Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

38.

Buổi sáng, mẹ Jeong nấu một nồi cháo thịt bò thơm nức mũi, Jeong Jihoon vừa thức dậy đã lọ mọ vào bếp xin một tô.

Nó ngồi đối diện với ba trên cái bàn ăn vuông vức, trước mặt là một tô cháo đầy còn bốc khói với toàn là thịt. Thằng nhóc khàn giọng mời ba ăn, hai giây sau cũng cắm đầu cắm cổ chén sạch phần mình. Nó khoan chưa rời đi vội mà nán ngồi lại thêm chút nữa, mẹ Jeong sau một buổi loay hoay với ly cà phê pha cho ba cũng xách một tô cháo khác đến ngồi cùng. Jeong Jihoon liếc nhìn ba nó, cười hềnh hệch rồi mặt dày xin một miếng, ba Jeong chẳng nói gì, chỉ đưa cái ly sứ trắng tinh về phía nó, nó chậm chạp nhận lấy rồi húp một ngụm.

Rồi sau đó, tất cả những gì nó làm là ngồi chăm chăm nhìn vào hộp khăn giấy trên bàn, trong khi mẹ nó đang xì xụp tô cháo còn ba Jeong thì vừa nhâm nhi cà phê vừa xem bản tin trên điện thoại. Cả nhà dường như chẳng lạ lùng gì với biểu hiện kỳ lạ này của nó, ai cũng chăm lo làm việc riêng, thi thoảng lại thông báo với nhau vài câu về tình hình dạo này, chỉ thế rồi im bặt.

Ly cà phê dần cạn, ba Jeong tắt điện thoại rồi đứng dậy nhìn hai mẹ con. Ba bỏ cái tô cháo và ly sứ trống trơn vào bồn rửa chén, quay lại ra hiệu với cả nhà cứ ăn uống tự nhiên vì kiểu gì ba chả rửa, sau đó thì từ tốn đi ra ngoài, bắt đầu một ngày mới với việc mở cửa tiệm thuốc.

Còn lại Jeong Jihoon ngồi với mẹ, nó vẫn giữ nguyên ánh mắt mình trên mớ hoa văn được in đẹp đẽ của những tờ khăn giấy trắng tinh tươm. Nếu không có việc gì, Jihoon sẽ không thường thức dậy vào giờ này, cái giấc mà trẻ con đồng loạt ra đường để đi học và tiệm thuốc duy nhất trong xóm bắt đầu mở cửa kinh doanh. Thế nên, Jihoon không có ấn tượng gì quá nhiều về một buổi sớm ở nhà với ba mẹ.

Nhưng có lẽ từ hôm nay, Jeong Jihoon sẽ bắt đầu nhớ kĩ về nó hơn, vì chỉ trong sáng mai thôi, thằng nhóc và Choi Hyeonjoon sẽ chuyển ra khỏi nhà và đến căn chung cư của Lee Sanghyeok để sinh sống. Ít nhất thì ngay lúc này, Jihoon muốn mình phải ghi nhớ mọi thứ thật kĩ. Nó muốn ghi lại tiếng ti vi vang lên đều đều ở trước nhà, tiếng xe cộ bắt đầu qua lại và cái cách mẹ nó vét mấy muỗng cháo cuối cùng trong tô, uống thêm một ly nước nữa và có ý định sẽ dọn dẹp bàn ǎn.

"Mẹ ơi, con kể cái này..." Jeong Jihoon lên tiếng, khiến mẹ nó dừng hẳn việc đang làm và quay sang nhìn, trao cho nó một cái nhướn mày.

Trong chốc lát, Jeong Jihoon bỗng dưng hối hận. Thật sự thì trạng thái của nó luôn luôn thế này, hừng hực khí thế để làm một việc gì đó và trở nên lo lắng sau khi chỉ mới hoàn thành được bước đầu tiên. Đặc biệt là khi nó chưa hề có ý định nói gì với mẹ trước đó, chuyện này chỉ vừa sượt qua trí não Jihoon vài phút đây thôi.

Mẹ Jeong đã lau xong cái bàn và vắt khăn lên kệ bếp, chuẩn bị làm một tách trà chanh sảng khoái cho một buổi sớm đẹp trời.

Lúc này, Jeong Jihoon đứng dậy khỏi bàn, tiến lại gần bếp và nghiêng người về phía mẹ.

"Chút nữa anh Hyeonjoon sang, con với anh có nói gì thì mẹ mắng mỗi con thôi nhé!"

Nó nhỏ nhẹ nói với mẹ, sau đó, một tiếng 'ting' vang lên, Jeong Jihoon nhìn ấm nước vừa sôi, cầm lên rồi cẩn thận đưa cho mẹ. Mẹ Jeong nhận lấy cái ấm, chắt một ít nước vào ly sứ y hệt cái ban nãy ba Jeong uống cà phê, xong xuôi thì quay sang nhìn nó.

