Chương 2
Sáng sớm, khi mặt trời còn chưa lộ ra những tia nắng đầu tiên cậu đã thức dậy và nấu bữa sáng cho anh.
Hôm nay cậu làm một vài món rất đơn giản để ăn vào bữa sáng, còn có canh gà hầm và nấm bào ngư mà anh thích nữa.
Khi cậu chuẩn bị xong bữa sáng đã là 6:30 rồi, chắc giờ anh cũng đã thức dậy.
Cậu vừa dọn dẹp xong món cuối lên bàn thì thấy anh đi xuống lầu. Cậu giúp anh rót một ly nước nóng rồi đưa cho anh, anh nhận lấy rồi ngồi vào bàn ăn.
Cậu biết anh có thói quen mỗi sáng trước khi ăn sẽ uống một ly nước ấm.
Tuy anh lạnh nhạt với cậu, nhưng không từ chối sự chăm sóc của cậu dành cho anh. Được nhìn thấy người mình yêu mỗi ngày ăn cơm do mình nấu như vậy cảm thấy rất vui.
“Anh hôm nay em có nấu món cánh gà mà anh thích, ăn sáng xong anh nên uống một ít”
“Ừm” Anh cũng ậm ừ một tiếng thì không nói gì nữa. Hai người bắt đầu ăn sáng trong sự im lặng quen thuộc.
Sau khi ăn sáng xong anh dùng khăn lau miệng sau đó nói:
“Tối nay có lẽ tôi sẽ không về nhà ăn cơm cũng có thể sẽ về trễ, em không cần đợi tui.”
Nói xong anh không đợi cậu trả lời đã đi đến phòng khách ngồi xuống sofa, uống một ngụm cafe vẫn còn hơi ấm mà cậu đã chuẩn bị sẳn cho anh.
Sau đó anh đọc báo một chút tới 7:30 lại chuẩn bị để đến công ty làm việc.
Nhìn bóng lưng anh khuất dần ở cửa, cậu lại cảm thấy chỉ ở trước mắt thế thôi nhưng tựa như xa xâm vạn dặm không thể nào với tới được.
Khi cậu dọn dẹp hoàn tất thì cậu cũng tranh thủ thay đồ rồi đi đến tiệm bánh ngọt của mình để làm việc.
Cậu không đi xe nhưng lại bắt đầu đi bộ, vì tiệm bánh cách nhà chỉ có hai con đường, có thể vừa đi vừa hóng mát như vậy cậu có thể rất thoải mái
Tuy thời tiết đã bắt đầu se lạnh nhưng đi trên đường phố, giữa dòng người tấp nập có thể thấy những cặp tình nhân nấm tay đi trên đường như vậy lại rất ấm áp.
Khoảng 15phút thì cậu đã tới được tiệm bánh của mình,tiệm bánh này là do cậu dùng tiền tiết kiệm rất lâu của mình để mở ra.Nó tên là"Endless love"
La Nhất Châu cũng không biết cậu có tiệm bánh này vì cậu đã giấu anh, cậu không cho anh biết vì cậu không muốn anh cảm thấy khó chịu hay cảm thấy mất mặt.
Khi biết đường đường là vợ của một tổng giám đốc lại ở một tiệm bánh nhỏ nhoi này.
Tiệm bánh này tượng trưng cho tình yêu, tên của nó là thể hiện một tình yêu vĩnh cửu.
Mỗi chiếc bánh làm ra đều có một ý nghĩa riêng, lại rất ngon và rất đẹp mắt nên rất được nhiều người yêu thích.
Tuy chỉ là một tiệm bánh nhỏ nhưng mỗi ngày đều nhận được rất nhiều đơn hàng với số lượng lớn, tiệm bánh của cậu có 3 nhân viên.
Ngoài ra tiệm bánh còn một người nữa là bạn thân rất thân của cậu đó chính là Tôn Diệc Hàng.
Diệc Hàng không vì cậu là cô nhi mà khinh thường xa lánh ngược lại cậu đã giúp đỡ cậu rất nhiều.
Thế nên cậu xem cậu ấy như là người thân của mình Diệc Hàng tuy là thiếu gia của Tôn gia nhưng lại không mang dáng vẻ kêu ngạo mà lại rất thân thiện . Đôi khi có chút đanh đá nhưng lại rất trẻ con.
