Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

31.

Hai ngày thi diễn ra khá yên bình khi Jeong Jihoon cuối cùng cũng lấy lại tự tin trong những phút cuối cùng của mùa ôn luyện. Ba đứa nhóc trong xóm đi cùng với nhau đến điểm thi, trên tay còn cầm theo hai tép tỏi được ba Jeong phát cho, an ổn hoàn thành bài làm rồi lại dắt nhau về nhà.

Jeong Jihoon không có ý kiến gì về phần của nó, về tới nhà là chạy ngay vào phòng đắp chăn nằm ngủ một giấc tới giờ cơm. Lúc trở ra, ba mẹ nó đang buôn chuyện gì đấy với khách hàng trước tiệm, Jeong Jihoon đi lại cái ghế, nhặt điều khiển rồi mở thời sự để xem thử trong lúc nó vùi mài kinh sử thì thế giới ngoài kia đã xảy ra chuyện gì.

Một cặp vợ chồng bị tai nạn giao thông khi đi du lịch, cây cầu mười bốn năm tuổi bị sập gây thiệt mạng ba người, xe tải vì tránh con bò băng qua đường mà đâm vào song chắn, cả việc một anh bạn bị ngất xỉu trên đường đi đến trường dự thi. Nó nán lại một chút để xem xét dự báo thời tiết, lại giương mắt nhìn ra bầu trời chằng chịt mây đã nhuốm màu hồng nhạt, người ta nói sắp tới sẽ có nhiều mưa. Gì đâu mà toàn chuyện đen đủi!

Người khách hàng kia sau khi kể lể với chủ tiệm về một cái diều của một đứa ất ơ nào đấy bị mắc vào dây điện nửa tháng trước khiến nhà bà ta phải sống trong bóng tối hơn một ngày trời, liền cười nắc nẻ rồi vẫy tay đi về. Ba mẹ Jeong quay vào nhà, khẽ than thở khi nhớ lại một thời oanh tạc giang hồ của thằng nhóc con nhà họ, cảm thán đúng là thời gian trôi nhanh như con chó chạy ngoài đồng. Thấy nó, ba mẹ liền tặc lưỡi rồi đuổi ngay vào bếp dọn cơm, Jeong Jihoon gật gù như gà mổ thóc rồi đứng lên, trước lúc quay đi, nó thấy một cái giỏ gì đó trên tủ đựng thuốc.

"Quà anh Hyeonjoon biểu đó. Chú Choi xuất viện rồi nhưng anh có việc phải về trọ gấp, đem trái cây qua tặng sẵn nhờ nhà mình có gì sang xem giúp ba!" Mẹ Jihoon từ từ nói, giải đáp mở thông tin to đùng cho thằng con còn đang lớ ngớ.

Ba Jeong ở kế bên, vừa chống tay lên ghế vừa kể thêm, "thằng bé tốt tính thật. Kiểu gì nhà ta cũng sang thăm anh Choi thôi nhưng nhóc cứ đinh ninh biếu quà cho bằng được, mai mốt ai mà được nó yêu quý chắc nó cất cho cái nhà ở trọn đời luôn quá!"

Jeong Jihoon vừa bóc giỏ trái cây ra vừa cẩn thận nhìn ba rồi cười mỉm. Như nhớ ra gì đó, nó bỏ xó giỏ trái cây rồi xin phép ba mẹ đi chỗ này một lát.

"Ơ thể không ăn cơm à?" Ba Jeong nhìn bóng lưng gấp gáp của nó mà bụng đầy thắc mắc, quay sang nhìn vợ, liền thấy mẹ thằng nhóc nhà mình cũng đang hăm he giỏ trái cây.

Mẹ Jihoon tặc lưỡi, tay cầm một quả dưa hấu to đùng, "nó không ăn thì vợ chồng mình ăn trước. Thằng nhóc đấy đi long nhong ngoài đường thôi cũng no ấy mà!" Rồi mẹ đưa trái dưa hấu cho ba Jeong để ông bê vào bếp giúp, phủi phủi hai tay rồi cũng nối gót theo chồng mà đi dọn bữa tối.

Tiếng chén dĩa và cười nói vang vọng trong bếp, hòa với tiếng phát thanh viên đều đều trên chiếc ti vi còn chưa tắt, trong một buổi trời chiều đầy hương gió và thoang thoảng mùi thịt kho. "Ể nhưng mà, sao Hyeonjoon lại biết tôi thích ăn dưa hấu mình nhờ?"

Bên phía Jeong Jihoon, nó chạy như bay sang căn nhà số 7 rồi không nề hà mở cửa.

