Chương 1 : Lần đầu gặp gỡ, ấn tượng khó quên ~ Bột
Cái chap này rõ là lảm nhảm. Tớ định xây dựng Bột thành một chàng soái ca hoàn mĩ, dáng vẻ lạnh lùng, tâm hồn ấm áp, nhưng chẳng hiểu sao cuối cùng lại biến bạn ấy thành một kẻ dở hơi có trình thế này. Nhưng rồi chàng ta cũng sẽ trưởng thành theo năm tháng, trở thành một người đàn ôn thực thụ, làm chỗ dựa vững chắc cho cô nàng Mì bé nhỏ.
Truyện của mình viết thì mình đọc thôi! Bằng chứng là giờ vẫn chưa có ai ghé qua truyện tớ một cách tích cực cả ^.^
-------------------------------------------------------------------------------------
Không thể nào hiểu nổi tại sao tôi lại đem thích cô ấy, dù cô ấy chẳng xinh như con nhà người ta (thực ra là không ăn vận sexy máu lửa bằng thôi), học hành làng nhàng, thể thao thì phải nói là dốt thậm dốt tệ, dốt không còn gì để nói, lại mắc cả cái chứng mê giai thầm kín và khùng khùng kinh niên. Viết đến đây cái người đang cầm dĩa táo đút cho tôi ăn mặt bỗng đen lại, quay mặt ra chỗ khác mà ... ôm gấu bông và cầm Ipad chơi game. Lại dỗi rồi đấy. Cái cô ngốc này, dỗi không bao giờ nói một câu, cứ ậm ừ lạnh nhạt thế này bố tôi cũng không chịu nổi, cảm giác bị vợ quăng cả đống bơ phải nói là kinh khủng đến phát hãi lên được.
Ngày đầu tiên tôi gặp Mì là cái ngày tôi vừa bước vào tuổi 17 "bẻ gãy sừng trâu", tức là sinh nhật tôi ấy. Chẳng hiểu ăn ở thế nào, vừa gây dựng được cái hình tượng cool boy lạnh lùng với lũ bạn mà lại bị nàng phá, nàng bê nguyên một chồng sách to chà bá, che chắn từ ngang bụng đến sống mũi đâm thẳng vào người tôi, làm cái kính không độ đeo cho tri thức thuộc loại xịn tôi mới sắm thế nào gãy luôn cái gọng. Nàng còn thảm hơn, kính nàng vỡ một bên mắt, nhưng quan trọng hơn, nó là kính cận thật sự. Tư thế của tôi với Mì đẹp lắm, nàng nằm trên người tôi, nhưng mặt nàng đập xuống đất, tay đang hua hua nắm một bên kính tôi, thế nên mới xảy ra chuyện "gọng chàng gãy, mắt thiếp đui" như trên. Cả cái hành lang năm lớp cười ồ ồ như bò rống, nghe phát lộn ruột. Sao không hoa mĩ như trong tiểu thuyết mà con Hoa ngồi cùng bàn vẫn hay ca ngợi đi? Chạm môi một tí thì cái trường này cháy chắc? Đấy là suy nghĩ của bây giờ thôi, chứ lúc đó tôi cáu lắm. Vậy mà sau khi cưới nhau vẫn có người lôi chuyện cũ xì ấy ra đùa cợt, báo hại tôi thẹn quá hóa ... điên, lao ngay vào người nàng ăn sạch sẽ. (Bạn Bột tục tĩu quá, làm hại thế hệ trẻ Việt Nam rồi.)
Mà phải công nhận hồi ấy Mì ghê thật. Nàng đứng dậy, không đánh tôi vội mà kiên nhẫn phủi sạch vết bẩn trên chiếc áo dài, sửa sang lại đầu tóc lấy lại hình tượng. Con mẹ nó, sao mặt nàng không có cái kính cận tròn to tổ bố nó lại xinh đến thế! Má thì phúng pha phúng phính, đôi mắt bồ câu long lanh rõ ngây thơ, lông mày thì nhíu lại trông đáng yêu thôi rồi! Thế mà cái con người đẹp một cách thánh thiện ấy lại nỡ lòng nào đạp cho tôi một cú vào đúng tiểu "đệ đệ", làm tôi khóc ròng trong đêm tối mất mấy ngày. Trước lúc cất bước rời đi, nàng còn nhéo tai tôi, ấn cả cái quả đầu undercut xuống gần chỗ đống kính li ti ở dưới sàn hành lang, bố thí một câu nói " dịu dàng " hết biết :
- Liệu cái thần hồn mà đền tôi cái kính mới, đừng để cả gia tộc bị mất giống nòi. .