"Chuyện gì?", mẹ Jeong khuấy trà trong ly, quay người tựa vào thành bếp rồi nhàn nhã nhìn nó. Jeong Jihoon dường như chẳng bất ngờ lắm với câu trả lời kiểu này, thế nên, nó cố tìm cho mình chủ đề khác đáng nói hơn.

"Chuyện của con thôi, nhưng mẹ hứa là chỉ mắng mỗi con thôi nhé, cả ba nữa. Có gì lần sau về con rửa quạt giúp cho."

Nó thấy mẹ tủm tỉm cười, nhấp một ngụm trà rồi chẹp miệng. "Thôi, anh ngồi yên cho mẹ nhờ, ai mà dám mắng Hyeonjoon của anh."

Dứt lời, mẹ Jeong liếc nó, đặt ly trà lên bàn rồi phủi tay đi ra ngoài. Đến lúc này, Jeong Jihoon mới thở phào, thầm cảm ơn ông trời vì nó đã làm được.

Cứ thế, Jeong Jihoon an tâm lên phòng chỉnh trang lại bản thân trước khi chạy cái vèo sang nhà Choi Hyeonjoon. Lúc nó bước ra khỏi cửa, mẹ ngồi bên trong nhìn chằm chằm, còn ba Jeong thi thoảng lại liếc nó, sau đó thì nhìn mẹ nó rồi nghĩ ngợi gì đó, Jihoon chẳng để ý mấy mà xin phép đi luôn.

Đứng trước cửa căn nhà số 7, Jeong Jihoon căng thẳng mím môi, lồng ngực nó phập phồng, nhìn quanh đôi chút rồi căng thẳng gõ cửa. Ban nãy trước khi đi, Jeong Jihoon có báo với Choi Hyeonjoon là nó sẽ sang, thế nên chẳng ngạc nhiên mấy khi người mở cửa cho nó là anh, với một nụ cười tươi tắn trên môi.

"Sao hôm nay lại gõ cửa thế?" Choi Hyeonjoon buông lời châm chọc, vốn ai mà chả biết là nó toàn mở cửa đi thẳng vào nhà vì quen thói.

"Cái anh này! Ngày quan trọng sao em dám sỗ sàng thế được!" Nó ghé vào tai anh nói nhỏ, khiến Choi Hyeonjoon bật cười vì sự đáng yêu của Jeong Jihoon lúc nó hồi hộp. Rồi anh nép sang một bên, để nhóc người yêu từ từ đi vào trong nhà.

Trên sô pha, ba Hyeonjoon đang ngồi xem ti vi bỗng dừng lại nhìn sang nó, chú cười, đẩy dĩa gói bánh xốp về phía Jeong Jihoon mời nó vài cái. Thằng nhóc chỉ lắc đầu, đơn giản chỉ vì nó hết tâm trạng ăn rồi. Hôm qua rõ mạnh miệng là mấy, Jihoon cũng không ngờ chút can đảm trong tích tắc ấy của mình lại vụt đi mất vào ngày hôm sau, trả lại một Jeong Jihoon nguyên bản với sự nhát gan và nghĩ nhiều vốn có.

Choi Hyeonjoon nhanh nhẹn đóng cửa, chỉ trong một giây, anh tiến lại gần nó và xoa lưng Jeong Jihoon, đánh mắt về phía sô pha hòng bảo nó ngồi xuống.

Jeong Jihoon nhìn anh, lại liếc sang phía ba Choi đang nhìn nó đầy khó hiểu thì bỗng dưng ậm ừ, hai tay bối rối xoa vào nhau rồi máy móc ngồi xuống.

Tiếng ti vi vang lên đều đều, Jeong Jihoon ước rằng giá như bài hát phát ra từ kênh truyền hình địa phương lâu đời có thể xoa dịu phần nào nỗi lo trong nó, nhưng thật sự lại chỉ khiến cho nó càng sốt sắng hơn mà thôi.

"Sáng nay ăn trúng gì hả Jihoon?" Ba anh hỏi, đưa tay bốc một miếng bánh xốp cho vào miệng, thầm khen ngợi vì chúng không quá ngọt như tưởng tượng.
Ai nhìn vào cũng dễ dàng thấy, câu hỏi của chú chẳng có gì đáng sợ, nghe chỉ như một lời thăm hỏi thân thiết giữa hai thầy trò, vậy mà Jeong Jihoon với tâm trạng như ngồi trên đống lửa, cái gì lọt vào tai cũng trở thành lời phán xử, thành ra lại càng ấp úng hơn.

Chẳng giống nó chút nào!

Cả buổi sáng hôm nay, Jeong Jihoon chẳng giống gì với nó thường ngày, tất cả cũng chỉ vì những suy tư khiến nó đã trằn trọc suốt đêm hôm qua.

