Khí công chính là tu luyện
Khí công đã có lịch sử xa xưa đến như vậy, thì rốt cuộc nó có tác dụng gì? Tôi nói chomọi người rằng, [pháp môn] chúng ta là tu luyện Đại Pháp của Phật gia, vậy đương nhiênlà tu Phật; còn Đạo gia thì đương nhiên tu Đạo đắc Đạo. Tôi nói cho mọi người hay, [chữ]"Phật" ấy không hề mê tín. Chữ "Phật"1 là tiếng Phạn, tiếng Ấn Độ cổ. Vào thời [Phật giáo]truyền vào nước Trung Quốc chúng ta, nó có hai chữ, đọc là "Phật Đà", cũng có ngườiphiên âm là "Phù Đồ". Truyền tới truyền lui, người Trung Quốc chúng ta lược bớt đi mộtchữ, đọc thành "Phật". [Nếu] dịch ra tiếng Trung Quốc, thì ý tưởng là gì? Chính là 'Giác Giả',[là] người thông qua tu luyện mà giác ngộ. Ở đây nào có mang màu sắc mê tín gì?Mọi người thử nghĩ xem, tu luyện có thể xuất hiện công năng đặc dị. Trên thế giới hiệnnay có sáu loại công năng đã được công nhận; [nhưng] không chỉ có vậy, tôi nói rằng côngnăng chân chính có trên một vạn loại. Người ngồi chỗ kia, không động tay không độngchân, mà có thể làm những điều mà mọi người dùng hết cả tay lẫn chân cũng không làmđược; có thể thấy được [Pháp] lý chân chính của các không gian vũ trụ; thấy chân tướngcủa vũ trụ; thấy những điều người thường không thấy. Chẳng phải đó đã là người tu luyệnđắc Đạo? Chẳng phải đó đã là Đại Giác Giả? Liệu có thể nói người ấy cũng như ngườithường? Chẳng phải là người tu luyện giác ngộ là gì? Gọi là 'Giác Giả' chẳng đúng sao? Dịchthành tiếng Ấn Độ cổ thì chính là 'Phật'. Thực ra là như thế, khí công chính có tác dụng ấy.Hễ đề cập đến khí công, liền có người nói: 'Không bệnh hỏi ai luyện khí công?' Ngụ ýrằng khí công [chỉ] là để chữa bệnh; đấy là nhận thức rất nông cạn, rất là nông cạn. Chỗnày không có trách mọi người, bởi vì có rất nhiều khí công sư toàn làm cái việc chữa bệnhkhoẻ người, toàn giảng về chữa bệnh khoẻ người, không có ai giảng đến cao tầng cả. [Tôi]không có ý nói rằng công pháp của những vị ấy không tốt, [vì] sứ mệnh của họ chính làtruyền những điều ở tầng chữa bệnh khoẻ người, [và] phổ biến khí công. Có rất nhiềungười mong muốn tu luyện lên cao tầng, [họ] có suy nghĩ như thế, có nguyện vọng nhưthế; nhưng tu luyện không đắc Pháp, kết quả tạo thành rất nhiều khó khăn, lại còn xuấthiện rất nhiều vấn đề. Tất nhiên, việc truyền công tại cao tầng một cách chân chính có liênquan đến [những] vấn đề rất cao. Vậy nên chúng tôi có bổn ý là có trách nhiệm đối với xãhội, có trách nhiệm đối với con người; [và] hiệu quả của toàn bộ [quá trình] truyền công làtốt. Có những điều thật sự rất cao, nói đến [nghe] giống mê tín; nhưng chúng tôi [sẽ] cốgắng dùng khoa học hiện đại để giải thích.Có những điều hễ chúng tôi đề cập đến, liền có người nói là mê tín. Tại sao? Tiêuchuẩn của họ chính là [điều gì] khoa học chưa nhận thức đến được, hoặc giả họ tự mìnhchưa tiếp xúc đến được; họ cho rằng [chúng] không hề tồn tại, họ cho rằng [chúng] đều làmê tín, đều là duy tâm; họ có quan niệm kiểu như thế. Quan niệm như thế có đúng không?Hễ gì mà khoa học chưa nhận thức đến được, cũng chưa