Tôi chẳng biết mình ăn phải cái gì, uống lộn thuốc liệt não hôm nào mà lại hét lên như thế này :
- Cận bao độ? Học lớp nào? Nói đi người ta đền cho bé!
Nàng hơi khựng lại rồi bước thẳng, nhưng vẫn có lòng từ bi quăng cho tôi một câu :
- Ba độ rưỡi. Học 10C1.
Tôi ngẩn ngơ ôm "đệ đệ" với cái dáng ngồi đặc trưng của ... nàng tiên cá. Lũ bạn thân sằng sặc cười như điên, tí tởn trêu ghẹo :
- Này, mày có tướng làm thụ phết nhở! Ối giời, công chúa của nước Ả Rập Xê - út đây mà! Dáng ngồi nàng đẹp quá, thật khiêu gợi a! Ta chết mê chết mệt nàng mất rồi. Vừa nãy được chiêm ngưỡng cảnh nàng bị người ta bắt nạt như vậy quả thực lòng ta rất đau, đau như bị xát muối ớt vậy, trong thân tâm chỉ hận nó là phận nữ nhi đàn bà mà không thể ra tay đánh đập. Nhưng thôi, đã có ta ở đây rồi, đừng buồn nữa nha! Nào, để ta bù đắp cho nàng. - Thằng Lì mặt dày hơn cả lòng đường, chu cái mỏ đòi hôn làm tôi tởm đến nỗi chỉ hận sáng nay chưa ăn gì để nôn vô cái bản mặt chết tiệt của nó.
- ............................................................................................................................
Mỗi đứa một câu, tôi cũng chẳng thèm phí calo phí nước bọt cãi lại. Hồn tôi giờ nó đã trôi dạt về phương nẻo nào rồi, à quên, về Mì xinh đẹp mới đúng. Tự nhiên cái hình ảnh của nàng cứ lượn lờ trước mắt tôi, trong tâm trí tôi làm tôi nao hết cả lòng.
- Thằng dở, mày tương tư nhỏ vừa nãy phải không? - Sâu lên tiếng."Cái thằng ẻo lả này, mày chẳng làm được việc gì nên hồn, ngoại trừ đoán đúng ý tao."
- Ừ, tim tao bị đánh cắp rồi mày ạ. Giờ nhìn cái gì cũng thấy bóng dáng cô ấy.- Tôi vô thức đáp lại.
- Liếc đâu cũng thấy ẻm, vậy mày quay ra kiss tao phát đi! Coi như kiss ẻm luôn! - Lì đại nhân lại vô duyên vô ý vô tứ chen vào.
Tôi tỉnh mộng toan đập cho thằng Lì một trận thì thằng Mọt chả biết từ cái lỗ nẻ nào chui ra, vỗ vai tôi cái "bốp" rồi bảo :
- Khá lắm con ạ! Chọn đúng người đẹp của trường để yêu.
Hả? Cái quái gì thế? Ừ thì Mì xinh thật đấy, nhưng có đến nỗi như Mọt nói không? Tôi là tôi chúa ghét lũ hotgirl hoa khôi, suốt ngày chỉ son với phấn. Chạm má chúng nó một cái xem, không rơi ra cả đống kí lô mĩ phẩm dởm mới là lạ!
Chắc thấy thương thằng bạn thân từ hồi cởi truồng tắm mưa đang ngơ ngác như con nai trong vườn bách thú là tôi đấy, nên Mọt mới xổ ra một tràng ''mưa xuân ' mát mẻ :
- Con bé đấy tên Nguyễn Như Ngọc, hoa khôi của trường cấp hai Mai Đoàn, mới gia nhập vào trường ta cách đây hai tháng. Cao 1m 65, ba vòng chuẩn không cần chỉnh, da trắng, mặt tròn, tóc dài như suối chảy. Nhưng...