Đáp lại lời ba Hyeonjoon, nó lắc đầu lần nữa. Thằng nhóc căng thẳng nuốt nước bọt, nó cảm nhận được hơi ấm khi Choi Hyeonjoon đang nhích lại gần, cả ánh nhìn dịu dàng của anh.

"Dạ thưa thầy..."

Jeong Jihoon cất tiếng rồi lại ngập ngừng, nó quay sang phía Choi Hyeonjoon nhìn anh để xác nhận lại lần nữa. Thấy người đối diện gật đầu, cuối cùng, Jihoon cũng có đủ dũng khí để nói tiếp.

Ba Hyeonjoon vẫn đang nghe.

"Tụi con có chuyện muốn nói ạ."

Ba anh gật đầu, phủi hai tay rồi bắt chước bộ dạng nghiêm túc của Jeong Jihoon để tập trung nghe nó nói.

"Con, thích, anh Hyeonjoon nhà thầy ạ. Ảnh cũng thích con..."

Jeong Jihoon ngẩng đầu, ba của anh đang nhíu mày, nghiêng đầu nhìn cả hai tay trong tay. Nó thấy thầy hít một hơi dài, ngón tay gõ từng nhịp trên bàn, đều đặn và hối thúc chẳng khác gì nhịp tim của Jihoon ngay tại chính giây phút này.

"T-tụi con, đang thích nhau ạ..."

Choi Hyeonjoon bên cạnh nó cũng căng thẳng không kém, hai vai anh cứng đờ, những ngón tay đan vào tay Jeong Jihoon thì lạnh ngắt.

Nó liếm môi, siết chặt bàn tay Choi Hyeonjoon và mắt đối mắt với thầy, người đang không ngừng phân tích tình hình hiện tại cùng với hàm răng nghiến chặt.

Bỗng, Jeong Jihoon thấy khuôn mặt thầy giãn ra, đôi mắt rũ xuống, và bặm môi nghĩ ngợi.

"Hai đứa yêu nhau bao lâu rồi?" Giọng thầy vang lên đều đều, xen lẫn với âm thanh của một giai điệu nhạc xưa phát ra từ chiếc ti vi để trên đầu tủ. Rồi thầy nhìn về hai bàn tay nắm chặt của đôi trẻ đối diện, dù không rõ ràng nhưng dường như Jeong Jihoon đã thấy khỏe miệng thầy giương cao, chỉ là một chút.

"Dạ th-"

"Tụi con yêu nhau lâu lắm rồi! Con với Jihoon vẫn học hành và làm việc rất giỏi trong lúc yêu nhau, nên ba không cần lo tụi con lơ là gì hết! Dù là con trai với nhau nhưng Jihoon chăm con tốt lắm, không để con thiệt thòi bất cứ điều gì. Vậy nên, ba có xúi hay ép con chia tay thì con cũng không chịu đâu!" Choi Hyeonjoon nói một tràng ngay khi Jeong Jihoon chỉ vừa mở miệng. Đôi mắt anh đầy kiên quyết, nhìn thẳng vào ba và nói chắc nịch, đồng thời khiến cho Jihoon kế bên như được xoa dịu đi chút ít, tươi tỉnh nhìn sang anh.

Nó cũng thấy cách thầy Choi mở to mắt và lắng nghe những lời con trai nói trong lúc vội vàng, cả nét mãn nguyện dần hiện diện trên mặt thầy cùng cái thở phào như trút được nỗi lo bao lâu nay. Rồi ba Hyeonjoon nhìn sang nó, hất cằm ý muốn Jeong Jihoon tiếp lời.

"Dạ, là con thích anh Hyeonjoon trước, mất khá lâu để hai đứa yêu nhau, nhưng con bảo đảm với thầy là sau này anh Hyeonjoon sẽ không phải chịu bất công hay buồn tủi gì hết. Nếu có thì tới đó thầy muốn đá con chỗ nào cũng được."

Jeong Jihoon nói lần nữa, khiến cho người lớn đối diện gật gù.

Tiếng nhạc trên ti vi dần nhỏ, bắt đầu chuyển sang khung giờ quảng cáo của mấy công ty bột giặt lẫn lau sàn, ba Choi với tay lấy cái điều khiển rồi tắt đi, sau đó đặt tay lên đùi rồi nhìn hai đứa.

"Ta đã nói gì đâu."

Choi Hyeonjoon khẽ liếc sang Jeong Jihoon rồi lấm lét nhìn ba, anh thấy cách
người lớn hơn đối diện với mình, vừa có cảm giác tội lỗi, vừa có chút yêu thương.

Rồi ánh mắt của ba Choi dứt khỏi người Choi Hyeonjoon, chuyển sang Jeong Jihoon với đầy tia gửi gắm.