Chú Choi đang ngồi trong phòng khách, một bên vai còn băng bó, vừa bóc bánh bim bim nhai rồn rột vừa xem một bộ phim Hồng Kông.

Nhìn thấy Jeong Jihoon, chú cười hí hửng gọi nó vào, tay còn đưa ra mời nó ăn ít bánh. Jeong Jihoon thật thà thó mấy cái, rồi lại đáp mông xuống ngồi cạnh hỏi thăm, khi thì rót miếng nước, khi lại xin xỏ đi gọt trái cây.

"Mày sang nhà thầy để ăn chực đấy à?" Chú nói giỡn, Jeong Jihoon nghe thấy thì cười giả lả.

Dù Jeong Jihoon đã thôi học võ ngót nghét ba bốn năm, cách xưng hô của hai người vẫn thế, nó cứ gọi chú bằng 'thầy', thầy Choi nghe mãi cũng không thèm sửa.

Nói đi nói lại một hồi, hai người lại nói đến chuyện Choi Hyeonjoon. Kể tới đây, chú Choi hơi trầm lại. Tuy không hỏi, nhưng Jeong Jihoon biết rõ sự dằn vặt của chú khi để Choi Hyeonjoon phải bôn ba khắp nơi chăm sóc mình. Chú hít một hơi, vết thương trên vai không còn quá đau nên chẳng ngại ngần mà khoác tay lên người Jihoon rồi thỏ thẻ. Nó nghe chú tâm sự, mong rằng có một người nào đó sẽ chăm sóc Hyeonjoon thay phần của chú sau này, để con trai phần nào bớt cô đơn và cũng đỡ một phần gánh nặng. Jeong Jihoon nghe tới đó, vừa gật gù vừa vâng dạ chắc nịch.

Xong xuôi, nó lại quay về nhà. Mẹ đang ngồi xem ti vi sẵn trông tiệm, thấy Jeong Jihoon bước vào thì chỉ tay vào bếp, nói múc thịt kho trong nồi mà ăn, sau lại cắn một miếng dưa hấu đỏ au rồi xem tiếp tập phim kiếm hiệp đang đến hồi gay cấn.

Nó ăn rất nhanh, định bụng lên lầu lướt điện thoại tí rồi đi ngủ. Nhưng nghĩ lại vẫn còn hơi sớm, nó liền ngồi vào bàn học, sắp xếp lại sách vở coi như kết thúc một cuộc đời học sinh.

Hầu như mấy bộ sách năm trước, Jeong Jihoon đều vâng lời mẹ mà đi quyên góp cho quỹ phế liệu, chỉ trừ một số cuốn tập, đồ dùng yêu thích hoặc quan trọng mà thôi.

Trên mặt bàn đã gọn gàng sạch sẽ, nó mở đến cái hộc tủ thứ hai rồi lục tìm mấy món đồ đã có lịch sử lâu đời từ vài năm trước. Có một hộp bút chì 24 màu mẹ nó mua cho được xài gần hết, cái đồ chuốt chôm được từ chỗ Lee Minhyung, bài văn tả bố của em hồi lớp ba, cái hộp bút hình xe hơi được Moon Hyeonjoon tặng cho nhân dịp sinh nhật, và còn cả cuốn bài tập toán hồi hè trước khi nó lên lớp chín. Cuốn bài tập nó dùng để học với Choi Hyeonjoon, ghi nguệch ngoạc đầy công thức và thoang thoảng mùi trái cây của mấy gói kẹo nó ăn lúc học hành.

Jeong Jihoon mở từng trang, nhìn lại một đoạn kí ức như vừa mới hôm qua, cái ngày nào mà nó còn vun đắp thứ tình cảm bé con cho anh bằng vài viên kẹo ổi.

Bỗng dưng, Jeong Jihoon sơ sẩy làm rơi cuốn vở xuống đất, ngay lúc mấy trang giấy chi chít chữ xanh bị lật lộn xộn tới lui, một thứ gì đó màu vàng nhạt nổi bật lọt vào trong mắt nó.

Cẩn thận nhặt cuốn vở lên, Jihoon cố tìm ra thứ vàng vàng vừa sượt qua ban nãy.

Đó là một tờ giấy ghi chú, được kẹp giữa trang cuối cùng của cuốn tập và cái bìa được vẽ đầy những hình thù kỳ dị. Chữ trên tờ giấy không quá khó đọc, nên Jeong Jihoon dễ dàng nhận ra nó là của ai, nhất là khi người đó đã tự tay viết cho nó hàng trăm cách giải lẫn mở công thức khó nhằn vào mùa hè đầu năm lớp chín.