- Nhưng làm sao? Thằng khỉ gió này mày có nói tiếp không? - Tôi sốt ruột quát lên
- Hứa bao bố một chầu kem đi rồi bố nói! - Thằng này lại giở trò hối lộ ra áp dụng với tôi. Con trai suốt ngày kem kem, như đàn bà! Ấy thế mà Mì của tôi lại chung sở thích với nó, làm tôi vừa ghen vừa tức. Sau này tôi rước được nàng về dinh rồi, mà Mọt vẫn bám theo chỉ vì ... muốn học cách làm những loại kem mới (Mì làm kem đến thánh cũng muốn nếm thử cơ đấy.), nó quyết tâm sống một cuộc sống không cần vợ chỉ cần kem. Nghe hai đứa tíu tít bàn về kem quên trời quên đất mà tôi nổi cơn "Hoạn Thư", may mà bản tính sợ vợ đã được papa đại nhân tô luyện từ bé, chứ nếu không tôi đã vác ngay nàng lên phòng và khuyến mại cho thằng bạn một cú sút rồi chứ chẳng lắm mồm rủa thầm nó thế này đâu.
- Giờ mày có đồng ý không? Không thì thôi, đừng mong có ngày trái tim em mở cửa với mình nhé!
- Được rồi, được rồi! Tao chấp nhận hết. Cưa đổ được bảo bối thì mười chầu kem cũng OK.
Thằng Mọt tỏ vẻ cảnh giác, vội kéo tay tôi đứng lên, rồi khẽ thầm thì:
- Xuống cuối lớp nói chuyện!
Mì ơi là Mì, có ai khiến anh khổ như em không? Chui rúc vào cái góc lớp hoang tàn đầy rác, thằng Mọt nhỏ giọng bảo :
- Nó hơi lạnh lùng, khó gần, nhưng đã thân với nó rồi thì mới biết nó ''quẩy'' thế nào! Học sinh giỏi, ý thức tốt nhưng độ nghịch ngợm thì không ai bằng, cũng khá ham ăn. Học giỏi các môn trừ môn Thể dục. Tính tình sáng nắng chiều mưa, ban trưa có bão, nhưng mà vẫn đáng yêu. Nấu ăn tồi nhưng lại ham làm đồ giải khát, favourite food của tao là món tủ của cô nàng đấy. Biệt danh là Mì, vì hay ăn mì Ý, nhưng chỉ người trong nhà và bạn thân mới được gọi thôi. Còn lại hai điều rất quan trọng về Ngọc đây này, mày xác định sẽ nghe nốt chứ?
Tôi phát mệt với sự lề mề của thằng bạn. Nó toàn làm người khác cụt hứng với cái kiểu nói chuyện này.Ít ra, với thằng bạn chí cốt đang si tình, nó cũng phải nhân từ nói nhanh nhanh lên chứ!
- Thấy mày có vẻ đổ thật rồi nên tao thương tình nói tiếp. Ngọc nó hay giả làm gái quê mùa hoặc soái ca ngôn tình lắm. Giả thành công một cách vi diệu cơ. - Đột nhiên Mọt lại ghé sát tai tôi thầm thì, - Còn điều thứ hai, vểnh cái tai lên mà nghe bố nói đây này, anh trai của Ngọc bấy bề là Tùng lớp trưởng đấy con trai ạ!
"Đoàng đoàng đoàng". Tôi có cảm giác như có người nổ ba phát súng liên thanh bên tai mình. Mì làm em gái ai không làm lại đi rơi ngay vào nhà thằng Tùng làm chi! Tùng nổi tiếng học sinh nghiêm túc, lúc nào cũng qui tắc này luật lệ nọ, nói chuyện một tí hay quên làm bài tập một môn nó cũng sẵn sàng "bế" thần dân vô ngồi "Sổ Tử Thần". Bây giờ đụng vô em gái nó, chẳng lẽ nó lại ngước mắt làm ngơ. Dù gì Tùng với Mì cũng là anh em ruột, thảo nào Tùng nó chẳng quan tâm xem việc tôi đến với em gái nó có mục đích gì hay không?
Sau một hồi suy nghĩ, tôi dẹp bỏ nỗi lo xuống, và thay vào đó là lập sẵn ra một kế hoạch. Kế hoạch đó được mang tên : CHINH PHỤC ANH TRAI, THU TIM EM GÁI. Và tôi xin thề, tôi đã là một người điên khi nghĩ ra cái kế hoạch vớ vẩn này, biến nó thành bước mở đầu cho chuyện chinh phục một trái tim sắt đá kéo dài suốt bảy năm trời đằng đẵng.
......................................................... <Tâm sự >...............................................................
Bột thời trẩu tre là bà tám chính hiệu! Viết xong tớ mới nhận ra điều đó!
Tớ ra chap đúng lịch đã hứa, nhưng chắc chẳng ai quan tâm. Con mình thì nó chỉ được mình chú ý thôi nhỉ? ^.^
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com