Sau khi cậu cùng các nhân viên đang dọn quán ra thì nghe được một giọng nói lãnh lót cao tới tận quãng 8 hù cho giật mình.
Mọi người đồng loạt nhìn ra ngoài cửa chỉ thấy một cậu trai có mái tóc nâu đỏ đang cười tít mắt không thấy mặt trời chạy lon ton vào tiệm bánh.
“Cảnh Thiên ààààà!! Tiểu Hàng thân yêu, đẹp trai quyến rũ nhất hệ mặt trời của cậu tới rồi đây. Cậu có nhớ tớ không AAA!!!”
“vâng! Vâng! Tiểu Hàng đáng yêu của tớ, tớ rất nhớ cậu”
Sau đó là một tràn tiếng cười đùa phát ra, trong tiệm bánh cũng bắt đầu đông đúc Khách hơn.
Cứ như vậy thì thoáng gần 5h cậu cùng mọi người dọn dẹp trong quán sau đó tạm biệt mọi người rồi đi về.
Trên đường về cậu đã ghé vào siêu thì gần đó mua thêm thức ăn cùng mấy gói mì ăn liền, mì này mua cho cậu,
La nhất Châu sẽ không bao giờ đụng tới những thứ này đâu.
Vì nhiều lúc anh không về nhà ăn cơm , cậu ăn một mình cũng chẳng ngon nên cũng lười nấu vì thế cậu chỉ nấu gói mì ăn cho qua thôi.
Khi mua xong cậu bước ra cửa về thì trời cũng dần nổi gió lên ngày càng mạnh, còn kèm theo một vài giọt nước chắc là trời sắp mưa rồi vì thế cậu đã nhanh chân chạy về nhà, nói thật cậu rất sợ sấm xét nó là nổi ám ảnh từ lúc cậu còn ở cô nhi viện tới bây giờ.
Hồi đó khi cậu ở trong cô nhi viện chỉ mới 10tuổi hay bị mấy đứa bé to cao hơn bắt nạt, nó cướp hết bánh của cậu rồi lại bắt cậu làm bài tập cho nó.
Hôm đó mục sư đưa ra rất nhiều bài tập cậu làm không kịp vì thế nên đã từ chối làm bài tập giúp tụi nó hôm sau tụi nó bị mục sư trách phạt.
Nên ghi thùng cậu, vào tối đó bên ngoài mưa rất to, nhưng tụi nó đã kéo cậu ra ngoài cửa và khóa cửa không cho cậu vào, cậu kháng cự nhưng đành bất lực vì sức một mình cậu sao địch lại tụi nó.
Mặc dù cậu đã kêu khóc nhưng tiếng mưa rất lớn đã lấn áp âm thanh của cậu, cậu đành bất lực ngồi núp bên dưới mái hiên, ngoài trời sấm chớp liên hồi thanh âm“Ầm ầm” rất dữ tợn cậu cứ ngỡ bất cứ lúc nào nó cũng có thể đánh trúng cậu.
Cậu cảm thấy rất sợ hãi cứ liên tục lùi vào bên trong khóc thút thít.
Cứ như thế cậu đã phải trải qua một đêm ám ảnh đó.
Cho đến gần sáng thì trời mới vơi dần cơn mưa. Cậu như trút được gánh nặng sau đó cậu cũng chìm vào cơn mê.
Đến khi tỉnh dậy thì đã trưa ngày hôm sau, mục sư nói cậu dầm mưa lâu nên sốt rất cao.
Bà có hỏi vì sao cậu lại dầm mưa ở đó cậu chỉ im lặng không nói, mục sư thấy vậy cũng không hỏi thêm gì.
Cậu sợ nếu nói ra thì tụi nó sẽ không tha cho cậu. Mà cậu cũng không muốn làm cho mục sư lo lắng.
Từ trong hồi tưởng trở về thì cậu cũng thấy mình đã về tới nhà, sau khi cậu vào nhà thì bên ngoài mưa đã tí tách rơi, thay dép xong quay lại thì thấy anh đang ngồi ở sofa nhìn cậu.
_________________
Chap này chỉ nhớ tới hồi anh nhỏ ở cô nhi viện và tiệm bánh chap sau sẽ ngọt ngào hơn tí ☺
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com