44
"em nói thật nhé, em dở trò này vl"
"sao mày vẫn đòi chơi??"
ollie quả quyết nhìn ông anh họ park hanbin mà lườm nguýt, không hề nể nang mà bật lại
"chứ còn không phải mấy người có đôi có cặp bỏ em một mình à! em làm trọng tài cho!!"
có vài người thở dài. mấy cái trò thách thật buồn tẻ năm nào cũng được lôi ra trong mấy dịp đi du lịch khiến ricky và taerae chuyển sang nói chuyện với nhau cho đỡ nhàm. còn bọn chưa trải đời như han yujin và park gunwook vẫn rất ngoan ngoãn mà thưởng thức thay các anh.
cũng có một vài đứa thể trạng không tốt. như jiwoong và jongwoo - hai anh cả chẳng hạn. hai người bắt đầu có biểu cảm mệt mỏi. kamden cũng chẳng khá hơn.
ollie móc từ trong túi áo ra ba cái kẹo bạc hà vẫn còn sót trong vali cho ba người, cố gắng vực dậy tinh thần hết cả lũ dậy vì cậu đã nắm thóp được hết tất cả bí mật của mấy người ở đây. hôm nay thiếu gia họ lưu không bắt mấy người này khai ra hết thì không mang họ lưu nữa ψ(`∇')ψ
kamden nhanh chóng nhận lấy. ối giời! tự nhiên có kẹo ăn. lại chẳng ngồi chơi nghiêm túc hơn.
zhang hao vuốt tung cho rối đám tóc mái được cắt bằng của mình. hanbin khoanh tay lại, một tay đưa lên như đang mát xa mắt. tay còn lại vô cùng thuận lợi mà vuốt đám tóc đang che chắn mất tầm nhìn của người bên cạnh, lại nhận được ánh nhìn không hài lòng làm bản thân anh cũng cảm thấy khó hiểu.
ricky nói chuyện chán chê xong với taerae thì nhìn sang bên trái mình trống trơn, tặc lưỡi một cái. tên lee jeonghyeon ấy thế mà lại đi ra ban công hút thuốc rồi thì phải. cậu mèo cau may, bướng bỉnh rút điện thoại từ trong túi áo ra, nhập lên màn hình sáng một dòng chữ, không do dự gửi đi luôn rồi dứt khoát tắt máy. chỉ là sau 2 phút đã thấy jeonghyeon ngoan ngoãn quay về, cả người mềm xèo như muốn cuốn chặt lấy cậu vào trong lòng.
"về đi, người ta nhớ anh rồi."
"em thích chơi kiểu spin the bottle!! chứ chơi kiểu truyền giấy mất vệ sinh quá!!"
junhyeon lên tiếng, dừng lại hành động nựng mặt ollie lại rồi quay sang. nhận được gật đầu đồng ý của mọi người thì nhéo ollie thêm một cái nữa rồi nhường lại chỗ cho cậu bé trọng tài với cái accent đậm đặc mỹ này lại.
"ok, em đã chuẩn bị sẵn lá thách và thật ở đây rồi. thách là hồng, thật là xanh. người bị xoay trúng phải chọn trước khi lật lá bài lên, không thể đổi. có thể huỷ lượt chơi nhưng sẽ bị người đối diện giao một hình phạt bất kì. mỗi người chỉ được skip lượt chơi một lần, lần tiếp theo sẽ là out! you guys get it?"
mọi người đang quây quần có thể miễn cưỡng nhìn thấy nhau. có một số đứa thì cười giòn lên hẳn, chắc hẳn là rất thích thú với trò chơi này. còn một số người lại mang cho mình biểu cảm kì quặc, ollie là một cậu bé rất tinh ranh, sẽ không dễ dàng..
cho đến khi mấy người hoàn toàn thích ứng với không gian này, trò chơi cũng chính thức bắt đầu.
game star!!
ollie vui vẻ quăng chiếc chai cho người ngồi bên cạnh mình, bảo anh có thể quay đầu tiên.
đó là park hanbin, một tên cực kì tốt bụng nhưng có vẻ mặt đểu cáng vô cùng, chắc có lẽ là vì đuôi mắt của anh có phần hơi xếch, nhưng điều đó chả là gì. mọi người tiếp xúc đều nói hanbin là người trưởng thành nhất lứa 02z này.
"tui quay nha~"
chai rỗng được hanbin đặt vào khoảng trống ở giữa, sau khi theo lực mà xoay lấy 2 vòng thì dừng ở một người.
na kamden
"thật. " kamden không chút do dự, chọn lấy một tấm thẻ xanh rồi đưa cho ollie đọc
ollie nghiêng đầu, cười khúc khích nom rất dễ thương "nếu anh được sống cuộc đời của một trong số những người chơi ở đây, anh sẽ chọn ai và vì sao?"
có vài tiếng ồ lên, căn bản là câu hỏi này không đến nỗi sâu sắc nhưng mà đúng là cũng mất kamden 2 phút để suy nghĩ.
"chắc là jay?"
"tao á? tại sao?" jay nghe thấy tên mình được nhắc thì ngồi thẳng dậy, chuẩn bị bay qua chỗ kamden tới nơi.