"Hồi trước thầy kể với Jihoon rồi đúng không? Thầy mong rằng Hyeonjoon sẽ tìm được một người chăm sóc và ở bên, xoa dịu nỗi buồn và cả sự cô đơn mà con thầy đã trải qua trong quá khứ. Hôm nay, Jihoon dám đảm bảo thế với thầy, có nghĩa là con phải làm được những điều đó, không đơn thuần chỉ vì bù đắp hay làm thay phần thầy, mà là vì con thật sự quan tâm đến Hyeonjoon."

Jeong Jihoon thấy những ngón tay lạnh lẽo của anh bấu vào mu bàn tay nó, và khi Jihoon nhìn sang, nó thấy đôi mắt anh ửng đỏ cùng nụ cười hạnh phúc.

"Jihoon?" Ba anh gọi, khiến Jeong Jihoon quay ngoắt lại và tập trung vào cuộc trò chuyện trước mặt.

Nó 'dạ' một tiếng, cũng nhìn thầy bằng đôi mắt chờ mong.

"Hứa với thầy nhé?"

Như nghe được đáp án mình mong mỏi, Jeong Jihoon hối hả gật đầu như gà bổ thóc. Rồi nó nghe tiếng thầy Choi bật cười, cả tiếng thở phào sau một hồi căng thẳng của anh người yêu bên cạnh.
Dù đã từng nhút nhát và lo lắng đến mấy, Jihoon vẫn thấy may mắn vì ít nhất mình đã nói ra, không chỉ vì riêng bản thân mà còn dành cho một Choi Hyeonjoon mà nó hết mực trân quý.

Không chỉ một ngày, một tháng, hay một năm, Jeong Jihoon thật sự mong rằng nó sẽ mang tới cho Choi Hyeonjoon niềm hạnh phúc trong suốt quãng đời còn lại.
Cũng bằng cách tương tự, Jihoon và Hyeonjoon nắm tay nhau để nói với ba mẹ nó về chuyện yêu đương của hai đứa, nhưng có vẻ dễ dàng hơn hẳn vì hai đứa đã có đủ tự tin sau lời động viên và nhắn nhủ đến từ ba Choi.

Sau đó, mẹ Jihoon bỏ ba con nó ở ngoài, dắt Choi Hyeonjoon vào trong phòng hơn mười phút đồng hồ rồi trở ra với một nụ cười rạng rỡ, anh trai nọ đi sau cũng không kiềm nổi cảm xúc của mình với hai tai đỏ bừng và một nụ cười tủm tỉm đáng yêu.

Sau đó, hai đứa chuyển ra sống cùng nhau.

Ngày đầu tiên đến nhà mới, Choi Hyeonjoon với Jeong Jihoon ôm nhau nửa ngày trên cái sô pha mua được từ một người quen ở trường đại học, thủ thỉ cho nhau nghe mấy chuyện vụn vặt trên đời.

Jeong Jihoon nghe anh kể về mấy chuyện hồi xưa, cả những ước ao về mấy chuyện sau này. Chẳng hạn như việc hai đứa sẽ sống với nhau như thế nào, đi học đi làm ra sao, nên nuôi mèo hay chó cho nhà đỡ buồn chán. Rồi khi một trong hai đi thực tập hay làm gì đó xa nhà, nhất định phải liên lạc cho nhau thường xuyên như cái hồi Hyeonjoon và Jihoon vui vẻ cười đùa qua điện thoại dù cách nhau đôi mười cây số. Sau khi ra trường, hai đứa sẽ đi tìm việc làm, Choi Hyeonjoon muốn mở một quán cà phê cạnh tranh với Điền Dã cho anh tức chơi, còn Jeong Jihoon sẽ làm bác sĩ thú y như những gì nó mơ ước. Những buổi chiều mát, Hyeonjoon đợi Jihoon ở quán trong khi nó vội vã chạy đến, hai đứa sẽ nắm tay nhau thong thả trên đường phố để trở về cái tổ ấm bé xinh.

Rồi sau đó, hai đứa muốn nhận nuôi một bé con, ở bên nhau vào những hôm kỉ niệm và mỉm cười chào nhau trong mỗi buổi sớm mai.

Cả hai sẽ không còn đơn thuần là hàng xóm, anh em, bạn bè hay chỉ là người yêu của nhau nữa.

Jeong Jihoon chắc chắn là như vậy.

Tiếng thở nhịp nhàng của Choi Hyeonjoon lọt vào bên tai nó, gương mặt say ngủ của anh an yên trong vòng tay như khiến Jeong Jihoon quên hết mọi muộn phiền.

Nó mỉm cười, cúi sát người rồi đặt lên vầng trán anh một nụ hôn ngọt ngào.

"Sau này của em, nhờ vào anh cả nhé!"

_end_

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com