Chương 2
Thực ra thì nó và thằng Tiến chỉ mới quen biết em thôi. Em vừa chuyển từ trường cũ sang trường nó hồi đầu năm nay, tức là năm lớp 11. Chúng nó gặp nhau trong buổi lễ kết nạp Đoàn viên cho khoá mới vào đầu năm học.
Thằng Tiến khều nó:
- Ê nhỏ kia dễ thương quá mậy _ Mắt thằng này như cái ra-đa của mấy anh bộ đội vậy, nhưng xịn hơn nhiều, tia được cả gái và tất nhiên là cả "máy bay" nữa.
Nó thì đang bận rộn chạy tới chạy lui sắp xếp khu vực hậu cần. Đại hội kì này nó được giao cho cai quản khu vực đó nên ra vẻ nghiêm túc lắm. Chẳng thèm để ý tới thằng Tiến, nó buông một câu hờ hững: "Kệ!" rồi lại chạy đi bỏ lại sau lưng là thằng Tiến với vẻ mặt chưng hửng.
- Cái thằng này thiệt tình, việc làm thì không hết, ở đó mà lo tia gái _ Nó lắc đầu ngao ngán.
- Ê mày ơi, có nhỏ nào lạ hoắc hà _ Tiến gọi giật.
- Be bé cái mồm thôi cha, tao chưa thấy ai ngắm gái mà cứ bô bô như mày, khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Thằng Tiến cười khà khà rồi lấy hai tay vịn đầu nó, xoay về hướng con nhỏ lạ hoắc kia. Tại thằng khỉ này hết, cái miệng như cái loa phóng thanh như thế thì còn gì cái cảm giác hồi hộp lúc tia gái, chỉ sợ họ phát hiện, mất hết cả vui. Lúc nó nhìn em cũng là lúc em nhìn... thằng Tiến, cơ mà có tài thánh nó mới biết được em nhìn ai, chỉ biết rằng có tiếng sét rõ to đánh "Thịch" trong lồng ngực nó. Em nhanh chóng quay mặt đi cùng với nụ cười bẽn lẽn. Mặt nó đần ra:
- Người gì mà xinh quá thể.
- Hehe khoái rồi phải không _ Thằng Tiến xoay mặt nó lại, mặt thằng này in nguyên chữ "gian" to tướng, khiếp thật! - Lại làm quen với em nó đi chứ!...
Thật là kì lạ, nó mà lỡ để ý ai thì không bao giờ có thể nhìn thẳng mặt người đó được, miệng thì hàm dưới đánh hàm trên, chỉ sợ có ngày cả hai hàm đánh nhau chán chê lại chuyển qua đánh hội đồng cái lưỡi thì có nước khóc bằng tiếng Mán. Nghĩ tới đó thôi, nó gạt đi một cách yếu ớt:
- Đại hội chuẩn bị bắt đầu rồi kìa, về chỗ mày đi.
Nhớ hồi nhỏ nó lanh lắm, tung hoành ngang dọc trên "tình trường" từ thời mẫu giáo kéo dài lên tới hết cấp 1, cái bệnh "nhát gái" của nó chỉ bắt đầu từ khi lên cấp 2, là thời gian người ta bắt đầu có những rung động đầu đời. Chắc do nó rung động mạnh quá, mạnh đến nỗi cả người nó rung theo luôn, cứ thử nghĩ bạn đứng trước một cô gái nhưng lại rung như thể đứng trước một con sư tử vậy, gái nào mà chịu nỗi.
Buổi lễ diễn ra một cách tốt đẹp. Nhỏ Huệ - bí thư Đoàn trường kiêm bạn nó - trèo lên sân khấu dõng dạc tuyên bố:
- Hôm nay mọi người làm tốt lắm, dọn dẹp xong rồi xuống căn tin uống nước nha, nay tao bao.
Cả hội trường chỉ còn lại mười mấy mạng nhưng tiếng hò reo có thể sánh ngang tiếng các bô lão trong hội nghị Diên Hồng, chỉ khác là mạnh ai nấy hú hét loạn cả lên.
....
- Giới thiệu với mọi người đây là Kim, Kim vừa chuyển từ trường Phan Đăng Lưu qua trường tụi mình. Hiện tại sẽ là Uỷ viên trong Đoàn trường. _ Chà! Mới chuyển qua thôi đã lên làm Uỷ viên rồi, chả bù cho nó, cố mãi chỉ được chân sai vặt. Huệ tiếp: - Mong mọi người giúp đỡ cho Kim.
Em nở một nụ cười rồi chào hỏi tất cả mọi người. Các thành viên trong phòng Đoàn coi nhau như anh em ruột thịt, rất cởi mở nên làm quen rất nhanh. Cả bọn nói chuyện rôm rả một góc sân trường. Như đã nạp lại đủ năng lượng, thằng Tiến bắt đầu ba hoa:
- Năm trước Kim học ở đâu vậy? _ "Ở Phan Đăng Lưu đó thằng ngu này, lỗ tai mày đi ăn giỗ à?" Nó rủa thầm
Dù vậy em vẫn trả lời thằng Tiến một cách nhẹ nhàng, phải vậy thôi, thiên thần chứ đâu phải mấy bà bán cá ngoài chợ. Rồi nào là "Kim ăn cơm chưa?", "Kim nhà ở đâu thế?", "Mày không còn chiêu nào khác sao cu?", nó thầm nghĩ, đúng là thằng Tiến có mấy câu gặp ai nó cũng nói, nhưng cách bắt chuyện tự nhiên lại rất hấp dẫn đối phương, nội dung cũng từ gốc rễ đó mà biến ảo khôn lường. Thường thì người ta không có cái gì thì họ sẽ chê bai cái đó, thậm chí chê bai một cách thậm tệ dù trong lòng rất muốn có, nó cũng vậy, nó chỉ mong bằng được cái ngón chân cái thằng Tiến trong khoản mồm mép. Thằng Tiến vẫn tiếp tục mà chẳng biết thằng bạn đang xỉa xói sau lưng mình. Thằng Tiến buông một câu nửa đùa nửa thật:
- Không biết Kim có người yêu chưa nhỉ!?
Nó giật thót, quay qua nhìn thằng bạn. "Hay quá Tiến ơi, cuối cùng mày cũng hỏi một câu có ích", nhưng có ích là một chuyện còn có lợi hay không lại là một chuyện khác, nó im lặng hồi hộp chờ câu trả lời của em.
CÒN TIẾP
Ủng hộ mình bằng cách nhấn vào link này, và làm theo hướng dẫn để đăng kí làm thành viên chính thức của diễn đàn VNO - nơi các bạn có thể đọc và chia sẻ những mẩu truyện tự sáng tác ^^
https://dembuon.vn/rf/?c=97YGDX_R
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com