Đối mặt
Jeong Jihoon ngồi thẫn thờ nhìn vào màn hình máy tính sau khi giấc mơ kỳ lạ vừa rồi đột ngột kết thúc. Hình ảnh của bờ biển và bàn tay lạ lùng vẫn in đậm trong tâm trí cậu. Dù đã bừng tỉnh, nhưng ký ức của giấc mơ cứ như một đám sương mù dày đặc quấn lấy, khiến cậu cảm thấy mơ hồ, bất an.
Cậu lờ mờ nhớ ra người đó là ai, một hình bóng lướt qua trong trí nhớ bị mất đi của cậu. Gương mặt ấy, đôi mắt ấy, và cả cái mùi rượu whisky pha bạc hà thoảng qua mà chẳng thể nào quên - tất cả bắt đầu trở nên rõ ràng hơn.
Cậu biết mình không thể ngồi yên. Có lẽ đã đến lúc cậu phải tìm đến trụ sở HLE (Hanwha Life Esports) và gặp người mà cậu nghi ngờ.
Không đắn đo, Jeong Jihoon nhanh chóng rời khỏi căn phòng tập luyện. Trên đường đi, cậu cảm thấy một nỗi lo âu dần xâm chiếm, nhưng cũng đồng thời là sự quyết tâm mạnh mẽ. Cậu muốn tìm ra câu trả lời, và quan trọng hơn, cậu cần phải đối diện với người đó - người mà cậu tin có liên quan mật thiết đến mảnh ký ức bị chôn giấu của mình.
Đang chuẩn bị rời khỏi trụ sở, Jihoon không ngờ lại gặp Son Si Woo đứng ngay ở lối ra. Ánh mắt anh chứa đựng một sự nghiêm nghị và quyết đoán hiếm thấy.
"Em định đi đâu vậy, Jihoon?" Son Si Woo hỏi, giọng điệu thẳng thắn nhưng không giấu được sự căng thẳng.
"Em đến HLE thăm đồng đội cũ."
Người đối diện thoáng nhíu mày: "Gặp để làm gì? Em nghĩ rằng một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi có thể giải quyết được mọi chuyện sao?"
Si Woo thở dài, đặt một tay lên vai Jihoon, ánh mắt anh ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. "Jihoon, có những chuyện không nhất thiết phải nhớ lại. Đôi khi sự lãng quên là một món quà, giúp em bước tiếp mà không bị vướng bận bởi quá khứ. Em đã trải qua quá nhiều rồi, đừng tự đẩy mình vào nỗi đau thêm nữa."
"Em không cần một món quà như vậy. Những gì em đã quên cũng là một phần trong cuộc đời em, và em sẽ không thể sống một cách trọn vẹn nếu không biết mình đã trải qua điều gì. Anh nghĩ em không đủ mạnh mẽ sao?"
"Đây không phải vấn đề mạnh mẽ hay yếu đuối, Jihoon. Đôi khi, sự thật không phải là điều tốt đẹp nhất mà người ta có thể tìm thấy. Nếu đã chọn giấu điều đó đi, có lẽ cậu ta có lý do."
Cậu im lặng một lúc, rồi nói với sự kiên định mà ngay cả bản thân cũng không ngờ đến: "Nếu anh không ngăn em được, thì đừng cố nữa. Em cần biết sự thật, dù cho đó có là thứ em không muốn nghe."
Si Woo nhìn cậu, ánh mắt đầy sự bất lực và buồn bã. Cuối cùng, anh buông tay, chỉ khẽ nói: "Em luôn cứng đầu như vậy... Được rồi, anh không ngăn em nữa. Nhưng hãy nhớ, không phải mọi câu hỏi đều có câu trả lời tốt đẹp."
Jihoon gật đầu, một sự kiên định hiện rõ trong đôi mắt. Cậu biết rằng mình không thể dừng lại, dù kết quả có ra sao. Cậu đã quyết định đối diện với quá khứ của mình.
