Chương 70. Ủ Mưu
Nhìn thấy vẻ mặt ngây người của Thanh Bảo, Thế Anh thầm đắc chí, được nước lấn tới, trực tiếp ôm lấy Thanh Bảo vào lòng.
Y nhướng mày, anh hôn lên đôi môi gợi cảm của người kia.
Dịch thể ngọt ngào không ngừng tràn ra giữa môi hai người, uốn éo chảy xuống...
Đôi mắt sâu thẳm mang theo nụ cười ma mị, Thế Anh di chuyển bước chân đi về phía phòng ngủ.
Ngón tay mát lạnh chạm vào thân thể ấm áp, cảm thấy người trong tay khẽ run lên, Thế Anh cong mắt, trực tiếp ôm người vào lòng chặt hơn, càng hôn sâu hơn.
Thanh Bảo chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn, vô lực, đành để mặc Thế Anh kéo vào phòng ngủ.
Chờ đến khi bản thân phát giác, đã bị Thế Anh đè xuống, quần áo xõa rộng, hơi mát thấm vào da thịt, có chút run rẩy...
Đúng lúc này bàn tay Thế Anh chạm vào hạ bộ của Thanh Bảo, người dưới thân đột nhiên đứng lên, vị trí hai người đột nhiên đảo ngược.
"Thanh Bảo!"
Thế Anh khó chịu nhẫn nhịn, thân thể như bị phát hỏa, từ trong ra ngoài đều như tỏa nhiệt.
"Thế Anh em cũng... rất muốn... anh."
Thanh Bảo giọng trầm khàn gợi cảm, Thế Anh không khỏi sửng sốt, sau đó thả lỏng cơ thể hơn.
"Thanh Bảo!"
Tiếng thở dốc phát ra từ khuôn miệng, Thanh Bảo h ngẩng mặt lên, duỗi tay ra xử lý trong chốc lát.
Nhìn thấy bộ dáng không tự chủ được của Thế Anh, Thanh Bảo cong miệng, đứng thẳng người, sau đó ngồi lên vật kia của Thế Anh.
Xong việc, Thế Anh kiểm tra và phát hiện thấy chỗ đó hơi xưng đỏ, kèm theo chút máu, khiến y cảm thấy đau lòng vô cùng.
Một cảm giác lạnh lẽo từ thân dưới truyền đến, Thanh Bảo mở mắt ra liền nhận ra Thế Anh đang bôi thuốc cho hắn, khuôn mặt liền đỏ bừng.
"Anh lấy thuốc mỡ ở đâu?"
Nghĩ đến chuyện chính hắn còn không chuẩn bị cái này, Thanh Bảo đột nhiên hét lên:
"Thế Anh, đồ khốn kiếp!"
"Im nào!"
Thế Anh đưa ngón tay đặt trên môi hắn:
"Hãy yên lặng nào, đừng làm ồn, đánh thức bọn nhỏ đó."
"..."
Thanh Bảo tức giận trở mình giả chết.
Thấy Thanh Bảo mệt mỏi, Thế Anh đứng dậy nấu ăn, dọn dẹp và chăm sóc các con, xử lý mọi việc một cách rất gọn gàng.
Thanh Bảo nằm trên giường, nhìn Thế Anh thầm than thở.
An An và Bình Bình vốn là muốn tìm Thanh Bảo chơi cùng, nhưng cũng bị Thế Anh kéo lại:
"Đừng làm phiền, daddy không được khỏe, các con tự mình đi chơi đi, đừng làm ồn để daddy nghỉ ngơi."
"Daddy, daddy làm sao vậy? Daddy thấy không khỏe sao ạ? Có cần gọi ông nội Trần đến tiêm thuốc không ạ?"
An An nhìn Thanh Bảo với vẻ mặt lo lắng khiến Thanh Bảo dở khóc dở cười.
"Không cần, daddy uống nước đi nè , ba ba nói, uống nhiều nước sẽ nhanh hết bệnh và sẽ không bị ốm nữa"
Bình Bình chớp đôi mắt to tròn, trong tay cầm cốc nước, nhìn Thanh Bảo đầy mong đợi.
"Cảm ơn Bình Bình."
Thanh Bảo không đành lòng từ chối, cầm lấy cốc nước bắt đầu uống.
An An thấy vậy, đôi chân nhỏ liền chạy vào bếp rửa trái cây, mang ra đưa cho Thanh Bảo:
"Daddy ơi, ăn đi nè!"
Thanh Bảo mỉm cười cầm lấy:
"Cảm ơn bạn An An." T
Trước khi ăn xong, hắn thấy Thế Anh đang ôm tay đứng ở cửa, Thanh Bảo đột nhiên khịt mũi
"Hừ, còn không quan tâm bằng hai đứa con ngoan đáng yêu của em."
Thế Anh cau mày, được rồi, là y không quan tâm, ai kêu y nhất thời không nhịn được nên đắc tội. Thế nhưng nghĩ đến hương vị ngon ngọt của người trước mặt, Thế Anh không chút nào hối hận.
Nếu điều đó xảy ra một lần nữa, y vẫn sẽ chọn làm như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com