"Anh hay ôm con mèo vàng em tặng lúc mệt, đỡ lắm đó! Nhưng không có thứ gì tương tự để anh mua cho Jihoon được hết.
Vì vậy, lúc nào em thấy mệt mỏi, anh sẽ tặng em một cái ôm, Jihoon phải tận hưởng nó và nói ra những gì khiến em phiền lòng nghe chưa!
p/s: hãy gọi điện và than thở với anh nhiều hơn đi, giọng mũi của em dễ thương hơn anh tưởng đó."

Còn ai vào đây nữa, dòng chữ nắn nót được ghi bằng mực đỏ, với sự an ủi lớn lao mà nó luôn muốn nhận được, là của Choi Hyeonjoon chứ ai. Gọi điện, than thở, mệt và cái ôm. Nó nhíu mày một lát, sau đó lại nhớ về mùi hương thơm ngọt của nước xả vải khi nó vùi mình trong chăn gối, kế bên là chiếc điện thoại kết nối với số của Choi Hyeonjoon vẫn còn đang mở.

Hóa ra, đó không phải là mơ.

Jeong Jihoon thật sự đã kể lể với anh một lần về cảm xúc của nó, trong hiện thực chứ chẳng phải nằm mơ như bao lâu nay vẫn hằng nghĩ. Hèn gì sau đó, ánh mắt anh nhìn nó có chút lạ đi, dù Jeong Jihoon có muốn nghĩ những thứ khác cũng không tài nào tránh khỏi việc để ý rằng anh đang ngày càng tiến gần đến bên nó.

Nó đã thổ lộ được một lần.

Vậy có gì khó khăn để một lần nữa nói ra những điều thầm kín ấy đâu, Jihoon nhỉ?

Đó là cách mà Jeong Jihoon đã tự thúc giục mình mặc lấy áo khoác, bước ra khỏi nhà sau khi xin phép ba mẹ và ngay lập tức chạy xe một mạch đến phòng trọ của Choi Hyeonjoon.

Chỉ mất hơn hai mươi phút để nó đến nơi, thần kì thay là Jeong Jihoon vẫn còn đủ tay chân để đối diện với hàng rào đầy dây leo trước nơi mà anh đang ở.

Nó phải thừa nhận là đã có một quãng đời xui xẻo, nhưng dường như may mắn của Jeong Jihoon đều đang tập hợp lại để giúp đỡ cho chủ nhân của chúng vào ngày hôm nay. Ngay lúc Jeong Jihoon vừa gõ cửa rồi đứng nhịp chân trên hành lang, Choi Hyeonjoon trong bộ đồ thể thao đã lọ mọ từ phía xa đi tới.

Nó mải tập trung nên chẳng để ý, đến khi Choi Hyeonjoon nhíu mày nhìn chằm chằm bóng người chỉ cách mình vài bước chân, Jeong Jihoon mới quay sang rồi nhìn anh cười tươi tắn.

Cùng lúc đó, Son Siwoo nghe tiếng gõ thì mở toang cánh cửa, thấy nó liền niềm nở chào, "ồ Jihoon đấy à-"

"Em thích anh!" Jeong Jihoon cắt ngang lời chào hỏi của Son Siwoo, một mực nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của người anh vẫn còn đang bần thần đứng bên cạnh.

Son Siwoo nhăn mặt, hai mắt thì trợn ngược lên, "Gì?"

Jeong Jihoon lúc này mới nhận ra được sự hiện diện của Son Siwoo, nó quay sang, gật đầu một cái lấy lệ, lại nhận thấy tình hình có vẻ không đúng liền bối rối giải thích.

Nó chỉ sang Choi Hyeonjoon, "em nói em thích ảnh, không phải anh đâu đừng có lo!"

Son Siwoo triệt để quê, anh chàng cười khẩy một cái, liếc sang Choi Hyeonjoon
thì thấy hai tai bạn cùng phòng của mình đang dần ửng đỏ, à lên rồi cười đểu, "hơ hơ, tự nhiên thèm gỏi cuốn quá ò. Đi đây xíu nha, Hyeonjoon lo canh nhà đi á!"

Nói rồi, ông anh kia bỏ nhà bỏ cửa đi mất dạng, trên hành lang còn độc mỗi Jeong Jihoon với Choi Hyeonjoon với một bụng thắc mắc to bự.