Khi đến nơi, trụ sở HLE hiện ra trước mắt cậu như một tòa nhà nguy nga với lớp kính dày, tạo ra một cảm giác lạnh lẽo, cách biệt. Bước chân của Jihoon dừng lại một nhịp, lòng cậu thoáng chút lưỡng lự. Những tòa nhà lớn, những cơ sở đồ sộ như thế này, tựa như cái bẫy vô hình, chứa đựng hàng ngàn bí mật và những câu chuyện giấu kín. Liệu có phải câu chuyện của cậu cũng chỉ là một phần nhỏ bé trong số chúng?
Jeong Jihoon bước vào sảnh chính. Cậu nhìn thấy nhiều nhân viên đi lại, bận rộn với công việc của mình. Dường như, không ai chú ý đến sự xuất hiện của một tuyển thủ như cậu. Jeong Jihoon ngắm nghía xung quanh, ánh mắt của cậu vô tình dừng lại ở một cánh cửa phía cuối hành lang.
"Phải, chỉ có mình anh ấy mới có thể giải đáp mọi thứ," Jihoon nghĩ thầm, rồi hít một hơi sâu trước khi bước tới.
Cánh cửa bật mở, Jihoon bước vào, nơi người đó đang ngồi chăm chú trước màn hình máy tính. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt anh, mang lại một vẻ sắc sảo, trầm tư. Park Dohyeon khẽ ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân, ánh mắt anh thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại.
"Ji- tuyển thủ Chovy? Cậu đến đây có chuyện gì sao?" Anh nhẹ nhàng hỏi, nhưng giọng điệu và ánh mắt sắc bén đầy cảnh giác.
Đầu cậu bỗng đau nhói. Vài mảnh kí ức vụn vặt bắt đầu hiện lên. Chúng thuộc về 1 năm 8 tháng mà cậu đã đánh mất. Nhưng quá ít, vẫn chưa đủ. Jihoon hít một hơi sâu, cố gắng điều chỉnh cảm xúc rối bời của mình. "Tôi đến thăm đồng đội cũ "
Viper không trả lời ngay, mà chỉ im lặng nhìn người trước mặt một lúc. Sự im lặng này khiến Jihoon cảm thấy bồn chồn. Cậu cảm thấy có điều gì đó rất quan trọng bị giấu kín trong ký ức của mình, và Park Dohyeon chính là người giữ chìa khóa của tất cả.
"À, tiếc quá anh Wangho, Hyeon-joon với Hwan-joong vừa đi ra ngoài rồi. Cậu có thể phải ngồi đợi một lúc đó. Giờ thì tôi xin phép, đến giờ training của tôi rồi " Viper cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói của anh bình tĩnh như thể đó là việc không liên quan đến mình.
"Ở tòa nhà này đâu phải chỉ có họ là đồng đội cũ của tôi. Điều này anh hẳn phải biết rõ nhất chứ nhỉ, Park " Viper " Dohyeon - ADC của Griffin ". Jeong Jihoon gằn giọng, bộc bạch với tất cả sự kiên định. Đôi mắt cậu ánh lên một nét bi thương, như một ngọn lửa âm ỉ chờ được đốt cháy.
Park Dohyeon thở dài. Anh đứng dậy, bước lại gần cậu. Ánh mắt của anh dừng lại trên khuôn mặt đang tràn đầy cảm xúc của chàng trai trẻ, như muốn tìm kiếm điều gì đó.
"Vậy rồi sao? "
"Thì như tôi đã nói thôi thầy Park. Tôi đến để thăm đồng đội cũ. Đã gần chục năm rồi nhỉ? Chúng ta có nhiều điều để nói đấy hyung. Anh không định mời em vào à?"
Giọng nói của Jihoon như đánh động một nỗi niềm sâu kín trong lòng xạ thủ trước mặt. Anh quay đi, lặng lẽ nhìn ra khung cửa sổ. Màn đêm bên ngoài như bao trùm lấy mọi thứ, chỉ để lại ánh đèn thành phố mờ nhạt, lấp lánh trong không gian tĩnh mịch.
"Thứ lỗi tôi không hài lòng với thái độ ngả ngớn của tuyển thủ Chovy cho lắm " Park Dohyeon cất lời, cố gắng khiến giọng mình nghe bình thường nhất có thể. Anh chỉ muốn nhanh chóng bước ra khỏi đây. "Tôi xin phép. Cậu cứ ngồi chờ bạn. Tôi sẽ qua phòng khác."
