Mùa hạ qua đi, câu chuyện tình được cái nắng ấy chứng kiến giờ đây đã không thể cứu vãn. Là vì sao chứ? Vì sao chuyện tình yêu giữa người với người lại phức tạp đến thế.
"Lee Sanghyeok, em chỉ muốn anh biết, chỉ cần anh quay đầu lại, Jeong Jihoon em luôn là nhà của anh!"
Tác giả: Lạc Nguyệt Thất ThấtThể loại: Đại thúc, loli, cường thủ hào đoạt, 1vs1, CaoH, ngọt sủng, HE.Số chương: 169Editor: Raining🍀🍀🍀Nguồn: Wattpad/Stronggirl33(Từ chương 150-170)Editor: TrangQA830810, Giáng SinhBeta: Dâu Tây NhỏNguồn: diendanlequydon.com(Từ chương 1-149)#Raining🍀🍀🍀Truyện đang được edit trên diendanlequydon nhưng đã ngừng đăng khá lâu rồi. Vì mình rất thích truyện này nên quyết định sẽ edit tiếp. 😚😚😚…
Tác giả : Ai Mikaze Tình trạng : Đang sáng tác Một đại tiểu thư của tập đoàn lớn Mộc gia mà phải xuyên vào thân xác luỵ tình sao ? Bây giờ mọi thứ đổi thay rồi , nàng sẽ không còn là nàng .Tài hoa xuất chúng , Tứ Quốc tranh nhau .…
Đây là dò hư lăng bộ haiPhần hiện đạiLà câu chuyện của vạn năm phúc hắc băng sơn mỹ ngự tỷ cùng ôn nhu vạn năm thụ ở hiện đại, được viết tiếp sau bộ cổ đại. Vẫn là tình yêu dài ngàn năm, mạo hiểm với quỷ thần, cùng người đấu tâm pháp, khảo cổ, đạo mộ, thám hiểm, mổ xẻ, cổ mộ quỷ quyệt với các sắc thái riêng, và, sẽ lại yêu ngươi lần nữa..…
Lưu ý nhỏ!! Truyện đã được mình edit từ năm 2018 và hoàn thành vào năm 2020 tức là khoảng thời gian đã lâu, có một số cái vẫn hơi lậm QT!!! Nếu có ai khó chịu xin thông cảm và góp ý cho mình để mình sửa, còn hiện tại mình chỉ re-up lại thôi.Tên Truyện: Trọng Sinh Chi Kim Sắc Hôn NhânTác giả: Khốn Thành Hùng MiêuEditor: Min / Trợ giúp: QT-sama, GG translate đại tỉ tỉHướng dẫn đọc: tác gia thụ sống lại, sống lại vẫn làm tác gia. Bối cảnh truyện là ủng hộ hôn nhân đồng tính. Hôn nhân ngọt ngào hằng ngày chiếm đa số, kiêm chức đánh quái~~Chủ CP: Muộn tao tinh anh công X dương quang hiền thê thụPhó CP: Mặt than công X nữ vương thụNội dung nhãn: Trọng sinh, cường cường, tình yêu và hôn nhân của nghiệp giới tinh anhKHÔNG RE-POST HAY CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC. CẢM ƠN Văn ÁnĐời trước, Lâm Ngọc Đồng hạnh phúc của chính mình mà lựa chọn cùng Trầm Quân cao chạy xa bay, bởi vậy tạo thành tiếc nuối cả đời không thể vãn hồi được.Nhưng mà nỗ lực như vậy cũng không thể đổi được hạnh phúc cả đời.Trầm Quân ngoại tình, cậu lại xảy ra chuyện không may.Trọng sinh lại một đời, cậu liền muốn thay đổi con đường của chính mình, lựa chọn kết hôn. Mặc dù không có tình yêu, nhưng ít nhất vẫn còn tình thân.Nhưng lại không nghĩ tới nam nhân mà cậu vẫn luôn cho rằng chỉ là bạn bè bình thường đột nhiên lại nói: Ai nói giữa chúng ta không có tình yêu?Đúng vậy, ai bảo giữa bọn họ không có tình yêu?Một khi đã như vậy, cậu sẽ không khách khí...…
Tác giả: Quan Tuyết YếnThể loại: Đam MỹTên gốc: Hữu chủng bài trực ngã_________________________________________Thường thì Hứa Huy hay bị mọi người nói là một nhị thế tổ*, bị nói như vậy nhưng gã cũng không có giận mà cũng chỉ cười cười cho qua, phun một hơi thuốc, nói, nhị thế tổ có cái gì không tốt, này chứng tỏ của cải nhà tôi nhiều.(Nhị thế tổ (二世祖) là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế Doanh Hồ Hợi. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.)Còn có cái gì tốt hơn danh hiệu này nữa chứ?Ngô Cảnh An nghĩ gã ta không phải là ngốc, chỉ là rất kiêu ngạo, người ta chửi gã, gã lại cho rằng đó là nịnh hót, thật không phải người bình thường.Hứa Huy thật không tưởng tượng được có ngày mình sẽ thích Ngô Cảnh An, một người tiền đồ sáng lạn lại đi thích một kẻ bình thường vô vị, đây là chuyện gì!Ngô Cảnh An nghĩ Hứa Huy không phải khẩu vị của anh, một thiếu gia ăn chơi trác táng, miếu nhỏ này thật không hầu hạ nổi.Nhưng không biết vị thần tiên nào không vừa mắt bọn họ, liền đem một sợi tơ hồng, buộc hai người lại với nhau.Ai nói người yêu trước nhất định chịu thiệt, kẻ yêu sau kêu to ủy khuất*, dựa vào cái gì người tỏ tình trước là cậu, đuổi theo sau mông cậu lại là tôi? Thiệt thòi nhất phải là tôi có biết không?(ủy khuất: có điều oan uổng tủi thân mà không nói ra được)…