Tự dưng nói hơi ngại, nhưng lần này không thể vì vậy mà bỏ qua cơ hội tỏ tình được, "hồi nãy em nói anh nghe rõ không?"

Choi Hyeonjoon chớp chớp mắt rồi gãi đầu, "c-cũng không biết nữa..."

Câu trả lời của anh khiến nó căng thẳng hơn, Jeong Jihoon nghe rõ mồn một tiếng tim đập nơi lồng ngực, cả những giọt mồ hôi hai bên thái dương và cách nó mím môi liên tục cho vơi nỗi bồn chồn.

"Nếu đã vậy, cho em nói lại nhé?" Jeong Jihoon cẩn thận hỏi, mà nó cũng chẳng quan tâm câu trả lời cho lắm.

Jeong Jihoon dự định là sẽ tỏ tình thật ngầu, vồ lấy anh rồi nói một loạt như cách nó làm ban nãy, nhưng vì sự xuất hiện của Son Siwoo nên kế hoạch đã chệch hướng một chút. Nhưng đó không phải là điều khiến Jeong Jihoon lo lắng nhất.

Nó ngẩng đầu nhìn anh, để Choi Hyeonjoon thấy được đôi mắt nó hiện giờ cũng chỉ chứa mỗi bóng hình anh thôi chứ chẳng phải là ai khác, cuối cùng thì cũng chịu cất lời, "hôm trước anh có hỏi rằng nếu em thích một ai đó thì sẽ như thế nào..." nói đoạn, nó vẫn là căng thẳng quá nên có hơi mất tập trung, mắt láo liên nhìn nơi khác. Bỗng, Choi Hyeonjoon khúc khích cười, nắm tay lại trước mặt rồi ra hiệu cho nó cố lên, đứa nhỏ trước mặt anh mới thả lỏng được một chút. Jeong Jihoon hít thở thật sâu, rồi lại cố định ánh nhìn lên người anh trước mặt mà chẳng hề nhúc nhích.

"Mấy cái biểu hiện anh nói... em đều có hết. Hơn nữa, em còn thích bám dính người ta cả ngày dài, thỉnh thoảng nắm tay hay động chạm nhẹ nhàng thôi cũng vui như điên, nếu đi xa thì em sẽ gọi cho người ta hoài vì nhớ giọng, em còn thích chăm người ta, nghe họ vòi vĩnh đủ thứ điều nữa."

Ánh mắt Choi Hyeonjoon trước mặt nó lấp lánh như ánh sao, Jeong Jihoon mừng như mở hội trong lòng vì cuối cùng mọi chuyện cũng đã đi đúng hướng. Nó hồi hộp nhìn cách mà khóe môi anh từ từ giương lên, cũng như nhịp tim của hai đứa càng lúc càng to, xen lẫn cả lời nói.

"Với cả, em sẽ hôn, chỉ hôn duy nhất người em thích thôi. Lúc hôn anh em thấy thích lắm, lúc anh hôn em em cũng thích. Nhưng rõ ràng là em nhát hơn anh nhiều nhỉ? Đáng lẽ lúc đó phải nói với anh thế này luôn, nhưng mà lại không dám..."

Choi Hyeonjoon cười cười lắc đầu, coi như đã hiểu được một phần tâm trạng của em nhỏ cũng như những âu lo mà nó sợ sệt khi đối diện với những cảm xúc của mình.

Rồi anh nghe giọng của nó cất lên đều đều.

"Hyeonjoon này, đáng lẽ em phải nói cái này sớm hơn, nhưng vì sợ mối quan hệ của tụi mình sẽ đi tong nên cứ chần chừ mãi..."

"..."

"Em thích anh. Thích từ hồi mười lăm tuổi, đến bây giờ vẫn thích."

"..."

"Vì thích Hyeonjoon muốn chết đi được, nên mới bất chấp đi theo anh mỗi ngày."

"..."

"Em thích Hyeonjoon. Xin lỗi anh thật nhiều vì hôn nhưng không dám chịu trách nhiệm, còn nhiều lần khiến anh phải buồn mãi chỉ vì sự nhát gan của em."

Nó thấy Choi Hyeonjoon cúi đầu, hai bên vành tai đỏ rực nhưng lại chẳng nói một lời.

Jeong Jihoon vỗ vai anh, hạ người xuống, cố để mặt đối mặt với anh.

"Em nói em thích anh đấy, là Jihoon thích Hyeonjoon. Anh có đang nghe khôn-"

"Trời ơi nín dùm cái đi!" Choi Hyeonjoon ngắt lời nó, còn mạnh tay đẩy Jeong Jihoon lùi về sau.