Jeong Jihoon bật cười sảng khoái, trào phúng: "Tuyển thủ Viper sợ à? Không ngờ có thể đợi được ngày anh sợ tôi cơ đấy. Đúng là sống không uổng phí mà."
"Tôi không hiểu tuyển thủ Chovy nói gì. Mời cậu về cho. Nửa đêm nửa hôm đến nói mấy lời như quỷ nhập. Đây là chiêu bài tâm lý của GenG sao? "
Jeong Jihoon cảm thấy tim mình như nghẹt thở. Những câu hỏi của Viper, giọng nói của anh, tất cả như một vòng tròn luẩn quẩn kéo cậu vào trong. Cậu hiểu rằng quá khứ mình đang tìm kiếm không chỉ là ký ức của riêng cậu, mà còn có một phần của anh trong đó - phần tình cảm mà con người đó đã cố giấu đi, che đậy dưới lớp vỏ lạnh lùng, mạnh mẽ.
"Em không thể từ bỏ được"
Jihoon nói, giọng cậu bình tĩnh nhưng đầy kiên quyết.
"Nếu anh không nói chuyện rõ ràng với em ngay bây giờ, em sẽ hôn anh đấy. NGAY TẠI ĐÂY"
Tay cậu lần sờ trên đôi môi của người đồng đội cũ "Chọn đi. Em không nói đùa đâu. Em không rõ Griffin Chovy là người như nào nhưng GenG Chovy là kẻ như thế đấy, Park " Viper " Dohyeon. Nhanh lên, ba người kia sắp về rồi đó? Em chỉ cho anh 3 giây thôi. Em chẳng phải kiểu người kiên nhẫn đâu"
Khi khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, có cái gì đó như thôi thúc cậu. Mùi thơm quen thuộc bỗng nhiên sộc đến. Cậu không thể kiềm chế được mà khẽ cắn lên chóp mũi của nguyên nhân khiến cậu phải chật vật suốt bao năm qua.
" 3 "
"..."
" 2 "
"..."
Mùi hương đó theo từng nhịp đếm ngày càng trở nên rõ nét hơn. Rõ ràng Park Dohyeon đang sợ. Jeong Jihoon mà anh biết không phải là như thế này. Người đó sẽ không bao giờ ép buộc anh làm những việc mà anh không thích. Người này xa lạ quá. Chẳng lẽ ngay từ đầu anh đã quyết định sai rồi sao?
"1"
"Đủ rồi Jeong Jihoon. Nếu cậu muốn nói chuyện thì đừng động tay động chân " Anh gằn giọng: " Xuống quán cà phê dưới trụ sở đi. Tôi sẽ đi sau"
" Sao không đi luôn? Anh định chạy đấy à?"
" Tôi phải băng bó vết thương cậu gây ra" Mặt Park Dohyeon ửng đỏ, giọng nói đầy giận dữ " Biến xuống quán cà phê gọi cho tôi một ly Americano ngay. Nếu không thì không có nói chuyện gì hết"
Jeong Jihoon không nói gì, chỉ đứng đó nhìn anh, trên chóp mũi anh hằn vết cắn. Hình như cậu hơi quá đáng thì phải.
" Ah,... em xin lỗi"
" Một ly Americano. Biến. Tí tôi xuống"
Cánh cửa đóng sập ngay trước mặt, Jeong Jihoon cảm thấy một nỗi lo lắng trỗi dậy, nhưng đồng thời là một sự bình an kỳ lạ. Cậu không còn băn khoăn hay do dự. Những gì đang chờ đợi cậu phía trước, dù là hạnh phúc hay đau khổ, cậu đều sẽ đón nhận - vì cuối cùng, đó mới là cuộc sống thật sự mà cậu tìm kiếm.
---
Thực ra tui không ưng chap này lắm. Tại stress vì đồ án quá nên lôi draff ra viết. Update vội trong đêm nên có gì hoan hỉ nha 😔🤟
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com