người chạm nhau. Lee Sanghyeok chỉ biết ngại ngùng đáp.

"Ừm, mong được giúp đỡ."

---

8/7/2024

Chúc mùng T1 vô địch EWC 2024 !

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com