Lúc anh ngẩng đầu lên, sắc đỏ hai bên tai đã lan tới gò má, đôi mắt còn láo liên nhìn quanh.

Á à, bắt được một quả cà chua rồi nhé!

"Sao vậy? Em mới nói em thích anh á, Hyeonjoon có nghe rõ-"

Choi Hyeonjoon vung tay đấm vào ngực nó, thành công khiến Jeong Jihoon như muốn thổ huyết. Anh hốt hoảng xoa xoa vạt áo trước ngực nó, miệng còn liên tù tì giải thích, "có điếc đâu mà không nghe, nói hoài không biết mệt hay gì á?"

Jeong Jihoon cười khúc khích, sau đó bắt lấy cổ tay Choi Hyeonjoon rồi nhìn anh chằm chằm, "tại không thấy anh trả lời gì hết nên em tưởng Hyeonjoon chưa nghe em nói em thích-"

"TẠO NGHE RỒI! VỪA LÒNG MÀY CHƯA?" Choi Hyeonjoon trợn mắt, hét vào mặt nó bằng chất giọng the thé, cả người anh đều đỏ bừng.

"Thế, Hyeonjoon định trả lời em làm sao đây?" Jeong Jihoon mím môi nín cười, thấy anh đang trừng mắt nhìn mình thì giả vờ nghiêm túc nói tiếp.

Câu hỏi của nó lại đưa Choi Hyeonjoon vào một chiều không gian khác, anh hả họng, nhìn chằm chằm thằng nhóc trước mặt không chớp mắt.

"Ê!" Choi Hyeonjoon lên tiếng, giọng anh lí nhí như tiếng muỗi.

Jeong Jihoon phì cười, "hả?"

Anh không nhìn nó mà cắm mặt xuống đất, thấy đôi giày của mình và Jeong Jihoon đối diện nhau thì gật gù, "tự dưng nhìn mày hoài, anh ngại ngại sao á?"

Câu trả lời này triệt để khiến Jeong Jihoon phải bật cười lớn, còn Choi Hyeonjoon thì nóng bừng cả người, ngại muốn kiếm lỗ chui.

Bỗng, một lực không hề nhẹ kéo tay anh về phía trước, Choi Hyeonjoon mất đà, không chờ đợi liền ngã cả người vào lòng Jeong Jihoon, một bên tay còn chẳng kiêng dè mà đặt lên vai nó.

"Thế này nhé? Không nhìn em là khỏi ngại nữa." Nói xong, thằng nhóc nhắm chặt mắt rồi tủm tỉm cười như dại.

Gớm, cũng nhát như thỏ đế mà bày đặt làm màu. Choi Hyeonjoon lo ngại chẳng để ý, chứ bàn tay của nó từ nãy đến giờ có khi nào ngừng run đâu.

Mà cũng chỉ có mình Choi Hyeonjoon mới răm rắp tin rằng cách chữa ngại của nó thật sự có hiệu quả.

Jeong Jihoon ôm anh trong lòng, cảm nhận được hương cam thoang thoảng quanh mũi khi Choi Hyeonjoon tựa cằm lên vai, rồi nó nghe thấy anh nói cái gì đó.

"Ờ, anh cũng thích Jihoon nhiều lắm!"

Nó cười hí hửng, đến cả vai cũng run lên bần bật, "Jihoon cũng thích Hyeonjoon."

Người trong lòng bắt đầu cáu, anh đưa một tay nhéo vào hông nó, khiến Jeong Jihoon la oai oái, nhưng vẫn ôm anh trong tay chặt cứng. "Biết trước thì nói sớm cho rồi, nói thích anh như vầy hoài dễ nghiện ghê!"

"Mày nín!"

Choi Hyeonjoon vừa nói vừa động thủ với thằng nhóc trước mặt, mặc kệ nó có vừa cười hớn hở vừa vừa than đau đến cỡ nào.

Cùng lúc đó, trên trời xanh gầm lên một tiếng sấm vang trời, ngay lập tức liền đổ mưa như trút nước.

"Anh ơi, chắc em không về được rồi..."

Jeong Jihoon quay sang nhìn Choi Hyeonjoon đang còn ngơ ngác, nói vu vơ một câu.

Nó thấy anh nuốt nước bọt, ánh mắt còn thận trọng hơn vài phần.

Jeong Jihoon trong lòng vui như có ngàn con bướm đua nhau bay lượn. Nó thở phào, quay sang nhìn màn mưa trắng xóa.

Cảm ơn dự báo thời tiết nhiều nhé!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com