"chọn đại. căn bản là tao muốn có bồ trưởng thành chứ không như mấy người kia."
jongwoo nghe vậy thì khịt mũi giả bộ ngại, lại bắt gặp kamden đang nhìn mình không thể nào khinh bỉ hơn. ủa rồi cái thằng này nó bị sao vậy trời!!??
ollie đứng ra giải vây, tinh nghịch đặt chai nước rỗng vào tay kamden, bảo anh nhanh chóng tiếp tục trò chơi. kamden nhìn ollie thở dài, xoay nhẹ chai nước khiến nó chưa quay được nổi một vòng, trực tiếp trúng người sung hanbin.
hanbin có vẻ rất phấn khởi, lập tức chọn lá thách mặc cho zhang hao cố gắng ngăn cản nhưng anh mặc kệ. chơi tới bến một lần thử coi sao.
ollie đưa đôi mắt nhí nhảnh của mình tặng anh, thầm cười trong lòng rồi đọc to lá bài "eyes contact với người ngồi bên phải mình! 1 phút!"
lần này thì toang thật rồi.
người ngồi bên phải hanbin, là zhang hao..
"há há há há há"
em trai guột của cả zhang hao và hanbin là taerae bật cười đắc ý, tiếng cười giòn tới nỗi lôi mấy người kia vào cười chung. taerae cười tới không mở mắt ra được, lập tức bị zhang hao cốc một cái ngay đầu ra lệnh mau chóng im lặng
"này thì thách này, rén rồi thì nói đi cưng~~"
được thêm cả jiwoong lúc đầu còn uể oải nay đã nhanh chóng lấy được phấn khởi mà hùa vào chọc ghẹo cậu em chuột hamster khiến con chuột đấy ngại tới nỗi chưa làm gì mà hai tai đã đỏ ửng lên.
bên cạnh, zhang hao đang thận trọng giấu hai gò má ửng hồng sau cái gối ôm.
hanbin hít vào một hơi, nói chấp nhận thử thách khi được cậu em trọng tài hỏi, cả người cứng ngắt như bị xịt keo quay sang nhìn người bên cạnh, lúc này cũng đang nhìn mình.
"a.anh.. bọn mình nhìn nhau một chút nhé.."
"ư..ừm.."
"gì zậy nèeeeee"
bộ ba gunwook-gyuvin-junhyeon quấn lấy nhau gào thét, ba cái mặt ngứa đòn trưng ra làm hai người kia muốn đấm cho mỗi đứa một cái.
ánh mắt vào ban đêm của zhang hao thật sự quá nguy hiểm.
hanbin nhẹ nhàng đỡ zhang hao ra một nơi rộng rãi hơn, cẩn thận để anh chậm rãi ngồi xuống thảm lông mềm mại.
sau đó, hanbin từ từ ngồi xuống, mắt đối mắt với zhang hao.
cả hai người nhìn nhau không chớp mắt. trong lòng gợn lên bao nhiêu lọn sóng. hanbin dùng ánh mắt ôn nhu nhìn anh, như thể nhìn một thứ bảo vật quý giá trong tay vậy. mặt khác, zhang hao nhìn sâu vào trong đôi con người ấy, khoé mắt giật giật có chút cay đắng. nhìn như nào thì vẫn là rất giống người ấy.
một phút thật là dài.
dài đến mức khiến cho sung hanbin mải mê đắm chìm vào ánh mắt trong trẻo như nắng mai ấy không muốn rời.
dài đến mức zhang hao mặt đỏ tía tai, hai mắt trực trào muốn rơi lệ.
"... 58, 59, 60, dừng."
seongeon ngồi trong góc, một mực mệt mỏi không muốn ra ngoài chơi lại có chút nhận ra điều bất thường, toan đứng lên thì bị ricky níu lại, khẽ lắc đầu ra hiệu đừng lại gần.
trò chơi có vẻ đã căng thẳng hơn một chút..
.. nhưng không sao, đó là điều mà ollie muốn chiêm ngưỡng.
trò chơi tiếp tục với jeonghyeon bốc phải lá sự thật nói ra ba điều không thích của người yêu mình là hơi chảnh, kén ăn, hay giận vô cớ. ngay lập tức được ricky quả quyết ôm gối đứng dậy, di chuyển sang chỗ khác mặc cho jeonghyeon cố gắng níu chân cậu lại.
hoặc là gunwook xui xẻo chọn lá thách ăn một thìa cà phê. mà mọi người biết đấy, cà phê gói ở mấy khách sạn việt nam thì đắng vô cùng, hại cho cậu gấu fake maknae sặc lên sặc xuống, bên cạnh là junhyeon cuống cuồng lấy nước cho cậu. bầu không khí cũng vì vậy mà vui vẻ lên vài phần.
"ô.. anh zhang hao!!"
zhang hao trợn tròn mắt. giữa đống người như vậy mà cuối cùng cũng tới lượt mình rồi.
"thách hay.. thật~~"
"thật!!"
"chắc hong~"
"..thách.."
"ồ~~~~"
"sao mà thằng ollie nhìn nó dễ thương mà nói câu nào nghe ngứa đòn câu nào vậy :D?"
ollie lườm nguýt seongeon một cái, rồi mặc kệ zhang hao mà xáo tất cả các lá bài lên. riêng anh thì nó cho bốc đại.
zhang hao nhìn ollie ngơ ngác, tay vô thức đặt lên những lá bài rồi giơ lên khiến mọi người tò mò nội dung bên trong. hanbin bên cạnh cũng không nhịn được mà ngó sang nhìn lén
"câu nói nào khiến bạn bị tổn thương sâu sắc?"
không một chút chần chừ
"mình chia tay nhé."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com