phát triển đến bước đó, đều cóthể nói là mê tín, là duy tâm? Người này chẳng phải tự mình làm mê tín? Làm duy tâm? Cứchiểu theo cái quan niệm như thế [mà hành xử], khoa học thử hỏi có thể phát triển, có thểtiến bộ được không? Xã hội nhân loại cũng chẳng thể thúc đẩy lên được. Những điều màgiới khoa học kỹ thuật phát minh ra đều là những điều con người chưa từng [biết], [nếu]đều cho đó là mê tín, [thì] tất nhiên cũng chẳng cần phát triển. Khí công không phải là thứduy tâm; có nhiều người không hiểu khí công, vậy nên mãi cho rằng khí công là duy tâm.Ngày nay dùng những máy đo thân thể các khí công sư [người ta thấy] có thành phần củasóng hạ âm, sóng siêu âm, sóng điện từ, tia hồng ngoại, tia tử ngoại, tia phóng xạ gamma,neutron, nguyên tử, nguyên tố kim loại vi lượng; những thứ ấy chẳng phải tồn tại vật chấtlà gì? Chúng cũng là vật chất. Cái nào là không do vật chất cấu thành? Chẳng phải thờikhôngkhác cũng do vật chất cấu thành là gì? Làm sao có thể nói là mê tín? Khí công đã là1 Buddha, chữ Phật trong nguyên gốc tiếng Phạn.10 Khí công chính là tu luyệndùng để tu Phật, tất nhiên sẽ động chạm đến nhiều vấn đề cao thâm; chúng tôi đều phảigiảng [những vấn đề này].Khí công đã có tác dụng ấy, thì sao chúng ta lại gọi nó là 'khí công'? Kỳ thực nó khôngđược gọi là 'khí công'; nó được gọi là gì? Gọi là "tu luyện"; chính là tu luyện. Tất nhiên, nócòn có những tên cụ thể khác, nhưng được gọi chung là 'tu luyện'. Vậy gọi 'khí công' là sao?Mọi người đều biết, khí công đã được phổ cập ngoài xã hội có lịch sử hơn 20 năm1, khaithuỷ vào giữa thời kỳ Đại Cách mạng Văn hoá, và lên thành cao trào vào thời kỳ cuối. Mọingười thử nghĩ xem, thời ấy trào lưu tư tưởng cực tả khá là nghiêm trọng. Chúng tôi sẽkhông đề cập đến những tên của khí công thời văn hoá tiền sử gọi là gì; trong tiến trìnhphát triển của văn minh nhân loại chúng ta lần này, [khí công] đã qua một thời xã hộiphong kiến, nên thường mang những cái tên mang đậm sắc thái phong kiến. Và [nhữngmôn] có quan hệ đến tôn giáo thường có những cái tên mang đậm sắc thái tôn giáo. Ví dụ:nào là Tu Đạo Đại Pháp, Kim Cương Thiền, La Hán Pháp, Tu Phật Đại Pháp, Cửu ChuyểnKim Đan Thuật, toàn là những thứ như thế. Nếu gọi [bằng] những tên như thế trong thờiĐại Cách mạng Văn hoá, thử hỏi chư vị có tránh khỏi bị phê phán? Mặc dù nguyện vọngphổ cập khí công của các khí công sư là tốt, vì để chữa bệnh khoẻ người cho quảng đạiquần chúng, đề cao tố chất thân thể cho mọi người, điều ấy rất tốt, nhưng không làmđược; người ta không dám gọi chúng [với những tên] như thế. Vậy nên rất nhiều khí côngsư vì để phổ cập khí công, đã từ hai cuốn «Đan Kinh» và «Đạo Tạng», lấy ra hai chữ táchkhỏi nội dung [của cuốn sách]2, gọi là 'khí công'. Nhiều vị còn đào sâu vào danh từ 'khícông' mà nghiên cứu, nhưng chẳng có gì nghiên cứu; trong quá khứ nó chỉ được gọi là 'tuluyện'. 'Khí công' chỉ là danh từ mới đặt ra cho phù hợp với ý thức tư tưởng của con ngườihiện đại mà thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com